06/06/2026
Chồng tôi ngày nào cũng mua lòng mề gà về nhà, nhưng bản thân anh chưa từng đụng đũa.
Sau khi tôi xào xong, anh chỉ gắp hết vào bát của hai mẹ con:
“Hai mẹ con ăn nhiều vào nhé. Anh vô dụng, chỉ có thể mua mấy thứ này về bồi bổ cho vợ con.
Đợi sau này anh kiếm được nhiều tiền hơn đã…”
Tôi vội vàng an ủi anh, trong lòng lại thấy ngọt ngào vô cùng.
Cho đến một ngày, trên đường đón con gái tan học về, lúc đi ngang qua quầy bán thịt, dì Vương bán gà vừa nhìn đã nhận ra tôi.
“Tiểu Hạ à, chồng cháu thương cháu thật đấy.
Ngày nào cũng mua một con gà chỗ dì, lần nào cũng dặn phải chặt thịt thành từng miếng nhỏ.
Cậu ấy bảo vợ mình yếu, không biết chặt gà.”
Tôi đứng chết lặng tại chỗ, cả người lạnh toát.
Tôi chưa từng được ăn thịt gà.
Con gái nắm lấy tay tôi, khuôn mặt đầy vẻ ngơ ngác:
“Mẹ ơi, nhà mình từ trước đến giờ chẳng phải chỉ ăn lòng gà thôi sao?”
Đúng vậy.
Hai mẹ con tôi luôn chỉ được ăn lòng gà.
Vậy thịt gà mà Lục Trầm Uyên mua, rốt cuộc là cho ai?
1
Giọng con gái rất nhỏ, nhưng tôi lại nghe rõ mồn một.
“Dì ơi, dì có bán riêng lòng gà không ạ?”
Dì Vương khựng lại:
“Lòng gà à? Dì không bán thứ đó đâu, bình thường đều vứt đi như rác thôi.”
“Nhưng lần nào chồng cháu mua gà cũng gom hết mang đi.”
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Tôi và Lục Trầm Uyên quen nhau qua mai mối.
Sau khi kết hôn, chúng tôi luôn ân ái hòa thuận, là cặp vợ chồng kiểu mẫu trong mắt mọi người.
Mười năm chung sống, chưa từng đỏ mặt cãi nhau lấy một lần, tôi chưa bao giờ nghĩ anh sẽ phản bội mình.
Tôi cúi đầu chỉnh lại khăn quàng cổ cho con gái, đáy mắt dâng lên nỗi chua xót.
Chiếc khăn này là món quà kỷ niệm một năm ngày cưới mà Lục Trầm Uyên tự tay đan tặng tôi.
Hôm ấy, một người luôn điềm đạm như anh lại hiếm hoi lộ vẻ luống cuống, bồn chồn.
Tôi cười chê anh đan xấu, nhưng thật ra lại nâng niu cất giữ như bảo vật, cho đến tận hôm nay mới lấy ra quàng cho con gái.
Tôi cố đè nén cảm xúc, quay sang nhìn dì Vương:
“Dì ơi, mình kết bạn Wechat nhé. Sau này nếu chồng cháu mua gà, dì nhắn cho cháu một tiếng, để cháu còn chuẩn bị thêm nguyên liệu khác.”
Tôi chẳng còn tâm trạng đi dạo nữa, liền dẫn con gái về nhà.
Vừa cắm nồi cơm xong, Lục Trầm Uyên đã trở về.
“Tri Vi, anh về rồi đây, anh nhớ em quá.”
Anh đặt túi lòng gà xuống, dịu dàng ôm tôi vào lòng.
Đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông. Lục Trầm Uyên lập tức buông tôi ra rồi đi thẳng ra ban công.
Màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của dì Vương:
“8 cân, 200 tệ, vẫn như cũ nhé.”
Kèm theo đó là mấy biểu tượng che miệng cười.
Nhưng trái tim tôi lại chìm xuống tận đáy.
Một lát sau, Lục Trầm Uyên từ ban công quay vào, trên mặt thoáng hiện vẻ áy náy, màn hình điện thoại vẫn dừng ở giao diện cuộc gọi.
“Tri Vi, công ty gọi anh quay lại sửa phương án, dự án này đang gặp chút vấn đề.”
Nhìn vẻ mặt khó xử của anh ta, tôi chỉ gật đầu.
Lục Trầm Uyên thở phào nhẹ nhõm rồi ôm tôi thêm một lần nữa.
“Cưới được em là điều may mắn nhất đời anh.”
“Đợi dự án này xong, chúng ta đi du lịch giải khuây nhé?”
Tôi cụp mắt nhìn chiếc áo khoác anh ta vẫn chưa hề cởi ra từ lúc bước vào cửa, khẽ đáp:
“Vâng.”
Lục Trầm Uyên buông tôi ra, vội vã bước về phía cửa, dáng vẻ gấp gáp đến lạ.
Trên bàn vẫn còn túi lòng gà, thứ nước tanh nhớp nhúa chảy ra làm ướt cả mặt bàn.
Tôi cầm khăn lau, hất toàn bộ vào thùng rác.
Con gái ôm con gấu bông hình thỏ đứng ngoài cửa phòng.
Tôi mấp máy môi, không biết phải nói với con thế nào rằng bố con bé đã có một tổ ấm khác.
Cố nuốt xuống nỗi chua xót trong lòng, tôi nhẹ nhàng dỗ dành con.
Con bé rất ngoan, ôm bánh mì và hộp sữa trở về phòng mình.
Cuối cùng, tôi lái xe bám theo Lục Trầm Uyên, đi vào một khu dân cư cao cấp.
“Chào mừng chủ nhân về nhà.”
Nhìn anh ta xách theo con gà và túi rau mới mua, trên mặt là niềm hạnh phúc không thể che giấu.
Đó là dáng vẻ mà tôi chưa từng được nhìn thấy.
Bởi ngay cả trong những lúc thân mật nhất của hai vợ chồng, anh ta vẫn luôn kiềm chế và dè dặt.
Tôi từng cho rằng đó là bản tính trầm ổn của anh.
Hóa ra, sự ngoại lệ ấy chỉ chưa từng dành cho tôi.
Khi tôi còn đang thất thần, cánh cửa đã mở ra.
Người phụ nữ trang điểm tinh xảo, mặc chiếc sườn xám ôm sát cơ thể, đôi giày cao gót gõ xuống nền nhà những tiếng lộc cộc.
An Nhược Tuyết.
Bạn cùng bàn thời cấp ba của Lục Trầm Uyên.
Trong tấm ảnh tốt nghiệp của anh, hai người đứng sát bên nhau, cô ta còn cười tươi tựa đầu lên vai anh.
Khi ấy tôi ghen tuông nổi giận, Lục Trầm Uyên lập tức xé nát tấm ảnh để cho tôi cảm giác an toàn.
Nhưng thực ra lúc anh quay lưng đi, tôi đã nhìn thấy anh cẩn thận ghép lại từng mảnh ảnh, rồi giấu vào nơi tôi không thể tìm thấy.
Khi đó tôi yêu anh.
Vì thế tôi tha thứ cho sự lưu luyến ấy, cũng một lòng tin rằng chúng tôi sẽ đi cùng nhau đến cuối đời.
Thế nhưng lúc này, anh ta đang mỉm cười ôm người phụ nữ ấy vào lòng, vùi mặt nơi cổ cô ta, rồi như làm ảo thuật lấy ra một bông hồng để chọc cô ta vui vẻ.
Từ lúc nào không biết, nước mắt đã phủ kín gương mặt tôi.
2
“Bố!”
Một bé trai từ trong nhà chạy ào ra.
Lục Trầm Uyên bế thốc thằng bé lên, để nó cưỡi trên vai mình.
“Đi nào, về nhà thôi!”
Tim tôi nhói lên từng cơn âm ỉ.
Đau đớn xen lẫn phẫn nộ.
Tôi muốn lao ra tát cho đôi cẩu nam nữ này một cái thật mạnh.
Cũng muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng và hối hận của Lục Trầm Uyên, rồi hỏi anh ta rằng rốt cuộc mười năm của chúng tôi là gì.
Cánh cửa khép lại.
Loáng thoáng bên trong vẫn vang ra tiếng cười nói vui vẻ.
Tôi cắn đến bật máu cả phần thịt mềm trong miệng, cố gắng không để bản thân bật khóc thành tiếng.
Thậm chí tôi còn nảy sinh một ý nghĩ đáng buồn.
Nếu như tôi không phát hiện ra chuyện này, có phải vẫn có thể tiếp tục bịt mắt sống trong hạnh phúc hay không.
Nhưng tôi hiểu rõ hơn ai hết.
Mọi thứ đã không còn đường cứu vãn.
Tôi lê thân xác rã rời trở về nhà.
Con gái đã ngủ say.
Điện thoại nhận được tin nhắn xin lỗi vì phải tăng ca của Lục Trầm Uyên, kèm theo 200 tệ chuyển khoản.
200 tệ.
Là tiền mua gà.
Cũng là chút bù đắp cho cảm giác tội lỗi vì lén lút sau lưng tôi.
Nước mắt làm nhòe màn hình điện thoại.
Tôi mặc cho bản thân sụp đổ, khóc đến nghẹt thở, cho đến khi bình tĩnh lại và hoàn toàn tê dại.
Tôi mở lại hộp thư.
Một email từ công ty hiện ra.
“Tiềm năng phát triển ở thành phố C rất lớn. Chỉ cần cô sang đó, vị trí Giám đốc chi nhánh chắc chắn thuộc về cô.”
Tôi nghiêm túc gõ xuống hai chữ:
“Đồng ý.”
Quê tôi ở thành phố C.
Đến đó phát triển sự nghiệp chỉ có lợi chứ không có hại.
Trước đây, vì công việc của Lục Trầm Uyên, tôi đã từ bỏ cơ hội thăng chức, cố gắng cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp, chỉ mong có một mái ấm trọn vẹn.
Nhưng bây giờ đã không còn cần thiết nữa.
Tôi và con gái sẽ rời khỏi nơi này.
Tôi nhờ một người bạn luật sư giúp soạn thảo thỏa thuận ly hôn.
Lục Trầm Uyên làm việc luôn chu toàn.
Sau lưng tôi, anh ta chắc chắn đã chu cấp cho An Nhược Tuyết không ít.
Nhưng những gì thuộc về tôi, một đồng cũng đừng hòng thiếu.
Với tư cách là vợ hợp pháp, tôi dễ dàng tra được sao kê tài khoản lương của Lục Trầm Uyên.
Lương tháng hai vạn tệ.
Anh ta chuyển cho An Nhược Tuyết một vạn hai.
Giữ lại hai ngàn để mua quà cho cô ta.
Chỉ để lại đúng sáu ngàn cho tôi xoay xở mọi chi tiêu trong gia đình.
Tôi dùng sáu ngàn tệ đó cộng thêm lương của mình để trả tiền nhà, tiền xe, điện nước và đủ loại chi phí sinh hoạt.
Tằn tiện từng đồng, ngay cả mua cho bản thân một bộ quần áo mới cũng không nỡ.
Thế nhưng chỉ riêng số tiền Lục Trầm Uyên chuyển cho An Nhược Tuyết đã lên tới gần một triệu một trăm sáu mươi ngàn tệ.
Mỗi khoản chuyển đều được ghi chú là:
“Chi tiêu gia đình.”
Lần ngược về tám năm trước, tôi còn nhìn thấy cả những khoản phí khám thai định kỳ.
Tôi chưa kịp sao kê xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng mở cửa.
Đành thao tác thật nhanh, lưu toàn bộ dữ liệu vào một thư mục mang tên “Ly Hôn”.
Vừa hoàn tất, Lục Trầm Uyên đã đứng trước cửa phòng.
“Vẫn chưa ngủ sao?”
“Vâng, em đang sửa lại phương án cho thực tập sinh.”
Lục Trầm Uyên đưa tay xoa huyệt thái dương cho tôi.
Trên màn hình là bản kế hoạch tôi vừa chỉnh sửa xong.
“Nghỉ ngơi sớm đi, phần còn lại cứ để anh.”
Tôi đưa tay tắt máy tính rồi bình tĩnh nhìn anh ta.
“Canh gà ngon không?”
Cánh tay đang ôm tôi bỗng cứng đờ.
Hơi thở của Lục Trầm Uyên trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Nhưng rất nhanh, anh ta đã lấy lại bình tĩnh.
“Tiểu Trình gọi đồ ăn khuya, tiện thể gọi cho anh một phần.”
Lục Trầm Uyên không hề biết rằng trên đường về nhà, tôi đã gặp Tiểu Trình.
Không có đồ ăn khuya.
Cũng chẳng có tăng ca.
3
Tôi tạm thời chưa muốn vạch trần anh ta, chỉ khẽ gật đầu.
“Đêm nay em sang ngủ với Giai Giai.”
Không đợi Lục Trầm Uyên đáp lại, tôi đã đi thẳng sang phòng con gái.
Sự đụng chạm của anh ta lúc này chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Con người thật kỳ lạ.
Yêu hay không yêu, đôi khi chỉ trong một khoảnh khắc.
Ngày cầm trên tay bản thỏa thuận ly hôn, tôi nhận được điện thoại từ cô giáo chủ nhiệm.
“Chị đến trường ngay đi, Giai Giai đánh bạn rồi.”
Tôi cất thỏa thuận vào túi xách rồi vội vã chạy đến trường.
Trong văn phòng, con gái tôi cúi đầu đứng im trong góc.
An Nhược Tuyết thì đang ôm con trai ngồi ở phía đối diện.
Tôi ngồi xổm xuống, dịu giọng hỏi:
“Giai Giai, nói cho mẹ biết đã xảy ra chuyện gì nào?”
“Bạn Lục Niệm An nói mẹ là hồ ly tinh, là tiểu tam phá hoại gia đình người khác…”
Một đứa trẻ chín tuổi vốn không hiểu hồ ly tinh hay tiểu tam là gì.
Nhưng con bé vẫn cảm nhận được sự ác ý.
“Bạn ấy mắng mẹ, nên con mới đánh bạn ấy!”
Cô giáo chủ nhiệm lộ vẻ khó xử:
“Trẻ con làm sao hiểu được mấy chuyện này chứ…”
An Nhược Tuyết ăn mặc lộng lẫy, mái tóc uốn sóng lớn vô cùng tinh xảo.
Được Lục Trầm Uyên nuôi dưỡng suốt những năm qua, ngoài ba mươi tuổi mà trông cô ta vẫn như mới đôi mươi.
“Con trai tôi nói sai chỗ nào sao?”
Ác ý trong mắt An Nhược Tuyết chẳng hề che giấu.
“Xem ra cô hiểu rất rõ gia đình tôi nhỉ.”
Tôi cười lạnh.
“Ai mà chẳng biết bố của Lục Giai Giai chưa từng xuất hiện ở trường. Cô không phải tiểu tam thì là gì?”
“Có bản lĩnh thì gọi chồng cô đến đây đối chất đi.”
Ả ta chắc chắn rằng tôi không thể gọi được Lục Trầm Uyên tới.
“Được.”
Tôi đồng ý.
Tôi cũng rất muốn biết khi nhìn thấy chúng tôi đối mặt với nhau, Lục Trầm Uyên sẽ phản ứng thế nào.
Tôi trực tiếp gọi cho anh ta.
Chuông mới reo hai tiếng đã bị cúp máy.
Cả văn phòng rơi vào yên lặng.
Cô giáo chủ nhiệm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thất vọng.
“Mẹ Giai Giai à, người lớn vẫn nên làm gương cho trẻ con.”
Nụ cười chế giễu trên môi An Nhược Tuyết càng rõ rệt hơn.
“Tiểu tam! Tiểu tam!”
“Mẹ Lục Giai Giai là tiểu tam!”
“Lục Giai Giai là con hoang!”
Lục Niệm An đứng bên cạnh vừa vỗ tay vừa hò hét.
Tôi siết chặt điện thoại.
Như vậy cũng tốt.
Tôi không cần phải nể mặt mười năm tình cảm nữa.
Ra tay cũng sẽ dứt khoát hơn.
Ngay sau đó, An Nhược Tuyết thong thả gọi đến số điện thoại lưu tên “Chồng”.
Đầu dây bên kia lập tức bắt máy.
“Chồng ơi, con trai chúng ta bị bắt nạt ở trường, anh đến ngay nhé.”
“Đợi anh, anh tới ngay đây.”
Giọng nam trầm thấp, quen thuộc đến tận xương tủy.
Mười năm qua, tôi đã nghe giọng nói ấy không biết bao nhiêu lần.
Cả đời này tôi cũng không thể quên.
Lục Trầm Uyên đến rất nhanh.
“Nhược Tuyết, con trai không sao chứ…”
Tôi đứng ngay đối diện cửa ra vào.
Người đầu tiên lọt vào mắt anh ta chính là tôi.
Giọng nói lập tức mắc nghẹn nơi cổ họng.
“Chồng ơi!”
An Nhược Tuyết tỏ vẻ tủi thân rồi lao vào lòng Lục Trầm Uyên.
“Tri Vi…”
Người đàn ông mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại không thể thốt ra bất kỳ lời giải thích nào.
“Bố của bé An An, anh quen mẹ của Giai Giai sao?”
Cô giáo chủ nhiệm lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
…
Câu chuyện chưa hồi kết… 👇
Đừng rời mắt, xem tiếp bên dưới nhé 👇
Đừng quên nêu cảm nghĩ của mọi người về bộ này nhé, một lời nhắn nhỏ sẽ là động lực lớn để mình viết tiếp và đưa truyện đến với nhiều đọc giả hơn nữa