Xuân Hoa Tuyết Nguyệt

Xuân Hoa Tuyết Nguyệt Truyện zhihu hay

Mùa xuân năm thứ 28 niên hiệu Khánh Nguyên, trưởng công chúa Ngọc Lan xuất giá.Người nàng lấy chính là vị hôn phu cũ của...
22/10/2025

Mùa xuân năm thứ 28 niên hiệu Khánh Nguyên, trưởng công chúa Ngọc Lan xuất giá.
Người nàng lấy chính là vị hôn phu cũ của ta – Chu Thừa, tướng quân Chu.
Đám cưới của họ xa hoa vô cùng, mười dặm hồng trang, cùng nhau cưỡi ngựa dạo quanh thành Trường An. Không một ai là không khen họ xứng đôi vừa lứa.
Ta nhìn thiếu niên phong độ ngời ngời, công chúa e lệ duyên dáng, chỉ cảm thấy đến cả tiểu thuyết cũng không thể viết nên một cặp đôi đẹp hơn thế.
________________________________________
1.
“Tiểu thư, về nhà muộn quá rồi, phu nhân lại mắng bây giờ.” Xuân Đào kéo nhẹ tay áo ta.
Ta khẽ gật đầu, bước lên xe ngựa trở về phủ.
Trên đường về, ta không kìm được mà nhớ lại lần đầu gặp Chu Thừa.
Huynh ấy lớn hơn ta ba tuổi, khi ta bắt đầu có ấn tượng về huynh thì vẫn còn là một đứa trẻ mới biết đi.
Khi ấy ta rất thích được người khác bế. Vừa trông thấy huynh ở phủ Tướng quân, liền bi bô gọi “ca ca”.
Bất kể huynh ấy đang làm gì, mỗi lần thấy ta đều ngừng tay lại, nhẹ nhàng dỗ dành.
Chu Thừa vốn luôn lạnh lùng với người khác, bên cạnh chỉ có một tiểu đồng thân cận. Từ nhỏ ta và huynh ấy đã được đính ước, sự khác biệt trong cách huynh đối xử với ta và người khác, ta đều thấy hết.
Dù đến năm ta mười hai tuổi, đã biết thế nào là khoảng cách nam nữ, huynh vẫn dùng cây bút trong tay nhẹ chạm vào trán ta qua bàn, tặng ta nghiên mực yêu thích nhất.
Huynh là người cực kỳ coi trọng lễ nghi, vậy mà khi biết ta bị phạt, huynh lại lén lút vào hậu viện. Khi ta bị mẫu thân mắng, huynh nhẹ giọng dỗ dành ta, nói rằng huynh biết chuyện không phải lỗi của ta.
Ta được huynh chiều chuộng nên càng lúc càng chẳng giữ quy củ.
Người ngoài thấy ta đoan trang, thực ra chỉ là ta biết thu mình lại. Một người hoạt bát nghịch ngợm sao có thể trong một đêm bỗng hóa thành người trưởng thành?
Ta từng ngồi ở thư phòng ngoài của huynh ấy đọc thoại bản, thấy nhân vật thư sinh vừa đỗ đạt liền cưới thiếp, giận đến mức ngồi bật dậy, không cẩn thận làm rơi chiếc sứ quý được cống nạp từ Nhữ châu trên án thư.
Mảnh sứ vỡ đầy đất, tiểu đồng vừa vào cửa liền sợ đến nín thở.
Ta nhất thời sững sờ, có phần hoảng hốt. Chu Thừa nghe thấy động tĩnh liền vội vàng từ trong phòng chạy ra, hỏi ta có bị thương không, rồi bảo tiểu đồng dọn dẹp mảnh vỡ.
“Xin lỗi.” Ta lí nhí nói.
Chu Thừa chỉ mỉm cười, xoa đầu ta, bảo ta tiếp tục đọc sách rồi quay vào xử lý công việc.
Ta gọi huynh lại, hỏi huynh có bao giờ cưới thiếp không?
Chu Thừa bật cười, cầm lấy quyển thoại bản trong tay ta, lật vài trang, rồi bất lực cuộn sách lại gõ nhẹ lên trán ta: “Đừng nghĩ linh tinh, chỉ là thoại bản thôi.”
Ta càng không hài lòng, chút áy náy vì làm vỡ đồ cũng bị ta quăng ra sau đầu. “Nhưng trong thoại bản cũng có thật mà, sao lại không nghiêm túc trả lời câu hỏi của muội!”
Thấy huynh im lặng, ta càng không chịu bỏ qua.
“Không đâu.”
Ta nhìn huynh đứng nghiêm túc trước mặt, ánh mắt thẳng thắn nhìn ta.
Ta không hiểu rõ cảm xúc trong mắt huynh, nhưng lời hứa chân thành của một thiếu niên, ta đã cất kỹ trong lòng.
Ta hài lòng hếch cằm, giật lại quyển thoại bản rồi đánh nhẹ một cái: “Hừ, muội tạm tin huynh vậy.”
Về sau ta mới biết, bộ sứ Nhữ ấy là phần thưởng đặc biệt từ hoàng cung khi Chu Thừa đoạt giải nhất trong cuộc thi bắn cung. Cả kinh thành chỉ có một bộ đó.
Ta cảm thấy huynh càng yêu thương ta hơn, liền lấy cặp chén ngọc bích màu vàng ta được tặng vào dịp năm mới đem đến đáp lễ.
2.

Không lâu sau, huynh lại nhờ người mang đến cho ta một bộ trâm ngọc trai tinh xảo.
Khi ấy ta ngỡ rằng, đó là một đời một kiếp một đôi người mà chúng ta đã ước định.
Nhưng chỉ vài năm trôi qua, người mới thay người cũ.
Ba năm trước, Chu Thừa vẫn là vị hôn phu của ta.
Gặp lúc biên cương rối loạn, huynh vì nước xuất chinh.
Chu gia đơn truyền, mà hôn ước giữa ta và huynh lại chẳng thể đột ngột thành thân, cuối cùng chọn Tống Minh Nguyệt, khi ấy vừa mới cử hành lễ cập kê, để làm thiếp của huynh.
Buồn cười là, vào đúng ngày Tống cô nương gả vào Chu phủ, ta – vị hôn thê chưa qua cửa – lại vì lo lắng cho sự an nguy của huynh mà tới miếu cầu phúc.
Trong lúc ta một lòng thành kính mong người ấy bình an trở về, thì vị hôn phu kia lại âm thầm cưới thiếp, giấu giếm ta không hay.
Việc này, ta là người cuối cùng trong thiên hạ biết được.
Cũng phải cảm tạ thanh mai trúc mã của ta – Chu Tuấn – người vui vẻ nói với ta rằng: “Hôm nay huynh có thêm một chị dâu nhỏ đấy.”
Chị dâu nhỏ ấy, không phải ta.
Nhìn vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác kia, ta chỉ thấy mỉa mai. Ta xoay người bỏ đi.
Chu Tuấn – em cùng cha khác mẹ với Chu Thừa.
Tuy cũng là người quen từ nhỏ, nhưng ta chưa từng có cảm tình gì với hắn!
Những ngày qua lại tại Chu phủ, hắn từng thả sâu lên đầu ta, xé rách áo váy thêu Tứ Xuyên của ta.
Một thời gian dài, ta với hắn như nước với lửa.
Nhưng vì nể mặt Chu Thừa, ta cũng không thể trở mặt quá mức.
Chu Tuấn và Chu Thừa tính tình hoàn toàn đối lập.
Chu Thừa trầm ổn ôn hòa, còn Chu Tuấn lại nghịch ngợm bất kham, ngoài dung mạo dễ nhìn ra thì chẳng thấy ưu điểm nào. Về sau hắn dọn ra khỏi phủ sống riêng, tuy mang họ Chu nhưng chẳng được thừa kế gì từ phủ Tướng quân.
Nghĩ đến chuyện Chu Thừa nạp thiếp, lòng ta trĩu nặng.
Chu Tuấn đi bên cạnh ta, miệng vẫn cười mà giọng lại thản nhiên, đưa tay cản đường ta: “Sao tâm trạng muội tệ vậy?”
“Ngươi còn giả vờ!”
Chính thê còn chưa qua cửa, Chu Thừa đã ôm hương ôm ngọc trong lòng. Huống hồ... huống hồ khi xưa chúng ta đã nói rõ ràng như thế. Huynh ấy làm vậy, ta là cái gì đây?
Phí hoài tâm can của ta! Còn tệ hơn cả gã thư sinh trong thoại bản!
Cây trúc trong tay bị ta bẻ gãy.
Chu Tuấn nhíu mày: “Đây là cái gì?”
“Bài vị của đại ca ngươi!” Ta nhìn mảnh phù chú cầu bình an gãy lìa ném lên người hắn, trừng mắt: “Ngươi tốt nhất đừng dối ta, nếu không đừng trách ta không khách khí!”
Ta vội vàng tìm mẫu thân, hỏi người có biết chuyện Chu Thừa nạp thiếp hay không.
Mẫu thân ấp úng không đáp, ta liền hiểu người đã sớm biết, còn cố ý giấu ta. Là mọi người ngầm đồng lòng mà lừa gạt ta.
“Du Uyển, Chu Thừa là dòng chính duy nhất của Chu gia, huynh ấy cũng có nỗi khổ riêng.” Mẫu thân nắm tay ta an ủi, giọng nhẹ như gió. “Con đã biết chuyện rồi, nhưng không được đến tìm Chu Thừa gây chuyện, càng không được làm mất mặt nhà họ Tần.”
Ta há miệng, chỉ thấy vị mặn đắng nơi đầu lưỡi.
“Nhưng... nhưng huynh ấy từng nói sẽ kính trọng ta, yêu thương ta. Huynh ấy nói huynh hiểu thế nào là một đời một người, một đôi nhân tình.”
Mẫu thân nhìn ta, thần sắc nhàn nhạt: “Trên đời này không có chuyện gì hoàn mỹ cả, càng không thể có nam nhân thủy chung một lòng. Con quá cứng cỏi sẽ dễ bị tổn thương, nghe lời nương, chuyện này đừng bướng bỉnh nữa.”
Nghĩ đến từng khoảnh khắc bên Chu Thừa, lòng ta càng thêm chua xót.
“Nam nhân trên đời đều như vậy sao?” Ta không cam lòng hỏi.
“Không sót một ai.”
3.
Mẫu thân xoa đầu ta, cắm cây trâm ngọc bích vào búi tóc ta.
Trước kia ta từng thấy cây trâm này, toàn thân ngọc xanh biếc, rất mực yêu thích. Khi ấy mẫu thân chỉ nói sẽ để vào sính lễ cưới sau này.
Giờ lại lấy ra cắm cho ta, quả thật rất hợp với ta.
Ta lau khô nước mắt, điều chỉnh lại tâm trạng.
Dù từ nhỏ ta đã nhận định huynh ấy là phu quân tương lai của ta, nhưng người quân tử lấy lời hứa làm trọng. Huynh ấy đã thất hứa, không xứng là quân tử, càng không xứng làm phu quân của ta!
Vì một người không đáng, mà dập đầu ba cái cầu phúc – phí hoài một ngày trời rồi!
Hôm trước ngày xuất chinh, Chu Thừa còn nhờ tiểu đồng thân cận tới hỏi ta có rảnh để gặp mặt một lát.
Ta lạnh lùng từ chối.
“Chu tướng quân nhân lúc cảnh đẹp trời xuân, đừng chậm trễ thời giờ quý báu.”
Nói rồi liền bảo quản gia đuổi người ra ngoài. Tiểu đồng gấp gáp gọi tên ta, cầu xin ta nhường một nén nhang thời gian.
Ta càng giận thêm – đến hạ nhân bên cạnh Chu Thừa giờ cũng dám trực tiếp gọi tên ta hay sao?
Cả đêm ta không ngủ được.
Nghĩ đến những dịu dàng năm xưa huynh dành cho ta, nước mắt cứ thế trào ra, ta cắn chặt môi không để mình bật khóc thành tiếng.
Ngày hôm sau, Chu Thừa lên đường xuất chinh, người trong toàn kinh thành dường như đều ra tiễn chân Chu tướng quân chinh chiến nơi xa.
Thấy huynh đi qua trước cửa phủ Tần, ánh mắt lướt qua đám đông, ta vội vàng lui vào phía trong cánh cổng.
Ẩn mình trong góc khuất, ta lặng lẽ nhìn huynh mặc chiến giáp oai nghiêm, nét trẻ con chưa tan hết đã phải ra sa trường điểm binh.
Có lẽ, ngày mai thôi, sinh tử đã khó lường... Ta bỗng thấy:
— Cũng chẳng sao cả!
Ngươi trẻ tuổi như vậy đã gấp gáp cưới thiếp, thì đi chết đi cũng chẳng đáng tiếc!
Ta giận dữ phun một ngụm nước bọt, thầm tính kế làm sao để từ hôn cho bằng được.
Tốt nhất là hắn chết ngoài chiến trường cho rảnh chuyện.
Nhưng nhìn tình thế hiện tại, nhà họ Tần đã suy yếu, nếu không phải nhà họ Chu làm điều gì đại nghịch bất đạo thì cũng chẳng vì một nữ nhi mà kết thù với phủ Tướng quân.
Chỉ còn cách để Chu gia tự mình tới từ hôn mà thôi.
Trước nay ta tham dự các yến hội trong kinh đều giữ gìn lễ nghĩa, bước đi nhẹ nhàng, nói năng dịu dàng, giữ dáng vẻ khuê tú đàng hoàng. Sợ rằng chỉ cần sơ suất chút thôi, sẽ có kẻ lấy đó làm cớ để hủy bỏ hôn ước này.
4.
Trong vòng luẩn quẩn của các tiểu thư danh môn trong kinh thành, ta cũng được xem là nổi bật.
Chu Thừa thường bảo không cần phải như vậy, nhưng tính ta vốn tùy hứng, nếu không cố gắng kiềm chế thì tất bị gièm pha.
Vì cuộc hôn nhân này, ta đã làm một tiểu thư đoan trang suốt tám năm, thu lại hết thảy sự tùy tiện bộc lộ từ nhỏ, toàn tâm chờ ngày được người ấy đón về làm thê tử.
Tựa như, việc cả đời ta phải làm, chỉ có thành thân với huynh ấy.
Huống hồ người ta coi là phu quân còn từng hứa hẹn: một đời một người, vĩnh viễn không thay lòng.
Nếu không phải Chu Tuấn phá tan giấc mộng của ta, có khi đến nay ta vẫn còn tự cho mình sống rất “đúng khuôn phép”, rất “tốt đẹp”.
Kết quả, đêm trước ngày xuất chinh, vị hôn phu của ta còn vui vẻ ân ái cùng giai nhân, để lại cho ta một chiếc mũ xanh to tổ chảng.
Đập tan toàn bộ mộng đẹp của ta về tương lai!
Chiếc mũ xanh này – ai thích thì cứ đội!
Ta lập tức chạy về phòng, lục lọi lấy hết những thứ Chu Thừa từng tặng, chuẩn bị đóng gói trả lại toàn bộ.
Vô tình nhìn thấy thiếp mời của tiệc trà Phù Dung năm ngoái.
Tiệc trà Phù Dung do phủ Thừa tướng – tiểu thư Lục Thanh Vu chủ trì, là nơi các tiểu thư khuê các tranh tài tứ nghệ: cầm, kỳ, thi, họa.
Trước đây vì phủ Thừa tướng và phủ Tướng quân vốn bất hòa, nên ta luôn từ chối mọi lời mời một cách khéo léo.
Xem kỹ thời gian, năm nay tiệc trà sắp diễn ra.
Ta đã có chủ ý — lần này ta nhất định phải tham dự.
Ta không làm con dâu phủ Tướng quân nữa rồi!
Ta ngồi giữa một đám tiểu thư danh môn, rõ ràng cảm nhận được ánh mắt mọi người khi nhìn thấy ta – người không được mời mà đến – mang chút ngại ngùng và xấu hổ.
Lúc mới vào cửa, quản gia giữ thiếp mời xem mãi không buông, phát hiện ra là thiếp năm ngoái, suýt nữa đuổi ta thẳng tay. May thay, ta và Lục Thanh Vu cũng từng gặp mặt trong yến tiệc trong cung, ta vội vẫy tay gọi lớn tên nàng, thấy nàng đi tới, nét mặt vẫn còn ngơ ngác.
Ta thuận thế khoác lấy cổ nàng, cười nói: “Tỷ muội tốt, ta đến thăm muội đây!”
Tay ta khẽ siết, kéo nàng đi vào trong. “Xin lỗi đến không báo trước, ta từ lâu đã tò mò về tiệc trà này, mãi mà chẳng có cơ hội.”
Lục Thanh Vu nét mặt đầy phức tạp, tiểu thư thế gia như nàng vốn coi trọng thể diện, dù không thể nói lời cay nghiệt công khai nhưng ánh mắt cũng đủ thể hiện thái độ.
Ta trong lòng rất vững vàng.
Cho nên khi nghe nàng mở miệng: “Hôm nay, tiệc trà không hoan nghênh ngươi.”
Nụ cười trên mặt ta có chút đông cứng lại, “Vì sao?”
“Bởi vì…” nàng lại nhìn ta một lần nữa, “Chủ đề tiệc trà hôm nay — chính là ngươi.”
“Không phải tứ nghệ cầm kỳ thi họa à?” Ta lập tức hứng thú.
Nàng lắc đầu: “Vì thế, hôm nay ngươi ở đây sẽ không tiện—”
“Cùng bàn luận!” Ta cắt ngang lời nàng, “Vừa hay, ta đang buồn vì không có ai để mắng kẻ phụ tình.”
Lục Thanh Vu lắc đầu, điềm nhiên nói: “Chu tướng quân là mệnh quan triều đình, lại xuất chinh vì nước. Không thể mắng bậy.”
Ta nhìn bộ bộ dao của nàng rung rung theo cái lắc đầu, nhìn thấy rất đẹp, thầm nghĩ tiệc trà kết thúc nhất định phải đi tìm mua một cái giống vậy.
“Vậy các ngươi bàn tán gì về ta?” Trong lòng ta còn đang mê mẩn cây bộ bộ dao kia, chưa biết là của cửa hàng nào làm ra, nhìn đẹp thật.
“Ngươi có bị gì không đó?!” Lục Thanh Vu như nhịn không nổi nữa, “Nam nhân của ngươi cắm sừng ngươi rõ ràng như vậy, chúng ta còn có thể bàn gì!”
Ta gật đầu, tiếp tục đi vào trong, “Các ngươi cứ bàn, ta nghe xem sao.”
Thấy ánh mắt nàng đầy bất lực, nhưng ta cũng chẳng mấy để tâm.
Khi đã ngồi xuống, mọi người nhìn ta, ta nhìn họ — ai cũng chờ người khác mở lời trước. Ta chợt nhận ra lẽ ra mình nên ngồi ở góc tường, chứ không phải ngồi chính giữa bàn.
Để phá tan bầu không khí gượng gạo, ta chủ động lên tiếng trước: “Chuyện ta biết Chu Thừa nạp thiếp là người cuối cùng.”
Lục Thanh Vu ngẩng đầu, hắng giọng hai tiếng, rốt cuộc cũng không kìm được tò mò: “Sau khi ngươi biết thì sao? Có đối chất trực tiếp không?”
Ta lắc đầu: “Mẫu thân không cho.”
Trên mặt mọi người lại hiện lên vẻ đồng cảm.
“Giờ ta cũng hết cách rồi.” Vừa nói ta vừa tự mình cảm động, ép ra hai giọt nước mắt. Chuyện đau lòng lúc biết tin kia là thật, ai mà chịu nổi cảnh bị hôn phu phản bội, nuốt lời hứa xưa?
Nhưng mấy ngày gần đây ta đã nghĩ thông rồi, hắn làm đầu, ta làm mười lăm! Ta cũng đâu phải không gả được! Giờ ta chỉ mong sớm có tin hắn bị tên bắn thủng tim!
Một tiểu thư bên cạnh Lục Thanh Vu mím môi: “Dù có như vậy, nhưng bảo ta gả cho Chu tướng quân, ta vẫn cam tâm tình nguyện. Nạp thiếp sớm muộn cũng xảy ra thôi, người tốt khó tìm mà.”
“Đã nạp thiếp mà vẫn là người tốt sao?” Ta không khỏi nhíu mày, “Nạp thiếp chính là lòng đã chia. Phu quân mà lòng đã chia, thì còn gì đáng gọi là phu quân?”

5.
Ta một lòng muốn gả cho Chu Thừa là vì hôn ước, càng vì sự sủng ái đặc biệt mà huynh ấy dành cho ta. Nay sự sủng ái ấy đã không còn, thì ta cũng chẳng nhận huynh là người xứng đáng với ta nữa.
Lục Thanh Vu bỗng kích động: “Nói hay lắm! Không ngờ ngươi – à không, cô nương lại có suy nghĩ sáng suốt như vậy, thật khiến ta nhìn bằng con mắt khác!”
Mọi người nghe vậy cũng không ngần ngại nữa, từng nhóm bắt đầu tán chuyện.
“Ta nghe nói sau khi biết huynh ấy nạp thiếp, ngươi đã tuyệt thực ba ngày, suýt nữa thì mất mạng.”
“Ai độc miệng thế? Ta vẫn sống khỏe!”
“Ta nghe nói Tống Minh Nguyệt còn đẹp hơn ngươi.”
“Ngươi đừng nghe nữa, nghe thêm một câu nữa ta xử ngươi bây giờ!”
Cả đám cười vang.
Suốt buổi chiều hôm đó, lòng ta khoan khoái vô cùng.
Thì ra Tam hoàng tử không nạp thiếp là vì khi còn nhỏ bị bọn buôn người giấu trong kỹ viện, từ đó không ưa nữ nhân.
Ta nói, mặt mày huynh ấy sao lại mị hoặc, còn mềm mại hơn cả nữ nhân.
Thì ra Chu Tuấn chính là mỹ nam tử số một kinh thành, đến công chúa còn muốn nuôi huynh ấy làm diện lang*.
(*Diện lang: chỉ nam sủng – người tình được bao nuôi.)
Hắn có tin tức kinh hoàng như thế mà không kể cho ta, còn gọi là thanh mai trúc mã gì chứ!
Trên đường về, trên mặt ta vẫn còn vương nụ cười không kìm được. Xuân Đào giơ tay quơ quơ trước mặt ta:
“Tiểu thư, người không sao chứ?”
“Xuân Đào, những năm nay ta bỏ lỡ quá nhiều rồi.” Ta chợt thấy xót xa trong lòng, “Chỉ vì cái thứ chẳng ra gì kia, mà bao nhiêu chuyện hay ho đều bị ta bỏ lỡ.”
May mà hôm nay đã kịp bù đắp một trận, lại còn hẹn được ngày tụ họp lần sau.
Tâm tình ta tốt đến mức, khi nhìn thấy Chu Tuấn, ta còn không nhịn được mà huýt sáo trêu chọc hắn.
Thấy hắn nhíu mày lại với dáng vẻ "kẻ thấy người thương", ta nhớ tới lời đồn công chúa muốn nuôi hắn làm diện lang, ta liền bật cười.
“Chu công tử phong thần tuấn tú, thật là nam tử tốt thời nay a!”
Chu Tuấn cũng cười: “Sao, hối hận vì đã đính hôn với đại ca ta rồi?”
“Đúng vậy.” Ta gật đầu, thản nhiên nói: “Ngươi có cách nào không?”
“Vậy thì chờ ta một chút.” Nụ cười trên mặt hắn càng sâu thêm.
Ta nhìn cái bộ dạng chẳng ra thể thống gì của hắn, liền bĩu môi đáp trả:
“Vậy ngươi nhanh lên. Ta chờ cũng chẳng nổi nữa đâu.”
6.
Ngày qua ngày, ta nghĩ đủ cách để phủ Tướng quân bất mãn với ta.
Ta bắt đầu lui tới với tiểu thư con gái kẻ đối đầu với nhà họ Chu, tham gia các buổi yến tiệc thì không chút giữ kẽ, hành xử tùy tiện, cố ý làm trò mất mặt.
Bọn họ có thể thực sự không vừa mắt ta, nhưng không ai lên tiếng chỉ trích.
Ta chẳng còn cách nào, chỉ có thể trông mong vào ông trời – mong sao Chu Thừa chẳng thể trở về nữa.
Mỗi sáng tỉnh dậy, điều đầu tiên ta làm là cầu nguyện cho hắn vĩnh viễn không trở về.
Không ngờ trước Tết Trung thu, ta lại nhận được thư của Chu Thừa.
Lá thư được mẫu thân tự tay mang tới. Người dường như rất hài lòng:
“Trừ những bản báo cáo quân tình, Chu Thừa chỉ viết thư nhà cho con. Đủ thấy trong lòng huynh ấy vẫn có con.”
“Có ta, thì hắn còn ân ái với họ Tống được à?” Ta bĩu môi, ném lá thư sang một bên.
Mẫu thân lắc đầu, lại đặt thư bên gối ta: “Xem xong thì sớm hồi âm. Đêm nay ra ngoài nhớ giữ gìn thân thể.”
Tối Trung thu năm ấy, ta cùng các tỷ muội ra sông ngắm trăng, ngồi trên thuyền, ăn dưa đủ loại mà dân trong thành mang đến. Có lẽ là đêm đẹp nhất trong ký ức của ta.
Bỗng tiếng pháo hoa nổ vang ngoài thuyền, mọi người chen ra xem.
Ta đứng bên lan can, ngước nhìn bầu trời rực rỡ.
Ngay khi ta đang chìm đắm trong cảnh tượng ấy, cổ chân đột nhiên đau nhói, cả người mất thăng bằng ngã nhào xuống sông.
Chỉ kịp nghe thấy tiếng người hốt hoảng kêu “Cứu người!”, rồi ta rơi thẳng xuống nước.
Khi nước tràn ngập mắt mũi miệng, ta tưởng đời mình đến đây là chấm hết.
Cũng không sao – như vậy, sẽ không phải đối mặt với những kẻ ta ghét nữa.
Trước khi bất tỉnh, ta cảm giác có ai đó ôm lấy ta, nâng ta khỏi mặt nước.
Khi tỉnh lại, ta đã nằm trên giường của mình. Bên gối là lá thư chưa từng mở ra kia.
Ta ngơ ngác nhìn quanh phòng.
Mẫu thân ngồi bên cạnh, nước mắt không ngừng rơi:
“Du Uyển, tỉnh rồi là tốt rồi… Tỉnh rồi là tốt rồi…”
Người lao tới ôm chặt lấy ta.
Ta nhất thời không quen. Tình thương của mẫu thân từ trước đến nay luôn nghiêm khắc và dè dặt. Vui cũng không nói ra, buồn cũng không biểu lộ.
Lần đầu tiên ta thấy người khóc đến mức không còn giữ được phong thái.
Ta ôm người, nhẹ nhàng vỗ về: “Không sao đâu ạ, con cứ tưởng mình vừa mơ một giấc mộng xấu thôi.”
“Con mộng thấy là ác mộng của cả nhà họ Tần!” Phụ thân ta đẩy cửa bước vào, giận dữ quát lớn.
Mẫu thân lập tức đứng dậy, chắn trước mặt ông, giọng kiên quyết chưa từng có:
“Thiếp không cần những hư danh kia! Con gái thiếp còn sống – còn sống là quan trọng nhất!”
“Thiếp mười tháng mang nặng đẻ đau, liều cả mạng mới sinh được nó. So với thể diện của chàng, thiếp cần con gái mình sống sót hơn!”
Người phụ nữ cả đời coi trọng lễ nghi quy củ, giờ lại vì ta mà cãi lời phu quân.
Trên tấm chăn thêu hoa văn tỉ mỉ, từng điểm, từng điểm ẩm ướt thấm dần...
Xuân Đào kể với ta, người đã cứu ta từ dưới nước lên là Chu Tuấn, hắn còn thực hiện ép nước, hô hấp nhân tạo...
“Nhiều người đều thấy hết rồi.”
7.
Xuân Đào, câu này ngươi nói ra chỉ khiến tiểu thư nhà ngươi càng thêm xấu hổ thôi!
Chu Tuấn... “khinh bạc” ta… Chuyện này nghe đã thấy vô lý. Ta vẫn còn là danh nghĩa "chị dâu tương lai" của hắn đó, truyền ra ngoài thì mặt mũi phủ Tướng quân còn đâu nữa?
Ta ôm chăn bật cười.
Lục Thanh Vu – hảo tỷ muội của ta – đến thăm.
Vừa thấy ta bình an vô sự liền nhào tới ôm chầm.
Ta cười, ôm nàng lại: “Chỉ một lần rơi xuống nước thôi mà, có nhiều người quan tâm ta như vậy, đáng giá rồi.”
“Không, ta đến là để thám thính tình hình!”
“Cái gì?”
“Giờ cả kinh thành truyền rầm rộ rồi, nói Chu gia thứ tử dám ‘dòm ngó’ đại tẩu tương lai. Nghe nói hắn sắp bị gia pháp đánh cho nửa sống nửa chết.” Lục Thanh Vu chậc lưỡi. “Nghe đâu, nhà họ Chu còn có ý định từ hôn. Tình hình bên ngươi thế nào rồi?”
“Ngươi vừa nói gì cơ? Truyền khắp rồi á?”
“Chu gia muốn từ hôn.”
“Tin tốt đầu tiên.”
“...Chu Tuấn sắp bị đánh.” Lục Thanh Vu ôm trán, “Chu Thừa phụ ngươi, cũng đâu cần ngươi nguyền rủa đệ hắn.”
“Còn tin tốt thứ hai.”
“...Hắn dòm ngó dung mạo của ngươi?”
Ta sung sướng nằm lại trên giường, gật đầu: “Mỹ mạo của ta, ai ai cũng biết.”
Lục Thanh Vu mặt không cảm xúc: “Ngươi im miệng thì hơn.”
Ta nằm yên, chợt nghĩ đến lời Chu Tuấn từng nói “chờ ta một chút”. Không lẽ chính là chuyện này sao?
Nếu không sao lại trùng hợp như vậy – ta vừa rơi xuống nước, hắn đã kịp ở bên bờ cứu ta, còn đúng lúc đến vậy?
Nghĩ đến chuyện ta không biết bơi, hắn dám dùng cả mạng sống ta để mạo hiểm, ta tức đến mức muốn đích thân cho hắn ăn đòn.
Nhưng... nếu hắn thật sự vì ta mà khiến Chu gia từ hôn... thôi bỏ đi, xem như vì ta mà làm chuyện tốt, ta tạm tha cho hắn lần này.
Thế nhưng, tin tức “từ hôn” đợi mãi nửa tháng cũng chẳng thấy đến.
Từ trông mong như ngọn sóng cao dâng trào, rồi cứ thế lặng dần, tan biến.
Chuyện lớn đến vậy, mà sao lại chìm lỉm như chưa từng xảy ra?
Xem ra, Chu gia vẫn không nỡ buông bỏ mối quan hệ thông gia với nhà ta – dù gì phụ thân ta cũng là Trưởng quan phủ Kinh Triệu. Khi lợi ích đặt lên bàn cân, cái gọi là thể diện cũng chỉ là chuyện đùa mà thôi.
Thân thể ta hồi phục gần như hoàn toàn, ta quyết định đến phủ Lục Thanh Vu tụ họp với các tỷ muội – ai ngờ bị chặn ngoài cửa.
Thấy Lục Thanh Vu đứng sau cổng trong, giơ tay ra hiệu bảo ta về trước.
Lẽ nào vì tai tiếng lần này mà ta đã bị gạt ra khỏi vòng tròn khuê tú rồi?
Ta đứng cạnh xe ngựa, buồn bã thở dài – ngay cả khi bị “cắm sừng” cũng chưa từng thấy khó chịu như lúc này.
Ngẩng đầu, ta thấy Chu Tuấn đứng cách đó mười bước, không lại gần, sai người đưa cho ta một mảnh giấy.
Ta mở giấy ra, nhìn về chỗ hắn đứng – người đã không còn ở đó.
Trên giấy không ký tên, chỉ có dòng chữ:
“Xin lỗi, khiến nàng thất vọng rồi.”
Lúc đó ta mới phát hiện, chữ viết của hắn thật đẹp – lực bút cứng cáp, mạch lạc, lại không mất đi khí chất thư sinh.
Thôi được, nể tình vì đã giúp ta, lại còn bị đòn thay ta – ta tha cho hắn một lần nữa vậy.
8.
Đêm ấy ta ngủ chập chờn, trong mơ mơ hồ hồ cảm giác có người bước vào phòng.
Ta kinh hãi định hét lên, thì miệng liền bị người ta bịt lại.
“Là ta.”
Ta không nhịn được giơ tay đấm cho một cái: “Chu Tuấn, ngươi muốn dọa chết ta à!”
Ta kéo chăn lên che kín người: “Nửa đêm canh ba ngươi mò vào phòng ta làm gì? Ta vẫn là khuê nữ đấy!”
“Ta chỉ muốn xem nàng thế nào, xem ra nàng vẫn ổn.” Chu Tuấn cười mà chẳng chút áy náy.
“Ổn? Ta bị tỷ muội xa lánh rồi!” Ta tức tối nói.
Chu Tuấn ngẩn người, giọng trầm xuống: “Xin lỗi… ta cứ ngỡ mọi chuyện sẽ ổn.”
Lần đầu tiên thấy hắn nghiêm túc xin lỗi, ta muốn trách mắng cũng nói không ra lời. Nhưng nghĩ đến đội ngũ tám chuyện của ta tan rã, ta lại thấy ấm ức.
“Ngươi... tại sao lại ép ngực ta?” Ta trừng mắt hỏi hắn.
Đối diện im lặng hồi lâu, giọng hắn nhỏ như muỗi:
“Nàng không còn thở nữa… ta nhất thời sốt ruột…”
Hắn thấp giọng nói tiếp: “Ta nghĩ, nàng vốn tính tình phóng khoáng, nếu gả cho ta thì không cần phải giữ gìn bao nhiêu lễ nghi ràng buộc. Ta muốn bảo hộ nàng sống một đời tự tại... Là ta ngu ngốc rồi.”
“Ngươi nói chuyện nghiêm túc như thế, ta còn mắng ngươi thế nào được đây?” Ta lầm bầm.
Hắn cười khẽ, trầm giọng: “Tùy nàng.”
Ta lại nhớ tới lời đồn ngoài kia, không nhịn được trêu: “Nghe nói công chúa muốn nạp ngươi làm diện lang, chuyện đó là thật à?”
Chu Tuấn không trả lời, chỉ khẽ thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ.
Ta lập tức cảnh giác: “Ngươi đã... là rồi?!”
“Khánh... Du... Uyển.” Hắn nghiến răng gọi từng chữ tên ta.
Ta chui tọt vào trong chăn, cười khúc khích: “Biết rồi, biết rồi.”
“Còn có tin đồn khác, nói ngươi thầm mến ta đã lâu. Chuyện đó... chắc là thật nhỉ?”
Chu Tuấn giọng khàn đi: “Nếu thật thì sao, giả thì sao?”
Để tránh không khí trở nên quá nghiêm túc, ta vội nói lảng:
“Vậy ta sẽ cho ngươi đội lại mũ xanh của tên kia!”
Ta tưởng hắn bị ta chọc câm luôn rồi.
Vừa định đuổi hắn về, đột nhiên hắn cúi đầu, hơi thở nóng hổi phả lên gò má ta. Hắn hôn nhẹ một cái.
Thấy ta không phản ứng gì, hắn cười bổ sung:
“Được thôi.”
Chu Tuấn bất ngờ hôn ta, khiến ta bối rối vô cùng.
Dù ta và Chu Thừa vẫn chưa thành thân, nhưng danh nghĩa hôn thê vẫn còn. Nụ hôn này khiến ta có cảm giác vượt ranh giới, vừa thẹn vừa giận.
Ta cuộn người trong chăn, vừa xấu hổ vừa tức tối – chỉ muốn treo cả hai huynh đệ nhà Chu lên đánh một trận cho bõ tức.
Đêm đó ta lại nằm mộng.
Trong mộng, ta nhốt hai huynh đệ Chu Thừa – Chu Tuấn vào cũi, đánh cho một trận ra trò.
Mộng đến cuối, thấy Chu Tuấn người đầy thương tích, chỉ khe khẽ thốt lên: “Ta thật lòng thích nàng.”
Ta giật mình tỉnh giấc.
Từ đó về sau, ta bắt Xuân Đào ngủ chung với ta trong phòng!
Ta đã nhiều ngày không bước chân ra khỏi phủ, cũng chẳng muốn nghĩ đến những chuyện rối rắm kia.
Chỉ mong coi như hết thảy là một giấc mộng xuân ngắn ngủi.
Ngược lại, mẫu thân – người trước giờ vẫn mong ta "đại môn không ra, nhị môn không bước" – nay lại chủ động kéo ta ra ngoài dạo chơi.
Trong sân chùa Phổ Đà, tiếng tụng kinh của các vị tăng vang đều đều khiến lòng người tĩnh lặng.
Ta nhắm mắt hít sâu một hơi.
Mở mắt ra liền thấy Chu Thừa, sắc mặt tiều tụy, ánh mắt đăm đăm nhìn ta.
Ta dụi dụi mắt, không dám tin – chẳng phải huynh ấy đang ở nơi biên ải xa xôi sao?
“Là ta.” Chu Thừa chủ động mở lời.
“Huynh… huynh đã khải hoàn trở về rồi sao?”
Huynh lắc đầu.
“Thế… huynh vào thành mà bị người phát hiện thì sẽ bị xử phạt đấy!” Câu lo lắng này thốt ra khỏi miệng ta, ta liền hối hận. Bị xử phạt thì sao chứ? Lẽ ra ta nên vui mừng mới phải – như vậy càng dễ rút lui khỏi hôn sự này.
“Chu Tuấn viết thư cho ta, nói hai người các ngươi tình đầu ý hợp, mong ta chủ động từ hôn.” Chu Thừa trầm giọng, vẻ ngoài đầy mỏi mệt vì đường xa. “Ta muốn chính miệng nàng nói cho ta biết.”
Ta theo bản năng định lắc đầu. Nhưng nghĩ đến chuyện năm xưa huynh ấy nạp thiếp, lòng ta như có tảng đá chặn ngang, ta không nhịn được phản hỏi:
“Vậy nếu ta thật sự thừa nhận, huynh có chịu chủ động từ hôn?”
Huynh chỉ đáp một tiếng “Ta biết rồi.” Rồi loạng choạng xoay người rời đi bằng cửa sau, vội vàng như sợ ai đó bắt gặp.
Ta nhìn bóng lưng huynh ấy khuất xa, một thời chẳng thể phân rõ – huynh ấy thật lòng quan tâm, hay chỉ đang cố tỏ ra mình là kẻ bị phụ tình?
9.
Xuống núi, ta gặp Chu Tuấn.
Ngồi trong xe, nhìn hắn đứng ngay ngoài, dáng người thẳng tắp, thần thái bình thản. Thấy ta, hắn liền nhướng mày cười, ánh mắt cong cong nơi đuôi mắt trông vô cùng vui vẻ.
Tay ta như bị phỏng, vội buông rèm.
Tên phong lưu này... dáng vẻ sao lại hợp mắt đến thế!
“Tiểu thư, mặt người đỏ quá!” Xuân Đào lo lắng ghé sát lại, “Không lẽ bị nhiễm phong hàn rồi?”
Sợ nàng phát hiện điều khác thường, ta vờ ho vài tiếng.
Chuyện gặp lại Chu Thừa ta chẳng kể với ai, chỉ coi như là mộng.
Ngày ngày lặng lẽ trôi qua...
Đến ngày “tiểu niên” (ngày 23 tháng Chạp), mẫu thân nét mặt đầy lo lắng đến tìm ta.
“Hôn sự của con... có biến rồi.”
Trái ngược với vẻ mặt khẩn trương của người, ta chỉ thấy trong lòng nhẹ nhõm khoan khoái.
“Cuối cùng phủ Tướng quân cũng đến từ hôn rồi ạ?” Ta vui mừng ôm lấy mẫu thân.
Người gật đầu.
Ta càng cười rạng rỡ.
“Nhưng... lần này Chu gia nói, muốn chuyển hôn ước đó sang cho Chu Tuấn.”
Ta chết lặng.
Mẫu thân nhẹ ôm ta vào lòng:
“Không sao cả. Nương đã khéo léo từ chối rồi. Dù Chu Tuấn cũng là đứa trẻ nương nhìn lớn lên, nhưng dù sao vẫn chỉ là thứ tử.”
Lòng ta rối loạn.
Một mặt mừng vì rốt cuộc thoát khỏi mối hôn nhân từng khiến ta khổ sở, một mặt lại khó chịu khi nghĩ tới Chu Tuấn...
Mẫu thân khẽ vuốt mặt ta, dịu dàng dặn dò:
“Trời lạnh rồi, nhớ mặc thêm áo. Chuyện này, tạm thời chưa nên để bên ngoài biết.”
Ta gật đầu:
“Chu gia bỗng dưng chịu từ hôn, có phải vì... sợ mất mặt nữa không?”
Trước kia mãi không chịu rút lui, cứ tưởng họ không muốn mất đi chỗ dựa là cha ta – quan đứng đầu phủ Kinh Triệu.
Mẫu thân thở dài:
“Gần đây liên tục truyền về tin chiến thắng. Hoàng thượng có ý muốn ban hôn cho Chu Thừa với trưởng công chúa. Chỉ còn đợi ngày thắng trận trở về.”..
Xem ra lời đồn không thể tin – hóa ra trưởng công chúa chẳng phải thích Chu Tuấn...
Ngày hai mươi bảy tháng Chạp, ta cùng Xuân Đào chơi đùa trong hậu viện, đắp người tuyết.
Nhìn trước ngó sau vẫn thấy thiếu thiếu cái gì, ta bèn giục Xuân Đào đi tìm vài cành cây khô làm tay cho tuyết nhân.
Khi ta dùng tay nắn lại phần mặt cho tuyết nhân, thì Chu Tuấn xuất hiện.
Hắn đứng đó, bên cạnh người tuyết, nhìn ta chăm chú, không nói một lời.
“Chu công tử biết đây là hậu viện người khác không?”
Thấy hắn không đáp, lòng ta bỗng thấy bực bội, vứt luôn đống tuyết trong tay, định rời đi.
“Cho nàng.”
Ta quay đầu lại nhìn. Trên tay hắn là một cây bộ bộ dao (trâm cài đầu, một loại trang sức bằng vàng gắn đá quý), khảm ngọc tùng xanh biếc, xen lẫn phỉ thúy tím, những sợi kim tuyến kết thành hoa văn đồng tâm.
Còn đẹp hơn cái của Lục Thanh Vu đeo hôm trước.
Hắn tháo cây trâm gỗ trên đầu ta xuống, cẩn thận cài cây bộ bộ dao mới lên tóc ta.
Ta nghiêng đầu hai cái, nghe được tiếng ngọc đá va nhau thanh thúy trong trẻo. Bèn hỏi hắn:
“Đẹp không?”
Hắn cong môi, không trả lời ngay mà hỏi lại:
“Nàng hỏi bộ bộ dao, hay hỏi chính mình?”
Ta hừ một tiếng, không thèm đáp.
Ta hỏi tiếp:
“Thời gian qua ngươi làm gì vậy?”
Chu Tuấn chẳng cần suy nghĩ, đọc liền một câu:
“Sáng nhìn trời, chiều ngắm mây. Đi thì nhớ nàng, ngồi cũng nghĩ nàng.”
Ta nghe xong nổi hết da gà, rụt cổ lại:
“Ngươi thôi ngay đi. Lâu ngày không gặp, giờ nói chuyện khiến ta chịu không nổi!”
Hắn cười ha hả, đuôi mắt cong lên thành hình trăng non.
“Vậy để ta nói cho xong câu ban nãy, rồi sẽ đi.”
Hắn tiến gần, giúp ta chỉnh lại áo choàng cho kín gió.
“Nàng hỏi đẹp không…” – hắn khẽ cười – “Cây bộ bộ dao này sao sánh được với nàng?”
Ta lập tức đỏ mặt tía tai.
Chỉ biết xua tay đuổi người:
“Đi đi đi! Nói cái gì mà khiến người ta không biết trốn vào đâu nữa!”
Tin Chu Thừa khải hoàn đại thắng lan khắp kinh thành. Không bao lâu sau, hắn sẽ trở về triều diện thánh.
Cùng với đó, tin hoàng thượng ban hôn cho hắn và trưởng công chúa cũng được tuyên bố rộng rãi.
10.
Ngày lành được định, hôm đó cũng là ngày tin ta và Chu Thừa chính thức giải trừ hôn ước lan truyền khắp nơi.
Biết chuyện chúng ta từng đính hôn, không ít người trong thành ngóng xem trò vui.
Ta chẳng mấy bận tâm. Trên đời này, kẻ đến vì lợi, người đi vì danh, vinh nhục là chuyện thường.
Danh phận tôn quý đến đâu cũng là nhờ chồng mà có – nếu họ cho là vậy, thì ta chỉ cần sống tốt cuộc đời của mình là được.
Cùng lắm, ta vẫn là trưởng nữ phủ Kinh Triệu, chẳng phải đồ bỏ đi.
Hôm đại hôn của Chu Thừa, ta cũng tới xem lễ.
Ta đứng trong đám người, nhìn kiệu hoa mười dặm đỏ rực, tướng quân cưỡi tuấn mã oai phong, trưởng công chúa khoan thai đoan trang, mọi thứ đều tựa cảnh trong thoại bản.
Chu Thừa trên ngựa đưa mắt quét qua, ánh nhìn chỉ dừng lại thoáng chốc nơi ta, ánh mắt có phần ngẩn ngơ, rồi nhanh chóng dời đi.
Hắn vẫn là hắn – người từng hứa hẹn với ta một đời một người, nhưng lại nuốt lời.
Nay, cuối cùng đã có nơi có chốn.
Điều khiến người ta không ngờ là năm nay Chu Tuấn lại đỗ thám hoa.
Hắn đột nhiên trở nên có chí tiến thủ.
Một hôm ta đang sắp xếp “kho báu nhỏ” của mình thì Xuân Đào tìm thấy một phong thư, hỏi ta có còn muốn giữ nữa không.
Ta mở ra xem – là lá thư Chu Thừa gửi về khi xuất chinh:
“Du Uyển, thấy thư này, mong nàng an ổn.
Việc nạp thiếp, ta hoàn toàn không hay biết. Ta đã bẩm rõ với tổ mẫu, sẽ tìm mối khác cho Tống cô nương.
Lúc lên đường vội vã, không kịp đích thân giải thích với nàng, đã nhờ Tuấn thay ta tới xin lỗi.
Đừng trách.”
— Chu Thừa
Ta thở dài, gấp thư lại, cất vào chiếc hộp đựng những kỷ vật về huynh ấy. Người đã có thê tử rồi, ta nếu còn lưu luyến, chẳng phải càng nhỏ mọn?
Đêm đó, mẫu thân đến tìm ta, nói đã thay ta chọn một mối hôn sự tốt:
Tân khoa trạng nguyên – Lý Bách.
Dù xuất thân không cao bằng nhà ta, nhưng tài học và dung mạo đều nổi bật, ngay cả phụ thân cũng rất vừa ý.
Ta gật đầu, không phản đối.
Hôn sự trong thế gia đại tộc xưa nay vốn chẳng thể do ta làm chủ.
Mẫu thân ôm lấy ta, giọng dịu dàng:
“Nếu đã vậy, hãy sớm thành thân. Nương giữ con lại lâu rồi, e người ngoài dị nghị. Hôm nay Chu Tuấn cũng đến nói chuyện với phụ thân con. Phụ thân cân nhắc, cảm thấy nếu gả con cho thứ tử Chu gia, lại còn để trưởng công chúa làm chị dâu, thì con sẽ sống chẳng dễ dàng gì.”
“Là vì công chúa làm chị dâu, hay vì Chu Tuấn là thứ tử?” Ta hỏi khẽ.
Mẫu thân thở dài:
“Thứ tử là con vợ lẽ, từ xưa đã không được coi trọng. Gả con đi mà chẳng đem lại lợi ích cho Tần gia, chuyện này, nương cũng không làm chủ được.”
“Con hiểu mà.” Ta mỉm cười, nhưng viền mắt đã đỏ hoe.
Mẫu thân gật đầu, vuốt lại sợi tóc bên trán ta, cười nói:
“Con gái của ta nay đã trưởng thành rồi. Vậy mà nương vẫn cứ ngỡ, con mãi là đứa nhỏ trong lòng ta.”
Ta cũng bật cười:
“Chuyện khi đó xa lắm rồi mà, nương nghỉ sớm đi, thức khuya không tốt đâu.”
Tối hôm ấy, ta thấy Chu Tuấn đứng trong phòng mình.
Không ngạc nhiên, ta chỉ hỏi:
“Ngươi lại tới làm gì?”
Hắn đáp, giọng bình thản:
“Ta tới để cùng nàng bỏ trốn.”
Chu Tuấn từ trước tới nay luôn ăn nói bạt mạng, nên ta không hề để tâm.
“Không đi thì ta gọi người đấy.”
“Cứ gọi đi.”
Hắn nhướng mày.
“Để mọi người thấy, người ở cùng nàng đêm nay là ta.”
Thấy ta im lặng, hắn bước tới, nhẹ nhàng nắm vai ta, giọng tha thiết:
“Vậy nàng thu dọn đồ đi, ta đưa nàng đi xa.”
Ta lặng người: “Chu Tuấn, ta sắp đính hôn rồi.”
Hắn không phản ứng gì, như thể sớm biết.
Một lúc sau, hắn hỏi, giọng trầm và u uất: “Ta kém hắn ở điểm nào? Ta đã làm gì chưa đủ tốt?
Từ nhỏ tới lớn, trong mắt nàng chưa từng có ta… Trước kia Chu Thừa giỏi hơn ta, nàng chọn hắn – ta không trách. Nhưng giờ đổi người khác, nàng vẫn không chọn ta? Nói cho ta biết, ta phải làm gì thì nàng mới chịu nhìn ta một lần?”
Giọng hắn gấp gáp, cố ép xuống nhưng vẫn đầy đau khổ.
Cũng thật nhỏ bé, đáng thương...
Ta rối loạn cả tâm trí, biết rõ bản thân chẳng thể đáp lại hắn.
Quyết tâm đoạn tuyệt, ta lạnh giọng:
“Ngươi chỉ là thứ tử! Dù có đỗ đạt thì sao? Ta khinh thường tiểu thiếp, càng không xem trọng con của thiếp!”
Hơi thở hắn nghẹn lại, như không thể tin vào những gì vừa nghe.
Hắn lùi lại hai bước, giọng nghẹn: “Tốt. Nàng tốt lắm.”
Ta nghe thấy tiếng ghế ngã đánh "rầm".
“Tiểu thư?” Xuân Đào nghe động chạy vào, bật đèn lên thì thấy ta mặt đầy nước mắt.
Nàng vội vã lau giúp ta, lo lắng hỏi: “Tiểu thư mơ thấy ác mộng sao?”
Ta gật đầu, lí nhí:
“Bạn bè của ta… đều không cần ta nữa…” Thanh Vu không còn gần gũi như trước. Chu Tuấn, có lẽ cũng rời xa ta rồi...
“Ta vẫn ở đây mà.” Xuân Đào nhẹ nhàng ôm ta. “Xuân Đào sẽ luôn bên cạnh tiểu thư.”
Ta cuộn tròn người lại, vùi vào lòng nàng.
Nước mắt lại thấm ướt vạt áo nàng thêm một lần nữa...
11.
Không bao lâu sau, Lý Bách – vị tân khoa trạng nguyên – đích thân tới phủ ra mắt.
Hắn cư xử đúng mực, dáng vẻ ôn hòa, phong độ nhã nhặn, mang khí chất của một người đọc sách mà phụ thân ta rất ưa thích.
Lý Bách nói rằng đã gửi thư báo tin vui về quê nhà, chờ chọn được ngày lành sẽ đến cầu thân chính thức.
Ta ngồi đó, ngắm nhìn hắn, chợt nhớ đến những thoại bản ngôn tình từng đọc. Trong đó, ta luôn không thích nhân vật thư sinh – vì tâm tư phức tạp, quá nhiều tính toán, lại dễ thay lòng đổi dạ, cho nên ta thường né tránh.
Vậy mà cuối cùng, người kết duyên với ta lại chính là một thư sinh.
Một hôm, ta ra ngoài mua son phấn, không ngờ lại gặp Chu Tuấn trong tiệm phấn hương quen thuộc.
Ta ngẩn người, không biết có nên bước vào hay không.
Chu Tuấn đứng dựa vào tường, mắt cụp xuống, khẽ cười nhạt:
“Lời tuyệt tình đều do nàng nói, giờ gặp ta lại hoảng sợ thế sao?”
Ta không trả lời. Xuân Đào nhìn ta lo lắng.
Ta bảo nàng chờ ngoài cửa, có việc sẽ gọi. Chưởng quầy cũng biết ý, vội vã rút lui.
Trên bàn đã bày sẵn đầy đủ những món ta thường dùng – son phấn, nước thơm, túi thơm…
Chu Tuấn cầm lên hộp phấn đào ta hay dùng, đưa tới trước mặt ta:
“Thích gì cứ lấy. Cửa hàng này là ta mở cho nàng. Nàng thích loại phấn hồng này, ta nhớ rõ.”
“Các cửa hiệu nàng thường lui tới, đều đứng tên ta. Những thứ nàng ăn mặc, thói quen của nàng, ta đều nhớ.”
“Ngày mười tám tháng mười, nàng đến hỏi mẫu bộ bộ dao của Lục Thanh Vu. Ta lập tức sai người làm bộ đẹp hơn mang đến cho nàng.”
“Từ vải vóc nàng thích, đến mùi son nàng hay dùng – có gì mà ta không vì nàng mà làm?”
“Nhưng vẫn không xứng.”
Lời hắn nhẹ nhàng mà đau nhói.
Ta chưa bao giờ biết, hắn mở cả chuỗi cửa hàng chỉ vì ta.
“Không xứng…” Ta khẽ nhắc lại hai chữ ấy.
“Phải, ta không xứng.” Chu Tuấn bình thản, giọng trầm xuống. “Nếu là người khác dám nói câu đó với ta, ta đã khiến họ sống không yên. Nhưng tại sao… lại là nàng?”
Hắn bước từng bước lại gần.
Ta theo bản năng lùi dần, đến khi lưng chạm tường.
Hắn vươn tay, nhẹ che miệng ta, áp sát tai thì thầm:
“Nàng chẳng phải luôn tin vào ‘một đời một người một đôi nhân’?
Chu Thừa đã thất hứa.
Vậy còn Lý Bách – hắn có giữ được lòng không?”
“Lý Bách ở Giang Nam sớm đã cưới vợ, có con.
Vì muốn lấy nàng, hắn đã khiến nguyên phối phải... gặp chuyện chẳng lành.”
Giọng hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng từng chữ như mũi kim xuyên tim.
Ta sợ hãi, nước mắt lăn dài theo má rơi xuống tay hắn.
Chu Tuấn khựng lại, buông tay:
“Đừng khóc.”
Ta ngồi bệt xuống, toàn thân mất sức, bật khóc nức nở.
Hắn vội ngồi xuống, lau nước mắt cho ta, giọng lắp bắp:
“Đừng khóc… ta sai rồi. Xin lỗi…”
Ta khóc đến nghẹn ngào, không nói nên lời.
Ta sụt sịt hỏi:
“Lý Bách… chuyện đó là thật sao?”
Chu Tuấn khẽ gật đầu:
“Ừ.”
Ta khóc to hơn, lau mặt vào áo hắn như một đứa trẻ.
Xuân Đào nghe tiếng động chạy vào, chỉ thấy ta đỏ mắt, ngồi co ro, còn Chu Tuấn thì đang… lau vết nước trên áo mình với vẻ mặt như vừa “chịu thiệt lớn”.
Ta vội vã chạy về phủ, kể hết mọi chuyện cho mẫu thân.
Người nghe xong, sắc mặt u ám:
“Con biết chuyện đó ở đâu?”
“Chuyện này nếu là thật, người cũng biết tính con – con sẽ không thể gả cho người như vậy. Bây giờ từ chối vẫn còn kịp.” Giọng ta bắt đầu lạnh đi. Ta biết mẫu thân vẫn còn luyến tiếc mối duyên này.
Người thở dài:
“Nam nhân mà ba vợ bốn thiếp, từ xưa đã là chuyện thường. Lý Bách là trạng nguyên do Hoàng thượng đích thân chọn, chuyện đó cũng khó tránh...”
“Cho dù thiên hạ nam nhân đều có tam thê tứ thiếp, ta cũng tuyệt đối không để phu quân mình như thế!” Ta dằn mạnh từng chữ.
Có thể khi biết chuyện Chu Thừa, ta đã từng thất vọng, nhưng chưa từng dao động niềm tin ấy.
Dù về sau biết Chu Thừa chẳng phải tự nguyện nạp thiếp, dù lời hắn trong thư thật lòng, nhưng hắn không đủ năng lực bảo vệ hứa hẹn của mình. Để một cô gái khác bước vào cửa Chu gia, hắn đã có lỗi.
Vậy nên, dù Chu Tuấn giấu ta chuyện ấy, ta cũng không chất vấn.
Vì lỗi lớn nhất… vốn không nằm ở hắn.
“Ta sẽ không chấp nhận chia sẻ phu quân của mình với bất cứ ai.”
Ta nhìn mẫu thân, nghiêm túc nói.
“Con quá cứng cỏi—”
“Thì cứ để gãy.”
12.
Ta nhào vào lòng mẫu thân, làm nũng:
“Không thành thân cũng chẳng sao, con sẽ ở bên mẹ cả đời được không?”
Người lắc đầu cười, nhẹ điểm mũi ta:
“Ta sẽ lại bàn với phụ thân con.”
“Con không muốn tranh chấp với cha, nhưng chuyện này – con tuyệt đối không thỏa hiệp.”
Không rõ mẫu thân đã nói với phụ thân chuyện hôn sự thế nào.
Chỉ biết rằng, sau đó Lý Bách không còn ghé phủ nữa.
Chu Tuấn thì bắt đầu thường xuyên đến thăm.
Không biết hắn đã thỏa thuận điều gì với phụ thân, mà mấy hôm nay thái độ phụ thân thay đổi hẳn. Dường như… có ý muốn kết thân lại với Chu gia.
Ta giả vờ không biết, nhưng trong lòng lại thấp thỏm mong chờ.
Một hôm, trên đường đến biệt viện của mẫu thân, ta vô tình gặp Chu Tuấn đang vào phủ.
Hắn mang theo một giỏ lớn quà quý, nói là đến thăm mẫu thân.
Từ xa thấy ta, hắn liền hành lễ:
“Tiểu sinh bái kiến Tần cô nương.”
“…”
Tên này, đúng là đổi phong cách xoành xoạch.
Ta hừ nhẹ, quay người đi thẳng.
Chu Tuấn lại bước nhanh đuổi theo, mặt tươi cười:
“Không thích bộ dáng thư sinh của ta sao?”
Chẳng biết chọn đúng hay sai, ta lườm hắn một cái. Cái mặt hắn lúc cười vừa đáng ghét vừa… khó mà không thấy ưa!
“Phu nhân đã nói với ta về điều kiện của nàng.” Chu Tuấn đột nhiên nghiêm túc. “Suốt đời không được nạp thiếp – chuyện đó, Chu mỗ nguyện ghi tâm khắc cốt.”
Ta liếc hắn, ánh mắt dao động.
Hắn mỉm cười, cúi đầu nói nhỏ:
“Vì nàng, ta một thân trong sạch đến tận hôm nay, tự thấy cũng coi như đáng khen lắm rồi đấy.”
“Câm miệng đi!” Ta đỏ mặt quay đi.
Chu Tuấn đột nhiên nắm lấy vai ta, ép ta nhìn thẳng vào hắn, giọng chắc nịch:
“Ta thề – cả đời này, tuyệt không nạp thiếp.”
Ta nhìn sâu vào mắt hắn – đôi mắt chân thành không chút do dự.
“…Ừ.” Ta gật đầu khẽ khàng.
Hắn lập tức cười rạng rỡ:
“Từ nhỏ ta đã bị gọi là ‘thứ tử’, là đứa con không đáng giá. Nay có được nàng, ta đâu nỡ để con mình sau này cũng phải chịu điều đó.”
“Ta khi nào nói ta chê ngươi là thứ tử?” Ta trừng mắt.
Chu Tuấn không đáp, chỉ cúi đầu mím môi, đuôi mắt hơi đỏ – nhìn đến xao lòng.
“Đừng có bày trò đáng thương!” Ta nổi giận, “Là tại ngươi không đứng đắn, ta nói vài câu cũng đáng!”
Hắn nhẹ nắm lấy tay ta, giọng mềm như gió:
“Vậy sau này, đừng mắng nữa, được không?”
Giọng nói ấy, ánh mắt ấy – tựa như chạm nhẹ vào trái tim ta.
Cả người ta như run lên, cổ họng khô khốc, không biết đáp thế nào.
Chu Tuấn thấy thế càng lấn tới, cúi sát tai ta:
“Ừm? Ta cầu xin nàng… được không?”
“Không được!” Ta như bị bỏng, lập tức hất tay hắn ra, cắm đầu chạy về viện.
Phía sau vang lên tiếng cười khẽ trầm thấp, cuốn theo gió xuân...
Hôm ta theo Chu Tuấn đến phủ Tướng quân, trời vừa vào xuân, cành non chồi biếc, không khí dịu nhẹ.
Lần đầu gặp chị dâu tương lai – tức trưởng công chúa Ngọc Lan – ta không khỏi hồi hộp.
Vừa bước qua cửa, đã thấy nàng ngồi trên ghế chủ, áo tía rực rỡ, búi tóc cài phượng vàng, mắt phượng mày cong, dáng vẻ cao quý không ai sánh bằng.
Ngọc Lan công chúa liếc nhìn ta, nở nụ cười đầy ý vị:
“Ồ, đây chính là tiểu cô nương khiến Chu Tuấn nhà chúng ta quỳ cả nửa ngày dưới nắng đấy sao?”
Ta sững người.
Chu Tuấn vội nói đỡ:
“Chị dâu, chuyện đó là đệ tự nguyện.”
Ngọc Lan gật đầu, chống cằm:
“Quỳ có một buổi sáng mà đã cưới được về tiểu cô nương này… Tính ra lời đấy chứ.”
Ta nghe mà suýt sặc. Vị trưởng công chúa này… khác hẳn với tưởng tượng!
“Đừng nhìn bản cung như thế.” Nàng vẫy tay gọi ta lại gần, “Đến đây, ngồi cạnh ta.”
Ta chưa kịp phản ứng thì nàng đã nắm tay ta, cười nhẹ:
“Chu Tuấn thật có phúc. Tiểu cô nương này, mắt sáng, lòng ngay, tính tình lại rõ ràng. Sau này nếu hắn mà dám có lỗi – cứ báo thẳng với bản cung.”
Ta… không biết nên đáp gì cho phải.
Chị dâu gì mà bao che cho em chồng như che gà con thế này?
Chu Tuấn ho nhẹ một tiếng, nghiêng người nói nhỏ:
“Chị ta chỉ có vẻ bề ngoài thôi, nàng đừng mắc bẫy.”
Ngọc Lan công chúa nhướng mày:
“Ta nghe thấy đấy.”
Chu Tuấn vội cúi đầu, làm bộ im lặng.
Ta cười ngặt nghẽo – sao phủ Tướng quân lại... thú vị thế này chứ?
Ngọc Lan công chúa quay sang ta, ánh mắt dịu lại:
“Cô nương, thật lòng mà nói, Chu gia ta nợ nàng một hôn ước.”
Ta sửng sốt.
“Trước kia là Chu Thừa, nay là Chu Tuấn. Dù thế nào, bản cung cũng thấy… phần nhiều là do nhà ta thất lễ. Nếu nàng không chê, sau này về đây, cứ coi như là muội muội ruột thịt của bản cung.”
Ta cúi đầu thi lễ, không dám nhận ân huệ lớn như vậy.
Nhưng trong lòng… lại âm ấm lạ kỳ.
Ra về, Chu Tuấn nhéo nhẹ tay ta:
“Nàng xem, người trong nhà ta ai cũng thích nàng rồi đấy.”
“Thế ngươi còn sợ gì?” Ta cong môi hỏi.
Hắn nháy mắt:
“Sợ mỗi nàng không chịu thôi.”
13.
Tháng Ba, gió xuân phảng phất, vạn vật hồi sinh.
Ngày đại hôn của ta và Chu Tuấn được chọn vào mùng tám tháng tư, ngày lành tháng tốt, trời trong gió dịu, trăm hoa đua nở.
Trước hôn lễ, Chu Tuấn vẫn không chịu rời phủ, ngày ngày chạy sang phủ Tần, nói là “giám sát sính lễ”, thực ra là làm phiền ta không ngừng.
Hắn còn dày mặt nói:
“Nàng dặn ta không được nạp thiếp, ta nghe. Nhưng nàng không nói không được... quấn lấy thê tử mỗi ngày.”
Mẫu thân lắc đầu:
“Lấy người này rồi, sau này con đừng mong được yên tĩnh.”
Ta cũng chỉ biết cười, mà không cãi lại.
Ngày thành thân, Chu Tuấn mặc hỉ phục đỏ tươi, cưỡi ngựa đón dâu, phía sau là đội ngũ hỷ nhạc tưng bừng rộn rã.
Đến cửa phủ Tần, hắn không đòi đạp cửa, cũng không làm khó ta trèo tường như lời đồn.
Chỉ đứng trước cửa, ôm một bó hoa đào, cười như ánh mặt trời:
“Du Uyển, ta đến đón nàng về nhà.”
Ta được Xuân Đào dìu ra, chậm rãi bước tới.
Hắn đưa tay ra trước mặt ta:
“Từ nay về sau, không ai dám nói nàng là hôn thê bị bỏ rơi nữa. Nàng là tân nương tử của Chu Tuấn, là người ta nguyện yêu thương cả đời.”
Tim ta đập rộn ràng, khẽ đặt tay vào tay hắn.
Lúc được bế lên kiệu, nhìn thấy mẫu thân đứng trong sân, nước mắt lưng tròng, ta khẽ dặn:
“Nương, người cũng phải sống vui vẻ nhé. Con sẽ thường xuyên về thăm.”
Người gật đầu, rút khăn lau nước mắt:
“Con à, đi đi… về sau phải sống thật hạnh phúc.”
Tiếng pháo nổ vang trời, kiệu hoa chậm rãi lăn bánh.
Ta vén màn kiệu nhìn ra – trời xanh ngắt, cánh đào bay lả tả.
Cả đoạn đường, Chu Tuấn vẫn cưỡi ngựa bên cạnh, không rời nửa bước.
Chẳng biết ai đã hét lên:
“Tân lang, mau đọc thiếp cưới đi!”
Hắn không ngại, cao giọng hô vang:
“Chu gia thứ tử – Chu Tuấn, cưới trưởng nữ phủ Kinh Triệu – Tần Du Uyển.
Một đời một kiếp, duy nhất một người.”
Ta trong kiệu bật cười, nước mắt rơi xuống tự lúc nào, thấm vào lớp khăn voan đỏ thắm.
Người từng thất hứa đã trở thành người xa lạ.
Còn người từng bị xem là “thứ tử vô dụng” – lại là bến đỗ cuối cùng của đời ta.
Ta không cần một phu quân hoàn hảo.
Chỉ cần người đó nguyện vì ta mà giữ lời.

Address

Hanoi
000084

Telephone

+84326630491

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Xuân Hoa Tuyết Nguyệt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Xuân Hoa Tuyết Nguyệt:

Shortcuts

Share