02/11/2019
Trong kí ức:
Mỗi đợt gió mùa về, tiết trời se se lạnh... Hình ảnh mẹ mặc bộ quần áo vải lụa, khoác 1 cái áo gile len màu kem ấm áp, cầm cái chổi tre dài, mẹ quét từng chiếc lá rụng, gom vào 1 góc như gom chính kí ức tuổi thơ đẹp đẽ của tôi vào trong ❤️.
Rồi khi cái se se lạnh chuyển thành cái rét xuýt xoa, run rẩy thì đó cũng là lúc sắp Tết đến.
TÊT - háo hức đủ thứ, nào là sắp được nghỉ, nào là sắp được diện quần áo mới, sắp được xem gói bánh trưng, chờ đợi nồi bánh trưng chín để được ăn ngay 1 cái bánh trưng bé và có khi cả Tết chẳng ăn miếng nào nữa 🙂. Rồi mong Tết để được mừng tuổi, để tha hồ rủ lũ em, lũ bạn cùng xóm đi chơi thoải mái mà không phải lo lắng cho bài học ngày mai...
Nhiều lắm, nhiều lắm những kí ức tuổi thơ "dữ dội". Và chắc hẳn giữa bộn bề lo toan mưu sinh cho cuộc sống thì sẽ có lúc, cái khoảng thời gian sắp đến Tết làm cho con người ta khắc khoải về "Tết xưa", để rồi ai cũng ước 1 lần quay trở lại ngày xưa ấy, thời mà vô lo, vô nghĩ...thời mà mãi mãi chỉ 1 lần nhưng mãi là những kí ức không bao giờ quên được trong mỗi con người...
Nào, giờ thì ko còn Tết đến mới được mua quần áo nữa, sắm quần áo thôi mọi người ơi, 3 tháng nữa là Tết rồi ☺️
P/s: ảnh st mạng.