18/04/2017
CON MUỐN CHƠI VỚI BỐ MẸ. ĐỪNG VÌ CÔNG NGHỆ ĐÁNH MẤT TUỔI THƠ CON
Tuổi thơ con là những lúc chơi một mình, chơi với ông bà thì ông bà yếu, chỉ chơi với con một lúc là mệt, ông bà cũng không chạy nhảy cùng con. Ông bà mắt kém nên không đọc truyện cho con nghe. Ông bà chỉ biết giữ con không nghịch bằng cách cho con xem ipad với điện thoại. Thú thật là con thấy rất cuốn hút khi xem những video đó, nó sinh động, nó nhiều màu sắc, nó khiến con không rời mắt được, nó cũng có nhạc vui ơi là vui.
Nhưng bố mẹ ơi!.
Con chờ cả ngày để được gặp bố mẹ vào buổi tối, ăn cơm xong, con quay sang trêu bố, quay lại nghịch mẹ, nhưng bố mải xem phim và chơi điện tử, bố cũng mặc định con cũng thích nên chừa một chỗ cho con ngồi xem. Bố hỏi con vài câu rồi cũng chẳng cho con cơ hội được nói. Mẹ mải soạn bài, không lại ôm điện thoại đọc truyện. Chán thì mẹ dụ con đi ngủ.
Thế là hết buổi tối, chẳng ai chơi với con cả.
Ngày qua ngày, con cũng chẳng còn hi vọng bố mẹ về chơi cùng con nữa, con thích ngồi một mình xem điện thoại hơn, vì như thế con sẽ không phải thất vọng vì hi vọng nữa.
Đến trường, con thấy bố mẹ bạn con chở con đi học, bạn con nó vui lắm, nó ríu rít kể những trò chơi mà nó với bố mẹ nó chơi. Nó miêu tả chi tiết lắm cái cảm giác mà bố tranh nhau với mẹ nói chuyện với nó, chơi trò đố vui với nó. CUối tuần bố mẹ nó dẫn nó đi chơi, ở đâu gia đình nó cũng khiến nhiều người ngoái nhìn. Bạn con nó hạnh phúc lắm.
BỐ MẸ ƠI!.
Con khao khát được như bạn ấy, những cái cảnh đó nó hiện lên hàng ngày trong giấc mơ của con. Con muốn nói, nhưng bố mẹ lại không cho con nói. Con đang tuổi tập nói mà, đừng ôm điện thoại nữa. Nói chuyện với con đi, đọc truyện con nghe đi. Bố mẹ cho con tuổi thơ trọn vẹn nha.
CON YÊU BỐ MẸ NHIỀU