28/02/2026
#40235: “Con gái thì là khách quý, con dâu thì phải biết điều?”
Mình làm dâu được gần 4 năm, chưa từng cãi nhau với mẹ chồng một lần nào to tiếng. Mẹ không ghét mình, cũng không mắng chửi, chỉ là… mọi thứ luôn có một sự khác biệt rất rõ giữa mình và chị chồng.
Chị chồng mình lấy chồng cách không xa, tháng nào cũng về nhà ngoại vài lần. Mỗi lần chị về, mẹ chuẩn bị đủ món chị thích, mua thêm hoa quả, bánh trái, cả nhà rộn ràng như có tiệc. Mình nhìn cũng vui lây, vì dù sao đó cũng là con gái của mẹ.
Nhưng có những chuyện nhỏ khiến mình bắt đầu chạnh lòng. Có lần mình ốm sốt, vẫn phải xuống bếp nấu cơm vì mẹ nói “con dâu trong nhà thì nên để ý cơm nước một chút”. Trong khi trước đó một tuần, chị chồng về chơi, chỉ cần kêu hơi mệt là mẹ bảo: “Thôi lên phòng nghỉ đi, để mẹ làm”.
Có hôm mẹ nói vui trước mặt họ hàng: “Con gái dù đi đâu cũng là con mình, còn con dâu là con người ta gửi sang, phải sống sao cho phải phép”. Mọi người cười, mình cũng cười. Nhưng về phòng mình nghĩ mãi.
Mình chưa từng hỗn láo, chưa từng bỏ bê việc nhà. Tiền mình đi làm cũng góp chung sinh hoạt, lễ Tết vẫn biếu đầy đủ. Nhưng cảm giác “người ngoài” thì không biết phải làm sao để hết.
Mình từng nói với chồng rằng mình thấy tủi thân. Anh bảo mình suy nghĩ nhiều, bảo mẹ anh thương mình chứ không có ý gì đâu. Có thể đúng là mẹ không cố tình, nhưng sự khác biệt đó rõ ràng đến mức mình không thể giả vờ không thấy.
Có phải ở nhà chồng, con dâu dù cố gắng đến đâu cũng không bao giờ bằng con gái ruột? Hay mình đang tự làm khó bản thân vì quá nhạy cảm?
Mọi người nghĩ sao? Là mình đòi hỏi quá nhiều, hay sự công bằng trong cảm xúc vốn dĩ là điều không tồn tại?