17/07/2026
🤮 Nhà em có bà hàng xóm mang danh ‘kiện tướng mượn đồ’ Từ cái kim sợi chỉ, cái chổi cùn rế rách đến cái xoong cái bát, cứ hễ nhà em sắm đồ mới là y như rằng hôm sau thấy bóng dáng bà ấy thập thò ở cổng. Khổ nỗi, mượn thì ngọt xớt mà lúc trả thì mất hút, có đòi thì mặt lại tỏ vẻ ngạc nhiên như kiểu: ‘ ơ thế chị mượn à. Chị tưởng đồ nhà chị mua chứ!’, miệng nói nhưng cứ bơ đi như ko, chẳng có ý tả. Rồi thế là từ đồ mượn, qua tay bà ấy bỗng chốc hóa thành ‘chính chủ’ lúc nào không hay. ngay như sáng nay, em sang nhà bà ấy nhờ mượn cái thang. Vừa bước vào bếp, mắt em chữ A mồm chữ O khi thấy ngay cái xoong gang với cái bát tô viền xanh đặc trưng của nhà mình chễm chệ trên bếp nhà người ta. Em ngớ người, bối rối không biết mở lời đòi kiểu gì nên bảo: Ô, cái xoong này quen thế! Giống hệt cái nhà em bị mất’. Bà t mặt tỉnh bơ đáp: ‘Thế á. Chị mua ngoài chợ đấy chứ. Trùng hợp thật đấy, thôi em về đi, chả có thang đâu mà mượn! đuổi khéo em về xong vội vàng đóng cổng .Em đi ra mà trong lòng ấm ức, đúng là cạn lời luôn các bác ạ. Giờ đòi thì sợ mất lòng hàng xóm, mà để đấy nhìn đồ nhà mình dùng chùa thì tức anh ách. Theo các bác, em nên làm gì với quả bom nổ chậm này bây giờ? Chứ cứ sống lâu với hàng xóm kiểu này tổn thọ lắm 🤧