22/09/2025
IN LOOKS WE TRUST ở Paris
Tháng Chín năm 2025, trong một ngõ nhỏ ở Paris, YV đang đi bộ thì bị chặn lại bởi hai gã lưu manh. Gã to con gầm gừ bằng tiếng Pháp: “Đưa tiền và trang sức đây rồi bước.” YV liếc nhìn nhanh hai gã rồi nói: “Có ai nói tiếng Anh không?”
Gã nhỏ con tóc dài đưa mắt nhìn gã to con rồi nói với YV bằng tiếng Anh: “Muốn sống thì đưa tiền và trang sức cho tụi tôi, rồi cô có thể đi.” Đoạn gã đưa mắt nhìn đồng bọn, ý bảo yên tâm tao sẽ dịch cho mày nghe.
YV mím môi: “Thực ra thì tôi chả muốn sống đâu.” Gã nhỏ con trợn mắt, chưa kịp dịch thì nàng đã cười rũ và tiếp: “Đùa đấy, tất nhiên là tôi muốn sống chứ.”
Nàng bắt đầu mở túi xách, lật ngửa cái ví ra trong đó có hai tờ 10 euro và mấy cái thẻ tín dụng. “Tôi có cả thảy 20 euro tiền mặt, mấy cái thẻ này thì nó vốn là màu khác, nhưng tôi đã sơn thành màu đen cho sang. Sơn tĩnh điện đấy, cạo không tróc.” Vừa nói vừa lấy móng tay cái cạo thử. Hai gã lưu manh tròn mắt. Gã nhỏ con vội dịch lại nhưng dịch xong thì bị gã kia nhìn trừng trừng như một thằng dở hơi.
YV lại tiếp: “Còn trang sức thì các anh thấy đấy, tôi chỉ có mấy cái nhẫn bạc này, giá trị tầm 8 euro một chiếc, cái vòng tay này có lẽ là 15 euro, nhưng nó đã bị xước kha khá nên chắc bán không được giá ấy nữa đâu. Cái nhẫn vàng này thì là nhẫn cưới, mẹ chồng tôi đặt làm, bà già keo kiệt người Hà Lan tất nhiên không dùng vàng 999 như người Việt chúng tôi đâu. Nhưng nếu các anh thích, thì cứ cầm tạm.”
Gã to con vứt điếu thuốc xuống đất, di dép lên rồi hét: “Mẹ kiếp, con mẹ này nói quá nhiều, có cái gì giá trị nhất thì để lại, rồi biến nhanh”. Gã nhỏ con nhăn mặt dịch lại cho YV.
“Thứ đáng giá nhất tôi mang theo là cái này, giá 30 USD trên Amazon.” YV nói rồi móc ra một cuốn IN LOOKS WE TRUST bản bìa cứng, trỏ vào tên mình trên bìa sách. “Tôi là tác giả nè, thấy không?”
Gã to con nhìn trừng trừng vào cuốn sách. Có thật là con mẹ này nó dám đặt tên sách là “In Looks We Trust”? Quá hỗn láo rồi. Chưa kịp nổi đóa thì YV đã giơ một tay lên nói tiếp: “Các anh làm nghề này rủi ro cao, tuyệt đối không thể bị vẻ ngoài đánh lừa. Ví dụ nếu các anh nhìn thấy một người như tôi đi qua thì chẳng nên phí công làm gì. Không phải phụ nữ châu Á nào cũng đến Paris để xếp hàng mua túi xách hàng hiệu đâu.” Gã nhỏ con dịch lại, gã to con gục gặc đầu rồi khoanh tay có vẻ tập trung nghe tiếp.
“Thứ nhất, nếu thấy một phụ nữ châu Á mà lại để tóc đen, ngắn, thẳng như tôi, thì chắc chắn là không có tiền. Bởi vì nếu có thì tôi đã uốn xoăn, nhuộm vàng hoặc ít nhất có ánh tím, đúng không?” Gã nhỏ con buột miệng: “Đúng”, liền bị gã kia lừ mắt.
“Thứ hai, thấy phụ nữ mặc blazer ra đường giờ này thì các anh phải biết là chúng tôi không bao giờ ra ngoài mà mang theo tiền cả, chỉ cần mang cái đầu là đủ.” - Khóe miệng gã to con bỗng trễ xuống trong khi một bên lông mày thì nhướng lên.
“Thứ ba, các anh cần phải tránh xa những phụ nữ đeo kính mắt to như đít chai, bởi vì đây không phải kính cận mà là kính lúp. Bọn họ thường rất giỏi ghi nhớ các chi tiết, ví dụ anh áo hoa, giọng của anh rất hay và mắt liên tục quét tìm khán giả, cho nên khả năng cao anh là ca sĩ, phải thế không?” Gã nhỏ con tóc dài đột nhiên thẳng người lên, suýt nữa thì quen mồm nói cảm ơn.
“Anh cao to này, vai phải của anh hơi thấp, vai áo bạc đúng chỗ đeo dây đỡ đàn, hông phải bạc do đàn guitar điện cà vào. Cho nên anh hẳn phải là tay chơi guitar điện rồi. Trời vừa mưa mà giày dép hai anh không hề ướt và không có chút bùn nào, chứng tỏ hai anh sống và làm việc ở ngay đây, để tôi coi xem, phía sau lưng các anh là cửa sau của quán bar Le Chien Bleu, đó chính là chỗ các anh làm việc. Vì các anh cùng chia sẻ một điếu thuốc Gauloises, tôi đoán các anh rất thân thiết, nên hẳn là cùng ban nhạc đi. Tôi nói đúng chứ, Sebastien?”
Gã to cao rống lên bằng tiếng Pháp: “Mẹ kiếp, sao nó biết cả tên tao vậy?”
YV vội giơ tay lên: “Đừng hoảng, tôi đoán bừa theo xác suất thôi, vì 2 trong 3 người Pháp tôi quen biết đều tên Sebastien. Tóm lại thế này, nếu các anh đọc sách của tôi thì chắc chắn sẽ không bao giờ chọn nhầm con mồi nữa. Thế nào, đọc không?”
Gã tóc dài liếc gã to con rồi chộp lấy quyển sách trong tay YV. Nàng ngước nhìn trời và nói: “Các quý ông, trời sắp mưa tiếp rồi nên tôi phải đi ngay đây kẻo đôi bốt của tôi sẽ bị b**g đế, và tôi chẳng đủ tiền để sửa bốt ở Paris đâu.” Gã to con tựa lưng vào cánh cửa thừ người ra trong khi gã tóc dài lật nhanh mấy trang sách. YV lách người bỏ đi trong ánh sáng nhá nhem của buổi chiều muộn. Sáng hôm sau, nàng đi qua mặt trước của quán bar Le Chien Bleu, một quyển “IN LOOKS WE TRUST” bị dán lơ lửng ở cửa kính, nàng lấy điện thoại chụp cái tạch, rồi đăng lên mạng xã hội với caption: “IN LOOKS WE TRUST ở Paris.”
---
Ảnh chụp ở Brodard Đào Tấn, Hà Nội. Tác giả chưa bao giờ tới Paris.
Mua sách bìa cứng tại Việt Nam chỉ 169,000đ/cuốn ở đây nha các quý ông quý bà: https://tinyurl.com/ilwthard