15/07/2023
Tiếng lòng.
Hôm tôi chở đơn hàng lợn đầu tiên về phố sáng ăn bát cháo lòng đầu bản rồi đổ thêm chút xăng rồi về phố. Chả là giá lợn hơi rục rịch có chiều hướng giảm sâu. Thôi thì bấm bụng cắt lỗ sớm
Xuống phố người đông quá. Rồi ...
Gã xuất hiện ở góc quán thoạt đầu chỉ là một khuôn hình được tạo ra bởi sự tương phản ánh sáng giữa trong và ngoài, góc quán hơi tối mà bên ngoài thì nắng gay gắt, là một bóng đen
Đường viền uốn cong từ gáy, qua vòng cung đầu trọc, khấp khủy mũi, môi, cái mồm há hốc, uốn lượn qua cằm rồi rơi tuột xuống cái cổ gầy và cục yết hầu nhấp nhô, lượn qua vai một lúc rồi mới chịu nối với cánh tay đang giơ ra khiến cái bóng đen của gã nổi bật trên nền trắng của bức tường bên kia đường.
Ba thằng khách hơi thất vọng vì cái không khí của quán. Phóng từ Sài Gòn về đây với niềm háo hức, ông bạn cũ lâu lắm mới gặp có câu chuyện làm quà, khoe rằng mình biết về một cái làng gọi là Bắc Ninh, nhưng nằm ngay giữa lòng Thủ Đức. Một dãy phố cũ này, cái không khí tỉnh lẻ luôn phảng phất nỗi buồn hoài cảm này, những người dân Kinh Bắc xa xứ này, nhưng quan trọng hơn là chuyện về một quán lòng lợn tiết canh, mà chủ quán là một lão chuyên nghề đồ tể kiêm hoạn lợn.
Lòng lợn tiết canh của lão thì thôi rồi, xong miếng thì xong đời luôn cũng không ân hận gì. Nhưng chưa, còn được xem lão biểu diễn những pha chặt thái và lùa vào dĩa những miếng dồi, bao tử, lòng non như làm xiếc, những “kỹ năng” pha thịt, trong ánh đèn lờ mờ lúc nửa đêm, mà nhoằng một cái con lợn đã được phân chia đâu ra đấy, thăn, mông, dọi, sườn, đùi và bộ đồ lòng hôi hổi gọn gàng sạch sẽ như trên bàn phẫu thuật của bác sĩ ngoại khoa.
Thế mà bây giờ là thế này, lòng vòng qua một đoạn phố chợ với nhà tầng mới đến được cái quán có tên “Minh Trí”. Ôi giời.