22/10/2018
3 NĂM TRƯỚC, TÔI LÀ NGƯỜI KO BAO GIỜ XỎ CHÂN VÀO GIÀY!!
Tôi từng là một đứa quê mùa, chẳng bao h chú ý vào bộ đồ mình bận mỗi sáng. đến trường là auto dép song đan, quần âu, áo trắng.
Rồi cô ấy đi và thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Chúng tôi đến với nhau rất hồn nhiên, qua những mẩu giấy tôi đút vào ngăn bàn, vài cây kẹo mút và hộp sữa ở căng tin, may sao tán đổ được cô ấy =))
Nhưng tình yêu giản dị thì cũng đến giới hạn, cô ấy bắt đầu có một cậu bạn" hay đưa đón, vài lần nói dối để ra ngoài với cậu ta, tôi bắt đầu ghen và nói chuyện với cô ấy, Cậu bạn kia đến và nắm tay cô ấy đi, cả cô ấy và tôi đều k phản ứng, và ngày đó tôi đã thành kì lân, cái sừng đầu tiên.
Như các bạn biết, tôi chẳng làm đóa lên, đơn giản là cảm xúc đã tắt ngấm, nhưng tôi vẫn suy nghĩ xem cậu bạn kia có gì hơn tôi, câu chuyện này có thể mọi người nghe cũng nhiều rồi nhưng nó không bao giờ nên ngừng kể. Tôi với cậu ta học cùng trường, tôi thì như thằng nông dân, Cậu ta thì như người Hà Thành, thật sự nhà tôi trước kia không khá giả, nhưng thời điểm đó thì cũng k thiếu thốn đến mức k tự mua đc mộ cái quần hay đôi giày tử tế. vậy mà tôi đánh mất cô ấy vì cái thứ "nhỏ nhặt" mà tôi chẳng bao giờ quan tâm. Tôi bắt đầu quay ra chơi với cậu kia =)))
chắc mấy ông thấy lạ nhỉ, nhưng tôi là người khá dễ tính, nó đã phản bội thì trong mắt đã chẳng đáng để tâm, lúc đầu thì bố kia hơi khệnh nhưng sau một trận đấm nhau thấy cố nội thì hai đứa thành bạn thân và bé kia bị đá =)))
Nó bắt đầu dạy chỉnh tề hơn, cắt tóc gọn, áo sơ mi và áo bò đặt may để vừa người hơn, vài đôi reeb cho đỡ quê, và tìm hiểu kĩ hơn về người con gái trước khi mua cho nó hộp sữa =)))
Đây chỉ là câu chuyện của tôi, không có ý gì muốn dạy dỗ hay khuyên bảo các bạn, nếu thấy đôi dép tông vẫn ổn với cuộc sống thì chẳng việc gì bạn phải thay đổi.
have a nice day!!