Minh Nguyệt Boutique

Minh Nguyệt Boutique quần jeans quảng châu

Nhờ học Phật chúng ta biết được cái hay cái quý,nhưng vẫn không chịu thực hành là sao?Vậy có đáng trách không?Lúc chưa b...
01/07/2021

Nhờ học Phật chúng ta biết được cái hay cái quý,nhưng vẫn không chịu thực hành là sao?Vậy có đáng trách không?Lúc chưa biết thì không nói gì,bây giờ rõ rồi,biết chỗ cần làm mà không làm thì phải nói sao đây!Mỗi người cần tự mình ghi nhớ rồi chuyển hóa trở lại,không để làm mờ tâm tánh sáng suốt của mình.Những tội lỗi,ác nghiệp từ nơi tâm tạo thành,tâm là nhân,là gốc,chủ động tạo nghiệp.Chúng ta không kiểm soát ngay từ cội gốc nên mãi tạo thành những nghiệp khổ đau cho mình,cho người.

Trong những tháng vừa qua,khi đang chứng kiến và trải nghiệm đại dịch,tình thương và sự cảm thông đang lớn dần trong trá...
23/05/2021

Trong những tháng vừa qua,khi đang chứng kiến và trải nghiệm đại dịch,tình thương và sự cảm thông đang lớn dần trong trái tim mỗi người.Biết bao tấm lòng vàng đang mở rộng để lắng nghe,thấu hiểu,sẻ chia và nâng đỡ nhau trong giai đoạn cam go này.Sự sẻ chia trên phương diện vật chất hay tinh thần,thế tục hay tâm linh,trực tiếp hay gián tiếp đều đáng trân trọng,đều là cao quý,đều rất xứng đáng và ý nghĩa.Hành giả Riwo Sangcho tại Kathmandu đã chia sẻ:"Trong suốt thời gian ẩn tu,tôi phát nguyện làm lợi lạc cho chúng sanh,đặc biệt những ai đang thọ bệnh,những ai đang gặp phải khó khăn về các vấn đề tinh thần,cảm xúc,thể chất,tài chính,ước nguyện dang dở,thiếu thốn vật chất,nói chung tất cả những nỗi lo sợ.Mỗi ngày tôi đều cầu nguyện cho họ.Đối với những ai không đối diện với những bất hạnh như thế thì xin hãy tận dụng thời gian này như là cơ hội để tập trung vào việc tu tập.Bất kể là bạn đang theo truyền thống nào đi nữa,bạn hãy cầu nguyện cho sự tỉnh thức của tất cả chúng sanh và tu tập tâm từ bi để làm lợi lạc cho họ.”

Ý nghĩa về Khổ,còn có nghĩa là con người không làm chủ được cuộc sống và số phận của chính mình.Mỗi người không ai muốn ...
19/05/2021

Ý nghĩa về Khổ,còn có nghĩa là con người không làm chủ được cuộc sống và số phận của chính mình.Mỗi người không ai muốn mình già,bệnh và chết nhưng các hiện tượng đó luôn xuất hiện một cách tự nhiên và đôi khi rất đột ngột.Không ai muốn tâm mình bất an,tiêu cực,mà sự bất an và các trạng thái tâm tiêu cực luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào,với nhiều cấp độ khác nhau.Cuộc sống con người tùy thuộc vào vô số nhân duyên của quá khứ và hiện tại của bản thân,cũng như chịu ảnh hưởng từ gia đình,tập thể,xã hội và thời đại.Vì những nhân duyên đó luôn thay đổi liên tục nên cuộc sống mỗi người cũng không cố định,khổ vui theo đó cũng thăng trầm mà không ai lường trước được.Sự vô thường này luôn diễn ra trong từng sát-na.Điều bất như ý luôn âm thầm tiềm ẩn trong mỗi chúng sanh,chỉ cần nhân duyên hội đủ thì nó liền hiện khởi một cách rõ ràng,mạnh mẽ.Dịch covid-19 là một trong những biểu hiện của nỗi khổ như thế.Nó gieo rắc bệnh tật,chết chóc, nỗi hoang mang,sợ hãi,thậm chí gây tê liệt mọi sinh hoạt và làm đảo lộn cuộc sống nhân loại.

Ai cũng đã từng trải nghiệm khổ đau,bất kể người sang,người hèn.Cứ mỗi lần trải nghiệm với khổ đau chúng ta lại thấy đượ...
14/05/2021

Ai cũng đã từng trải nghiệm khổ đau,bất kể người sang,người hèn.Cứ mỗi lần trải nghiệm với khổ đau chúng ta lại thấy được nhiều điều giá trị.Và nếu chúng ta biết dừng lại,quán chiếu những trải nghiệm đó,mình sẽ tìm thấy cái tuệ giác ngay chính trong sự trải nghiệm khổ đau đó.Do đó,khổ đau không còn là kẻ thù mà có thể là một người bạn tuy khó tính,nhưng rất chân thật mà ai cũng cần phải có để giúp mình tu tập,chuyển hóa.

Bệnh rồi mới biết thân này khổ."Bởi vì con người mà không trải qua một cơn bệnh khổ thì không chịu phát tâm tu hành đâu....
12/05/2021

Bệnh rồi mới biết thân này khổ."Bởi vì con người mà không trải qua một cơn bệnh khổ thì không chịu phát tâm tu hành đâu.Do vậy,người chưa bệnh thì không hiểu sự thống khổ.Lại có câu rằng:"Phú quý tu đạo nan."Nghĩa rằng người giàu tu đạo rất khó,bởi vì việc gì cũng được như ý cả thì làm sao họ nghĩ đến chuyện tu.Do đó nghèo với bệnh là thứ trợ duyên cho việc tu Đạo."Ta thấy người ấy chết,
Lòng ta nóng như lửa,
Chẳng phải nóng cho người,
Mà từ từ lửa tới ta."
Nghèo khổ hay bệnh hoạn hẳn nhiên giúp mình trưởng dưỡng tâm tu Đạo. Cũng như khi thấy người khác nghèo khổ,bệnh khổ,già chết,mình cũng phải phát tâm như thế.

Chúng ta đi tu không phải để đi tìm việc làm,mà là đi tìm sự giác ngộ.Chúng ta bỏ cả cuộc đời của mình,vào chùa ở không ...
10/05/2021

Chúng ta đi tu không phải để đi tìm việc làm,mà là đi tìm sự giác ngộ.Chúng ta bỏ cả cuộc đời của mình,vào chùa ở không phải chỉ để chuyển từ “bán hủ tiếu mặn sang bán hủ tiếu chay”.Việc làm thì có giới hạn nên sẽ có nhiều người bị thất nghiệp,nhưng tu hành để giải thoát là việc mà ta có thể làm cả cuộc đời.Giáo pháp của Đức Phật là để tu chứ không phải để làm việc.Và cũng chỉ có tu,chứ không phải rao giảng suông,mới làm cho giáo pháp của Đức Phật sống động giữa cuộc đời."Này các Tỷ-kheo,đây là những gốc cây,đây là những căn nhà trống,hãy tu tập thiền định.Chớ có phóng dật.Chớ để hối hận về sau”.

Người biết tu,khi gặp cảnh khổ đến,tự xét rõ,đây là do nhân quá khứ của mình đã tạo,không phải ngẫu nhiên ai đem đến cho...
08/05/2021

Người biết tu,khi gặp cảnh khổ đến,tự xét rõ,đây là do nhân quá khứ của mình đã tạo,không phải ngẫu nhiên ai đem đến cho mình.Dù đời này mình không có tạo nhiều nghiệp ác,song trong quá khứ lâu xa của dòng luân hồi,mình đã tạo biết bao thứ nghiệp đâu thể nhớ biết,nay quả đã chín tới thì phải chịu,như có nợ trả xong thì nhẹ nhàng.Còn nhân lành hiện nay mình đã làm,nó sẽ kết thành quả về sau không mất đi đâu.Do quán xét như thế nên bình tĩnh trước cảnh khổ,yên tâm tu hành.Trái lại,người đời không rõ lẽ nhân quả sâu xa ấy khi gặp cảnh khổ tới thì oán trời trách đất,tưởng như trời đất bất công,sao cứ đem cảnh khổ đến cho mình.Không ngờ đó là quả mình đã tạo từ trước,oán hận,nguyền rủa,càng tạo thêm nghiệp mới,khổ chồng thêm khổ,không thể hết.

Người ta tu nơi cửa miệng thì nhiều,còn tu Tâm sửa tính thì ít.Cuối cùng,nhiều người rơi vào tình trạng siêng năng đi Ch...
02/05/2021

Người ta tu nơi cửa miệng thì nhiều,còn tu Tâm sửa tính thì ít.Cuối cùng,nhiều người rơi vào tình trạng siêng năng đi Chùa,tụng kinh rất hay,niệm Phật rất giỏi,thế nhưng thực hành thì không được bao nhiêu.Ngược lại,có người thực hành chưa đúng.Một điều đáng buồn là có một số Phật Tử,trước đây chưa biết Phật Pháp thì sống rất hạnh phúc.Nhưng sau khi biết chút ít Phật Pháp rồi,cuộc sống lại không còn hạnh phúc,gia đình trở nên xào xáo,cuối cùng dẫn đến gia đình ly tán.Điều này là do hiểu sai,tu sai mà ra.

Nhiều người càng tu lâu càng cố chấp,cứ nghĩ là mình tu đúng,còn mọi người tu sai,ai làm việc gì cũng khó chịu,nhăn nhó,...
01/05/2021

Nhiều người càng tu lâu càng cố chấp,cứ nghĩ là mình tu đúng,còn mọi người tu sai,ai làm việc gì cũng khó chịu,nhăn nhó,bực tức,người khác gặp là thấy sợ,không giám tiếp chuyện.Tu riết rồi trở thành con người khó tính,khó gần.Trong khi đó,Đức Phật dạy phải tu như thế nào để ba nghiệp mỗi ngày một thanh tịnh,tâm luôn luôn hoan hỷ,tu làm sao để trở thành người dễ mến,dễ thương và hạt giống từ bi hỷ xả của mình ngày càng tăng trưởng.Thực hành như thế mới là đúng với lời Đức Phật dạy.

Chúng ta cần cân nhắc khi nghe giảng pháp,tất nhiên chúng ta muốn nghe ai giảng cũng được,nhưng nghe rồi phải suy nghĩ c...
29/04/2021

Chúng ta cần cân nhắc khi nghe giảng pháp,tất nhiên chúng ta muốn nghe ai giảng cũng được,nhưng nghe rồi phải suy nghĩ cho thật kỹ. Bởi Đức Phật đã nói rằng, ngay cả lời Ngài dạy,chúng ta vẫn phải suy nghĩ xem có đúng hay không,nếu đúng thì tin,còn không đúng thì có quyền không tin.Đừng bao giờ cho rằng gặp một vị thầy nào đó đáng kính, biết được một quyển kinh nào đó là do Phật nói thì có thể tin một cách tuyệt đối.Bởi vì kể cả kinh sách cũng có nhiều quyển không phải do chính Đức Phật nói ra mà do một số người mạo danh Đức Phật để truyền bá tư tưởng cá nhân.Nếu không có chính kiến,không đủ hiểu biết thì chúng ta dễ bị nhầm lẫn.Vì vậy,khi đọc một quyển kinh hay nghe một vị Thầy nào đó giảng,nếu thấy hợp lý và khi đem thực hành có lợi ích cho mình và mọi người,thì lúc đó tin cũng chưa muộn. Ngược lại,chúng ta không nên tin.Đừng bao giờ thần thánh hóa một người nào hết,vì khi họ Phạm Giới, phá giới có thể chúng ta sẽ mất niềm tin,mất đi định hướng.

Đa số người đời nay chỉ chú trọng đến hình thức bề ngoài,chứ ít khi chịu chú trọng đến nhân phẩm Đạo Đức.Khi ta có một c...
26/04/2021

Đa số người đời nay chỉ chú trọng đến hình thức bề ngoài,chứ ít khi chịu chú trọng đến nhân phẩm Đạo Đức.Khi ta có một chút địa vị danh vọng,rồi đâm ra coi thường những người chưa có hình tướng địa vị như mình,cho dù người đó có Đạo Đức,có Nhân Phẩm,có Trí tuệ chăng nữa;Nếu ta có những hành vi như vậy,thì không đúng với Tôn Chỉ của nhà Phật!Đành rằng ta kính Phật,thì phải trọng Tăng,nhưng phải coi hành vi của vị Tăng đó như thế nào?Có Từ Bi không?Có đối xử tử tế bình đẳng với tất cả mọi người không?Có Phạm Giới không,kho Phạm Giới có biết ăn năn cải sửa không?Có dính mắc vào danh lợi thị phi không?Mà những việc này nó thuộc về Tánh,mà Tánh thì ai cũng có thể cải sửa được,bất luận nam hay nữ,già hay trẻ,nếu ta muốn cải sửa thì ta sẽ cải sửa được!

25/04/2021

Mọi người có tin là,có người khổ từ lúc trong bụng mẹ cho đến trưởng thành vẫn khổ không.Một người mẹ mang thai,người ba của đứa bé sợ lấy mẹ của bé,thì phải lo cho ba mẹ vợ và các em của vợ,vì nhà vợ quá nghèo,mà lại đông anh em,người ba sợ lấy mẹ của bé sẽ bị mẹ bé lấy tiền của đem về bên ngoại,nên người ba đã bỏ bé từ lúc bé chưa sinh ra đời,không thừa nhận bé,ra tòa cũng chỉ bồi thường tiền một ít chứ nhất định không thừa nhận bé và không lấy mẹ bé.Sinh bé ra đời,mẹ bé đi lên thành phố,làm phục vụ bàn rồi quen một người đàn ông,sau đó mẹ bé lấy người đàn ông đó,và người đàn ông đó đã đón cả gia đình vợ lên thành phố sống,đón ba mẹ vợ,các em vợ tới 5 người em vợ,và đón đứa bé ấy lên luôn,lúc người mẹ bé chưa mang thai con của ông ấy,thì ông ấy tốt với bé một chút,nhưng từ khi mẹ bé mang thai đứa con của ông ấy,thì ông ấy bắt đầu đánh đập bé,nhốt vô chuồng heo,cho heo ủi dù bé la điếng người và sợ heo nhưng không ai cứu,mở nắp giếng ra đè đầu bé xuống giếng,đánh vào hai chân của bé cho quỵ xuống đất,xong bắt lếch đứng dậy rồi lại đánh tiếp,vì ông bà các cậu dì đang ở nhờ nhà nên không giám lên tiếng bênh vực bé,và đứa bé ấy bị đánh đập hơn 7 8 năm liên tục,ngày nào mà chưa bị đánh,là bé ngủ cứ hay giựt mình,xem ông đánh mình chưa,thà đánh xong rồi bé ngủ,chứ chưa đánh bé sợ không ngủ thẳng giấc được,cứ giựt mình hoài,bé đang ngủ ông ấy cũng lôi đầu dậy đánh,rồi chăm em mà em bị muỗi đốt bé cũng bị đánh,tiếng xe của ai bé không biết nhưng tiếng xe của ba dượng bé không bao giờ quên,chỉ cần nghe tiếng xe của ba từ xa bé đã muốn tè trong quần rồi,khi gia đình đi chơi thì bé bị nhốt trong nhà,quần áo mặc lâu ngày bé lớn mặc không vừa nữa muốn mua áo khác là bị chửi bới là đồ phá của đồ báo tao này nọ,bé đau đớn 1 mình bị đánh đập nhiều năm liền,rồi một ngày,dượng nhậu về bóp cổ bé,bé ngộp thở quá nên xô dượng ra,mẹ không cứu bé còn tát vào mặt bé một cái bảo bé là đồ phản chủ,bé đau đớn chạy thẳng ra ngoài đường và bỏ chạy không kịp mang theo đôi dép,bé chỉ biết chạy và chạy không biết đi về đâu,rồi khi bé đói quá bé đi lụm ve chai,bán kiếm tiền mua đồ ăn,tìm được việc làm thì bị bóc lột sức lao động,làm từ 7 giờ sáng đến 10 giờ tối chỉ cho ăn và ngủ chứ không có tiền lương,làm việc khác thì được 40 nghìn đồng mà không cho ăn uống gì,bé phải uống nước ở vòi rửa tay cho đỡ đói,lang thang rồi ngủ trước cửa chùa,Thầy trụ trì thấy nên nấu mì cho ăn,ăn xong đuổi đi không cho ở lại chùa vì bé là trẻ bụi đời lang thang chùa sợ bé ăn cắp ăn trộm đồ của chùa nên không cho ở lại,vô tình có Phật Tử đọc kinh ở chánh điện vừa xong đang ra về thì thấy bé,rồi hỏi thăm,khi biết hoàn cảnh bé vị Phật Tử ấy đã viết thư bảo lãnh cho bé ở chùa,nếu như bé ở chùa có lấy cắp gì vị Phật Tử ấy sẽ chịu trách nhiệm,lúc đó Thầy trụ trì mới cho bé ở lại chùa,nhưng không tin tưởng nên cho người quản lý giám sát bé,bé cứ nghĩ mình được nương tựa cửa Phật được yên thân rồi,nhưng chính vị Thầy quản lý giám sát bé lại xâm hại tình dục bé,cấm bé nói với ai nếu không bị đuổi ra khỏi chùa,bé rất sợ Thầy ấy nên buổi sáng bé cố gắng chấp tác làm việc ở chỗ xa tránh mặt Thầy ấy,tới giờ ăn cơm cũng không giám xuống đợi Thầy ấy ăn xong đi rồi bé mới giám xuống ăn,nhưng tránh ban ngày thì được nhưng đêm xuống lại phải về đó ngủ lại tiếp tục bị xâm hại tình dục,bé sợ cầu cứu,nhưng không ai tin lời bé cả vì bé là đứa bụi đời,nên lời nói không có giá trị không ai tin,Thầy ấy ở chùa lâu năm nên mọi người tin tưởng Thầy ấy,bé đau đớn vì cầu cứu nói không ai tin cả,lại tiếp tục bị xâm hại tình dục,bé sợ quá nên nhờ 1 Sư cô,dẫn bé qua chùa khác là 1 thiền viện,bé cứ nghĩ mình thoát rồi,nhưng 1 hôm,1 Sư ông lớn tuổi ở thiền viện lôi bé vào nhà vệ sinh và ép bé quan hệ,bé lại tiếp tục bị xâm hại,cuối cùng đến ngôi chùa thứ ba bé mới được yên thân,nhưng vì được sư phụ quan Tâm,ưu ái nên bé bị các huynh đệ khác bắt làm việc hết một mình khi không có sư phụ ở nhà,1 ngôi chùa lớn mà bé phải dọn dẹp 1 mình,trong lúc bé đang lau dọn Ban Tam Bảo thì các sư huynh vào chánh điện,đánh vào bụng bé,khiến bé không thở được,đau đớn ôm bụng nằm dưới đất nhìn lên Tôn Tượng Phật,bé quyết định xin sư phụ cho về quê nhà xây dựng tịnh thất tu tập,về xây dựng trên nền nhà cũ của ông bà,bé bị các anh chị em của ông bà bé lấn đất của nhà bé,rồi hôm nay 1 đứa bé nhỏ gặp bé hỏi,bộ bé bị ba bé bỏ hả,ba bé bỏ bé hả,một đứa bé chưa tới 6 tuổi lại hỏi bé như vậy,đứa bé ấy còn nhỏ làm sao biết chuyện đó,do ba mẹ đứa bé ấy kể bé ấy mới biết,khi nghe câu hỏi đó bé chỉ cười và im lặng và về Thất của mình.Khi bé đi tu rồi cứ nghĩ người nhà sẽ thương bé,nhưng sự thật người nhà chẳng bao giờ quan tâm bé thế nào,đến khi bé đi tu rồi vẫn chỉ biết tới tiền thôi,người khác đi tu được ba mẹ trợ duyên giúp đỡ cho,còn bé,chưa bao giờ mẹ hay người thân bé điện thoại hỏi thăm,mà chỉ điện thoại xin bé những thứ mà bé có,dặn bé có lên thăm mua cho họ cái này cái kia,chứ chưa bao giờ cho bé 1 đồng hay giúp đỡ gì bé cả.Tới khi bé bệnh đi bệnh viện cũng chỉ một mình không có người thân nào bên cạnh,nhập viện,đóng tiền viện phí cũng 1 mình bé phải lo liệu hết,khi bé bệnh điện thoại cho người thân,chỉ báo cho biết là bé bệnh thôi thì người thân không quan tâm mà thay vào đó là chửi,mày bệnh mày báo tao,trong khi bé không cần giúp đỡ gì chỉ điện thoại báo cho biết bé bệnh,thay vào câu quan tâm là chửi rủa,một mình bé phải chịu đựng tất cả.

Address

Ninh Hiệp/Gia Lâm/Hanoi
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Minh Nguyệt Boutique posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Minh Nguyệt Boutique:

Shortcuts

Share