25/04/2021
Mọi người có tin là,có người khổ từ lúc trong bụng mẹ cho đến trưởng thành vẫn khổ không.Một người mẹ mang thai,người ba của đứa bé sợ lấy mẹ của bé,thì phải lo cho ba mẹ vợ và các em của vợ,vì nhà vợ quá nghèo,mà lại đông anh em,người ba sợ lấy mẹ của bé sẽ bị mẹ bé lấy tiền của đem về bên ngoại,nên người ba đã bỏ bé từ lúc bé chưa sinh ra đời,không thừa nhận bé,ra tòa cũng chỉ bồi thường tiền một ít chứ nhất định không thừa nhận bé và không lấy mẹ bé.Sinh bé ra đời,mẹ bé đi lên thành phố,làm phục vụ bàn rồi quen một người đàn ông,sau đó mẹ bé lấy người đàn ông đó,và người đàn ông đó đã đón cả gia đình vợ lên thành phố sống,đón ba mẹ vợ,các em vợ tới 5 người em vợ,và đón đứa bé ấy lên luôn,lúc người mẹ bé chưa mang thai con của ông ấy,thì ông ấy tốt với bé một chút,nhưng từ khi mẹ bé mang thai đứa con của ông ấy,thì ông ấy bắt đầu đánh đập bé,nhốt vô chuồng heo,cho heo ủi dù bé la điếng người và sợ heo nhưng không ai cứu,mở nắp giếng ra đè đầu bé xuống giếng,đánh vào hai chân của bé cho quỵ xuống đất,xong bắt lếch đứng dậy rồi lại đánh tiếp,vì ông bà các cậu dì đang ở nhờ nhà nên không giám lên tiếng bênh vực bé,và đứa bé ấy bị đánh đập hơn 7 8 năm liên tục,ngày nào mà chưa bị đánh,là bé ngủ cứ hay giựt mình,xem ông đánh mình chưa,thà đánh xong rồi bé ngủ,chứ chưa đánh bé sợ không ngủ thẳng giấc được,cứ giựt mình hoài,bé đang ngủ ông ấy cũng lôi đầu dậy đánh,rồi chăm em mà em bị muỗi đốt bé cũng bị đánh,tiếng xe của ai bé không biết nhưng tiếng xe của ba dượng bé không bao giờ quên,chỉ cần nghe tiếng xe của ba từ xa bé đã muốn tè trong quần rồi,khi gia đình đi chơi thì bé bị nhốt trong nhà,quần áo mặc lâu ngày bé lớn mặc không vừa nữa muốn mua áo khác là bị chửi bới là đồ phá của đồ báo tao này nọ,bé đau đớn 1 mình bị đánh đập nhiều năm liền,rồi một ngày,dượng nhậu về bóp cổ bé,bé ngộp thở quá nên xô dượng ra,mẹ không cứu bé còn tát vào mặt bé một cái bảo bé là đồ phản chủ,bé đau đớn chạy thẳng ra ngoài đường và bỏ chạy không kịp mang theo đôi dép,bé chỉ biết chạy và chạy không biết đi về đâu,rồi khi bé đói quá bé đi lụm ve chai,bán kiếm tiền mua đồ ăn,tìm được việc làm thì bị bóc lột sức lao động,làm từ 7 giờ sáng đến 10 giờ tối chỉ cho ăn và ngủ chứ không có tiền lương,làm việc khác thì được 40 nghìn đồng mà không cho ăn uống gì,bé phải uống nước ở vòi rửa tay cho đỡ đói,lang thang rồi ngủ trước cửa chùa,Thầy trụ trì thấy nên nấu mì cho ăn,ăn xong đuổi đi không cho ở lại chùa vì bé là trẻ bụi đời lang thang chùa sợ bé ăn cắp ăn trộm đồ của chùa nên không cho ở lại,vô tình có Phật Tử đọc kinh ở chánh điện vừa xong đang ra về thì thấy bé,rồi hỏi thăm,khi biết hoàn cảnh bé vị Phật Tử ấy đã viết thư bảo lãnh cho bé ở chùa,nếu như bé ở chùa có lấy cắp gì vị Phật Tử ấy sẽ chịu trách nhiệm,lúc đó Thầy trụ trì mới cho bé ở lại chùa,nhưng không tin tưởng nên cho người quản lý giám sát bé,bé cứ nghĩ mình được nương tựa cửa Phật được yên thân rồi,nhưng chính vị Thầy quản lý giám sát bé lại xâm hại tình dục bé,cấm bé nói với ai nếu không bị đuổi ra khỏi chùa,bé rất sợ Thầy ấy nên buổi sáng bé cố gắng chấp tác làm việc ở chỗ xa tránh mặt Thầy ấy,tới giờ ăn cơm cũng không giám xuống đợi Thầy ấy ăn xong đi rồi bé mới giám xuống ăn,nhưng tránh ban ngày thì được nhưng đêm xuống lại phải về đó ngủ lại tiếp tục bị xâm hại tình dục,bé sợ cầu cứu,nhưng không ai tin lời bé cả vì bé là đứa bụi đời,nên lời nói không có giá trị không ai tin,Thầy ấy ở chùa lâu năm nên mọi người tin tưởng Thầy ấy,bé đau đớn vì cầu cứu nói không ai tin cả,lại tiếp tục bị xâm hại tình dục,bé sợ quá nên nhờ 1 Sư cô,dẫn bé qua chùa khác là 1 thiền viện,bé cứ nghĩ mình thoát rồi,nhưng 1 hôm,1 Sư ông lớn tuổi ở thiền viện lôi bé vào nhà vệ sinh và ép bé quan hệ,bé lại tiếp tục bị xâm hại,cuối cùng đến ngôi chùa thứ ba bé mới được yên thân,nhưng vì được sư phụ quan Tâm,ưu ái nên bé bị các huynh đệ khác bắt làm việc hết một mình khi không có sư phụ ở nhà,1 ngôi chùa lớn mà bé phải dọn dẹp 1 mình,trong lúc bé đang lau dọn Ban Tam Bảo thì các sư huynh vào chánh điện,đánh vào bụng bé,khiến bé không thở được,đau đớn ôm bụng nằm dưới đất nhìn lên Tôn Tượng Phật,bé quyết định xin sư phụ cho về quê nhà xây dựng tịnh thất tu tập,về xây dựng trên nền nhà cũ của ông bà,bé bị các anh chị em của ông bà bé lấn đất của nhà bé,rồi hôm nay 1 đứa bé nhỏ gặp bé hỏi,bộ bé bị ba bé bỏ hả,ba bé bỏ bé hả,một đứa bé chưa tới 6 tuổi lại hỏi bé như vậy,đứa bé ấy còn nhỏ làm sao biết chuyện đó,do ba mẹ đứa bé ấy kể bé ấy mới biết,khi nghe câu hỏi đó bé chỉ cười và im lặng và về Thất của mình.Khi bé đi tu rồi cứ nghĩ người nhà sẽ thương bé,nhưng sự thật người nhà chẳng bao giờ quan tâm bé thế nào,đến khi bé đi tu rồi vẫn chỉ biết tới tiền thôi,người khác đi tu được ba mẹ trợ duyên giúp đỡ cho,còn bé,chưa bao giờ mẹ hay người thân bé điện thoại hỏi thăm,mà chỉ điện thoại xin bé những thứ mà bé có,dặn bé có lên thăm mua cho họ cái này cái kia,chứ chưa bao giờ cho bé 1 đồng hay giúp đỡ gì bé cả.Tới khi bé bệnh đi bệnh viện cũng chỉ một mình không có người thân nào bên cạnh,nhập viện,đóng tiền viện phí cũng 1 mình bé phải lo liệu hết,khi bé bệnh điện thoại cho người thân,chỉ báo cho biết là bé bệnh thôi thì người thân không quan tâm mà thay vào đó là chửi,mày bệnh mày báo tao,trong khi bé không cần giúp đỡ gì chỉ điện thoại báo cho biết bé bệnh,thay vào câu quan tâm là chửi rủa,một mình bé phải chịu đựng tất cả.