Tổng kho bán buôn miền bắc - HTTC

Tổng kho bán buôn miền bắc - HTTC Xả kho sịp nam 99k/10 quần

Xả kho  /10 quầnHàng bao chất, bao phê. Phí ship 30k toàn quốc, Nhận hàng kiểm tra trước khi thanh toán.Có số điện thoại...
12/10/2021

Xả kho /10 quần
Hàng bao chất, bao phê. Phí ship 30k toàn quốc, Nhận hàng kiểm tra trước khi thanh toán.
Có số điện thoại là có đơn

Cảm ơn các anh chị đã feedback cho shop. Chúc anh chị cuối tuần vui vẻ ạ
09/10/2021

Cảm ơn các anh chị đã feedback cho shop. Chúc anh chị cuối tuần vui vẻ ạ

08/10/2021

Xả kho /10 quần
Hàng bao chất, bao phê. Nhận hàng kiểm tra trước khi thanh toán.

03/10/2021

QUẦN SỊP NAM # # 10k/QUẦN SỊP GIÁ RẺ BẤT NGỜ ☘️ 🔥
Shop Đang Sale 50% Phá Giá Thị Trường Luôn #
❌Chỉ với 10 quần
- Sịp Chéo Sịp đùi chỉ với giá ( phí ship 30k)
❌ Quần Sịp nam mang thương hiệu hàng Việt Nam xuất khẩu. Chất liệu # 100% cotton , thấm hút mồ hôi tuyệt đối không lưu trữ mồ hôi trên người # mặc lên cảm giác rất thoải mái và mát nha các anh # ☎️ Đặt_Hàng Vui Lòng Để Lại ; SĐT... /10cai

31/10/2013

"Đến thời điểm này nghĩa là sau 10 ngày vất vả tìm kiếm, cơ quan chức năng và gia đình chị Lê Thị Thanh Huyền, nạn nhân của “bác sĩ đồ tể” Nguyễn Mạnh Tườn

Con sẽ sống tốt mẹ à…nhất định thế!Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn tr...
19/10/2013

Con sẽ sống tốt mẹ à…nhất định thế!
Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, Mẹ cười bảo :
- Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con?
Con Gái cười bảo Mẹ:
- Thời nào rồi mà còn kín cổng cao tường nữa mẹ à!

***

Mẹ không nói gì, Mẹ vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Con Gái vào theo, mở tủ lạnh lôi ra đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:

“Ơ ! không sợ trôi mất son à”

Con Gái cười:

- Thỏi son người ta tặng bên Thái ý , trôi thế nào được “lão bà” ơi.

Mẹ giật mình:

- Thế à?

Con Gái hôn chụt lên má mẹ một cái:

- Con mà mẹ. À! Mà thôi con đi đây.

Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con gái biết trưng diện. Con Gái có phước, được bác xì nhiều tiền mỗi tháng, tháng nào cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo mĩ phẩm thời trang đủ kiểu, thỉnh thoảng chợt nhớ ra, Con Gái lại mua cho Mẹ khi thì một bộ quần áo, lúc lại vài mảnh vải để Mẹ may bộ đồ, quần áo thì Mẹ chẳng mặc mấy, vì Mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy khi Con Gái mua vừa người Mẹ, còn vải thì Mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ để may cho rẻ.

Nhìn con gái dắt xe ra khỏi cửa, nước hoa thơm phức, quần áo tung tăng, Mẹ gọi theo:

- Chiều có về ăn cơm không con?

Con Gái nghĩ ngợi:

- Cũng chưa biết được mẹ ạ, có gì con gọi điện sau.

Mẹ vớt lại mấy câu:

- Thế mẹ cứ để cho mày phần cơm với thức ăn nhé!

Con Gái cau mày:

- Thôi để con gọi điện sau, chứ con ăn rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn lại béo ra!

Nói xong Con Gái phóng xe đi mất, Mẹ đứng nhìn theo Con Gái một lúc rồi lại trở vào nhà.

Nhà có bốn người, đứa em nhỏ, bố hay đưa đi học rồi ghé vào cơ quan ăn tiện thể ít khi ở nhà, chỉ có Mẹ và con Gái quây quần. Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có Mẹ và Con Gái. Nhưng khi Con Gái đi học, Con Gái cũng vắng nhà. Con Gái thường về nhà khi tối muộn. Lúc ấy cơm canh Mẹ để dành Con Gái thường đã nguội ngắt. Mẹ thương Con Gái cả ngày cơm hàng cháo chợ , Mẹ thường hâm lại cơm canh cho nóng. Những lúc ấy Con Gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ cực nhọc, vì thường là Con Gái đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà.

Mẹ ở nhà một mình, lúc nào cũng mong cho chóng đến ngày chủ nhật, vì khi đó Con Gái được nghỉ, Con Gái sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó Con Gái lại thường tận dụng để mua sắm, để chơi bời với bạn, hoặc có khi Con Gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắm trại với chúng bạn. Đôi khi mẹ khuyên, Con Gái cười hi hí và bỏ ngoài tai.

Con Gái thích ăn bún riêu cua , ăn cá rán, những Chủ Nhật Con Gái ở nhà, Mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, Mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi Con Gái vào chỉ dạy. Con Gái chỉ muốn Mẹ bảo cho nhanh rồi lại tót vào nhà tám điện thoại với bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt net.

Mẹ nấu nướng xong xuôi, Mẹ mặc lên người bộ đồ mới lấy từ nhà may về, Mẹ vào phòng con gái và hỏi Con Gái bộ này có đẹp không. Con Gái đang dán mắt vào màn hình máy tính, bàn tay mải mê rà chuột, trả lời bâng quơ:

- Cũng đẹp, sáng da đấy mẹ ạ.

Mặt Mẹ nhíu lại, bảo:

- Mày đi rồi , ở nhà mẹ mới hay may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi mặc lại.

Con Gái xịu mặt :

- Giời ạ mẹ cứ hay ôn nghèo kể khổ!

Mẹ rất thích những giây phút êm đềm như thế này bên Con Gái. Mẹ sai Con Gái nhổ tóc sâu cho mẹ. Con Gái mới đầu chối lắm, Mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc Mẹ ra. Đến lúc ấy Con Gái mới giật mình xa xót. Tóc Mẹ đã bạc quá nửa rồi. Nước mắt Con Gái ứa ra, Con Gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ theo nhau chảy không gì ngăn nổi. Đến khi Mẹ thấy vai Mẹ ươn ướt. Mẹ mới hỏi :

- Sao mày khóc thế con?

Con Gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, Mẹ lại bảo:

- Cái đồ mít ướt!

Con sẽ sống tốt mẹ à…nhất định thế!

Con Gái chạy đi lấy khăn lau sạch mặt rồi vào ôm lấy Mẹ. Con Gái bảo Mẹ cho con nằm một tí nhé, rồi lát mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi đi học mệt lắm hả con, Con Gái không nói gì, bảo Mẹ cùng nằm xuống rồi con gái nằm đầu lên tay Mẹ. Mẹ gầy đi nhiều, Con Gái ôm lấy Mẹ dư vòng tay, Con Gái đưa bàn tay Mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết cắn hiện ra mờ mờ rồi mau chóng biến mất, Con Gái lại tự an ủi mình rằng da Mẹ vẫn căng, như thế là Mẹ vẫn đang còn trẻ. Con gái nghe ngoại bảo thế!

Con Gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ đã ngâm gừng từ hôm trước lấy nước cho Con Gái đi học về uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đầy trong ly, Mẹ tiếc, đem ngào với đường làm thành mứt. Lúc Mẹ đổ mứt ra rổ cho bớt nóng, con gái vào bếp lấy tay bốc như con trẻ. Vừa ăn vừa nhai nhòm nhoàm, Con Gái vừa triết lí:

- Ngon he mẹ, cay cay ngọt ngọt đăng đắng như đời!

Mẹ đang đảo gừng cho ráo nước, bảo:

- Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.

Con Gái trề môi:

- Mẹ cứ làm như Con Gái mẹ trẻ con lắm ý.

Tính Mẹ hay chắt mót, cái áo cũ Con Gái vứt đi, Mẹ lấy hết nút ra cất vào hộp, Mẹ bảo để khi nào cần thì đơm cho khỏi phí. Con Gái bảo Mẹ già rồi lẩm cẩm, Mẹ chỉ bảo:

- Phung phí quá phải tội đấy con ơi!

Con Gái cười bảo nói như mẹ thì khối đứa phải tội chết lâu rồi. Mắt Mẹ thảng thốt:

- Sao mày lại ăn nói thế con?

Con Gái chẳng nói gì, vì lúc đấy Con Gái đang nghĩ đến những kẻ tham ô lấy tiền nhà nước đi bao gái phủ phê như vua chúa ngày xưa ấy thế mà sao mãi trời chưa phạt chúng ???

Mẹ có một cái hộp gỗ nhỏ, đã lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khoá cẩn thận, Con Gái thấy nó từ khi Con Gái còn bé tí. Mỗi khi Con Gái len lén đến gần cái hộp, Mẹ lại bảo:

- Đừng động vào đấy, khi nào thích hợp thì tao cho.

Mấy lần như vậy, Con Gái nản, không động đến cái hộp ấy nữa.

***

Sáng hôm ấy khi Con Gái dắt xe ra khỏi cửa, Mẹ hỏi, vẫn câu hỏi của mọi ngày:

- Hôm nay có về ăn không con?

Có những khi Con Gái bực bội vì đi học muộn, Con Gái xẵn giọng bảo

- Con chưa biết được.

Nhưng hôm ấy Con Gái đọc trong ánh mắt mẹ một điều gì đó như cầu khẩn, Con Gái thở dài bảo:

- Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé. Con thèm!

Mẹ mừng rỡ bảo:

- Ừ mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày ăn nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.

Mắt Con Gái rưng rưng, Con Gái vội nổ máy phóng xe đi. Không hiểu sao cả ngày hôm ấy Con Gái cứ thấy nóng ruột, Con Gái nhìn đồng hồ chăm chăm mong hết giờ . Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng Con Gái vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra đến cổng, một người bán hoa ế mời Con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái mua lấy, định bụng mang về nhà tặng Mẹ.

Con Gái mở cửa vào nhà, không thấy Mẹ ra đón như mọi khi. Con Gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy cơm Mẹ dọn sẵn sang. Nồi cơm chín đã được Mẹ đậy kĩ, nồi cà dồn thịt trên bếp vẫn nóng cho thấy Mẹ vừa tắt lửa. Trên bàn ăn là một ly nước gừng nóng và cả đĩa gừng cay Mẹ đã để sẵn. Nhưng Mẹ đâu rồi ? Con gái gọi:

- Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi

Con Gái chạy vào phòng, thì thấy Mẹ nằm trên giường, Con Gái lay gọi Mẹ thì thấy hình như Mẹ không tỉnh. Bàn tay Mẹ mới đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con Gái gào lên hoảng loạn, gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa Mẹ đến bệnh viện, bác sĩ xem một lúc rồi bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng Con Gái đưa Mẹ đến muộn quá, không cứu kịp nữa rồi. Con Gái lả người ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại đến, Mẹ vẫn còn khoẻ mà, Mẹ vừa nấu cơm cho Con Gái đấy thôi…

Bố và nhỏ em đưa Con Gái về, Con Gái không lê bước nổi.

Con Gái vào phòng Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái đờ đi tay cầm lấy cái hộp của Mẹ, không cho ai động vào. Mẹ bình thường là thế, vậy mà giờ đây cái hộp lại nằm trong tay Con Gái. Con Gái tìm chìa khoá cái hộp. Ba rưng rưng bảo:

- Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.

Con Gái lấy mở ra. Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước Mẹ đan nhưng Con Gái không quàng, Con Gái chê nhà quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ con, áo của con gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên Con gái, rồi Con Gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của Con Gái ngày Con Gái mới vào lớp 1, những nét chữ nguệch ngoạc ấu thơ, Con giá lấp bấp :

- A, cái ca, quả cà….

Con Gái thấy một vật gì đó cồm cộm, Con Gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: ” Của hồi môn cho Con Gái mẹ.

Thì ra đấy là tất cả gia tài của Mẹ, thế mà Con Gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ ấy, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khó nhọc của gia đình, cái hòm gỗ lưu trữ tuổi thơ Con Gái, nuốt nước mắt vào trong, Con Gái thì thầm với Mẹ: “Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế”.

[truyện ngắn] Túi gạo của Mẹ..(một câu truyện có thể làm cay mắt bạn khi đọc)......Cái nghèo cái đói thường trực trong n...
18/10/2013

[truyện ngắn] Túi gạo của Mẹ..
(một câu truyện có thể làm cay mắt bạn khi đọc)......
Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.


Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:- Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.
- Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm.

Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…

Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…

Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.

Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:

-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.

Chị cẩn thận tháo túi.

Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:

-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.

- Nhận vào.

Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.

Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:

-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?

-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.

Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.

~*~

Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:

- Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?

- Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.

- Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.

Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

~*~

Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.

Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:

- Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !

Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.

Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.
Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.

- Thưa với thầy, gạo này là do tôi… Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm… Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !

Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.

Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :

- Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.

Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:

- Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.

Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.

Lòng thầy xót xa.

Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.

Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.

Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.

Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài.
Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.

Thầy nói:

- Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.

Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.

Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.

- Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…

Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.

Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.
Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:

- Mẹ ơi ! Mẹ của con…

P/s : cảm ơn các bạn đã đọc truyện thấy hay thì like cái ủng hộ ad nha.. bạn thấy truyện này sao ?
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ.
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con."

Chuẩn không các menn...!
09/10/2013

Chuẩn không các menn...!

25/09/2013

Trung thu này mẹ mãi vắng con

Lúc mẹ đến trường cũng là lúc tụi bạn con đi học, tim mẹ như quặn thắt lại, mũi cay cay, không kìm được hai hàng nước mắt lại chảy dài trên má. Từng đoạn đường, cửa hiệu, con phố, sự việc đều gắn với những kỷ niệm về con.

Con yêu ơi, mẹ nhớ và thương con vô cùng, mong con thanh thản nơi chín suối, mong ở nơi xa ấy con sẽ sống một cuộc sống mới nhẹ nhàng hơn. Hãy phù hộ cho bố mẹ và chị con yêu nhé. Lúc nào, làm gì, ở đâu, mẹ cũng khóc thầm vì nhớ con. Nhà mình nghèo nên những ngày con chưa ra đi, cuộc sống còn nhiều vất vả, hãy hiểu cho mẹ nhé. Mẹ lúc nào cũng chỉ mong mang đến cho các con cuộc sống tốt thôi. Mẹ nhớ và thương con quá.

16 tuổi, chuẩn bị bước vào lớp 11 với bao mơ ước, dự định bố mẹ muốn thực hiện cùng con, vì con, vậy mà con ra đi mãi mãi. Hôm nay là Tết trung thu rồi, mọi người bàn tán về bánh trung thu, mâm ngũ quả, còn mẹ nước mắt lăn dài. Mẹ nhớ con. Ngày Rằm tháng tám, Tết trung thu cũng tròn 3 tháng con vĩnh viễn xa mẹ. Ba tháng mất con nhưng chưa một phút nào mẹ thôi nhớ và thôi nghĩ về con. Ra khỏi nhà thì thôi chứ về đến nhà mẹ lại khóc. Những lúc ấy bố chỉ nhắc nhẹ là con yên phận rồi, hãy để con thanh thản.

Mẹ biết bố động viên vậy thôi nhưng trong lòng, trong tim bố đang ứa máu. Có bố mẹ nào lại có thể quên con được? Sáng nào cũng vậy, lúc mẹ đến trường cũng là lúc tụi bạn con đi học, tim mẹ như quặn thắt lại, mũi cay cay, không kìm được hai hàng nước mắt lại chảy dài trên má. Từng đoạn đường, cửa hiệu, con phố, sự việc đều gắn với những kỷ niệm về con. Là con trai nhưng con sống rất tình cảm, nhường nhịn, lúc nào cũng quan tâm đến mẹ, tất cả ùa trong ký ức khiến mẹ lại chẳng thể nguôi ngoai.

Dù đã lớn nhưng con luôn muốn làm mâm cỗ trung thu thật đẹp cho bọn trẻ con thích. Mới trung thu trước cũng vậy, con lên mạng tải cho mẹ cách tỉa hoa từ quả, hai mẹ con lụi hụi làm. Con còn muốn được tặng một quyển truyện tranh vào những dịp này. Mẹ là người nghiêm khắc, luôn gò ép các con vào việc học hay bắt các con phải biết làm việc nhà, giờ đây khi viết những dòng này mẹ vô cùng ân hận. Giá mà thời gian quay lại để không bao giờ mẹ mắng hay đánh con cả.

Những ngày ốm, con chẳng cần chăm sóc nhiều vì vẫn tự làm được, như thế nên giờ mẹ càng hay nghĩ ngợi lung tung. Khi mẹ nói về điều ấy chính con lại có những câu nói như động viên mẹ. Mẹ nhớ như in khi con hỏi mẹ đã đọc bài văn 200 triệu chưa. Con ốm nặng mẹ nào còn tâm trí mà lên mạng đọc báo, con bảo anh ấy giỏi thế mà lúc nhỏ cũng bị mắng và đánh đấy, mẹ yên tâm, mẹ thế thì chị và con mới được như thế này. Câu nói ấy của con lại càng như cứa vào tim gan mẹ, bởi như thế là con đã lớn, vậy mà con lại phải xa mẹ vĩnh viễn.

Chăm con ốm mà lòng mẹ héo hon. Có người mẹ nào không đau như cắt ruột khi mỗi buổi sáng lại thấy con đang dần dần tuột khỏi tay mình. Tròn ba tháng con đi xa nhưng mẹ chẳng thể nào hết nhớ về con. Có lúc sai chị làm việc gì mẹ vẫn còn nhầm mà sai con.

Mẹ biết chẳng thể mang nỗi buồn của mình đến mọi nơi và cũng chẳng thể bắt mọi người phải buồn, phải giữ ý khi nói chuyện liên quan đến con cái khi có mẹ, nhưng mẹ chẳng làm được. Chỉ cần có một người nào đó mang chuyện con cái ra nói là mẹ lại khóc. Đã nhiều lần đến trường, gặp bạn con đi học, rồi nhìn học sinh chơi đùa mẹ chỉ còn biết chui trong nhà xe để trấn tĩnh lại. Trung thu rồi, mẹ buồn quá.

21/07/2013

Tiền mua được: Ngôi nhà nhưng không mua được một tổ ấm…

Tiền mua được: Đồng hồ nhưng không mua được thời gian…

Tiền mua được: Chiếc giường nhưng không mua được giấc ngủ…

Tiền mua được: Sách nhưng không mua được kiến thức…

Tiền mua được: Thuốc nhưng không mua được sức khỏe…

Tiền mua được: Địa vị nhưng không mua được sự nể trọng…

Tiền mua được : Máu nhưng không mua được cuộc sống…

Tiền mua được: Thể xác nhưng – Không Mua Được Tình Yêu…

TRUYỆN NGẮN HAY CẢM ĐỘNG ĐẾN RƠI NƯỚC MẮT Đến bao giờ cho tôi một lần về với tuổi thơTôi sinh ra trong một gia đình nghè...
20/07/2013

TRUYỆN NGẮN HAY CẢM ĐỘNG ĐẾN RƠI NƯỚC MẮT
Đến bao giờ cho tôi một lần về với tuổi thơ
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ở Nông Thôn. 8 tuổi bước vào lớp 1, giấu mình ở chiếc bàn cuối lớp, tôi hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài, tôi không có 1 đứa bạn dù trong lớp ngoài tôi ra còn không ít nhưng đứa lớn tuổi như tôi... Trong một lần đi lao động của trường tôi bị "HÒA" cùng những đứa bạn đánh cho tơi tả chỉ vì một lý do muốn làm quen? Tôi về nhà với ý định bỏ học.



Hôm ấy, điều khiến tôi đau hơn cả là nhìn mẹ rơi những giọt lệ trên khuôn măt cằn cỗi. Tôi ôm mẹ khóc nức nở rồi nằm thiếp đi, khi tỉnh dậy chỉ thấy một rổ khoai lang mẹ để dành và đêm đó ba tôi cũng không ngủ, ông vào rừng khiếm thuốc đắp cho tôi. Sáng hôm sau, Ba tôi chở tôi đến trường, dặn dò tôi xong ...đợi ba đi khuất...tôi ngồi xuống đất nhặt những quả khô bên đường....ngắm nghía như là 1 sinh vật lạ… Bỗng một bàn tay nào đó đặt trên vai, tôi quay lại thì ra là thằng Hòa, chắc lại muốn kiếm chuyện, tôi nghĩ thầm.... Vậy mà nó đưa cho tôi một thỏi socola làm hòa rồi thứ 7 hôm đó nó rủ tôi đi câu cá ở ao nhà. Nhà hòa đẹp thật không như nhà tôi chỉ có 4 bức tường bao quanh. Hòa dắt tôi ra phía sau nhà, trước mặt tôi là 1 cái hồ lớ, Hòa còn đem nhiều đồ ăn trong nhà cho tôi ăn.Hôm đó với tôi là ngày vui nhất, lần đầu tiên tôi có 1 người bạn... từ khi Hòa bước vào cuộc đời tôi nó đã đem đến tuổi thơ tôi thât đẹp.... nếu như ngày đó không xảy ra...



Một ngày bình thường đi học về... từ xa tôi thấy căn nhà mình rất đông người … vừa vào tới nhà hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là...ba...ba tôi nằm trên giường phía trên là một chén cơm và quả trứng... mẹ tôi ngôi bên cạnh ôm tôi khóc nức nở... mẹ ngất đi.... mọi người đem mẹ tôi vô giường... cô tôi mặc cho tôi bộ đồ màu trắng ,lúc đó tôi nghĩ mình được mặt đồ mới nên vui lắm... Mấy ngày sau họ đem ba tôi đi chôn, họ bỏ ba tôi xuống đất. Tôi ngơ ngác quay lại hỏi mẹ "sao họ lại bỏ ba con xuống đất vậy mẹ" mẹ tôi nói..."họ cất ba vào đó để ba ngũ cho ngon đó con à.." mẹ tôi lại khóc nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt cằn cỗi kia...



Sau ngày ba tôi mất mấy năm sau mẹ tôi cũng qua đời vì căn bệnh ung thư ác nghiệt. Người bạn thân nhất của tôi bấy giờ cũng ra đi bởi ba mẹ nó làm ăn thua lỗ nên đem nó trốn đi nơi khác. Cứ thế... những người thân tôi cứ lân lượt ra đi không một lời từ biệt để lại tài sản duy nhất cho tôi là những nỗi buồn vô hạn...



Tôi nghiỉ học về quê nội 1 thời gian rồi chú tôi dắt tôi vào Sài Gòn bán vé số. Những ngày đó tôi đi qua hết ngõ nay ngõ kia bán cho hết tập vé số để tối về mong nhận được 1 bát cơm ấm lòng... Từng ngày trôi qua tôi như héo mòn từng khúc ruột, đã bao nhiêu cái tết tôi chưa 1 lần về thắp cho ba mẹ minh 1 nén nhang...những ngày đó chỉ biết thu mình ngồi khóc.



Rồi những ngày tháng đi bán vé số tôi cũng giấu giếm cho mình môt số tiền mong có ngày về xe thắp cho ba mẹ mìnhnén nhang cho phải chữ hiếu. Tôi trốn về Daklak trong 1 ngày giáp tết, tìm về nơi sinh ra tôi. Điều đầu tiên tôi suy nghĩ trong đầu là đi thăm mộ ba mẹ vậy mà… ngôi mộ 2 người dường như không còn lộ trên mặt đất nữa, cỏ mọc um tùm. Tôi nhổ cỏ và khóc nứt nở ...tôi nghĩ... mình kiếp trước đã nợ ai nên bây giờ sống để trả nợ đời thế này...



Lang thang trên con đường những ngày giáp tết, tôi bắt gặp những gia đình chở nhau đi mua sắm lòng tôi như thắt lại nổi đau lại tìm về, những ký ức tưởng chừng như quên lãng cứ lần lượt hiện ra trong đầu tôi....



Đến khi nào mình lại được như đứa trẻ kia...đến khi nào mình lại được ba mẹ mua cho chiếc áo ngày têt...đến khi nào lại được nhận những phong bao lì xì từ ba mẹ...đến bao giờ đây?

Iraq: Cụ ông 92 tuổi lấy vợ 22 tuổiKết hôn với cô vợ kém 70 tuổi trong cùng một lễ cưới với 2 cháu trai, cụ ông người Ir...
07/07/2013

Iraq: Cụ ông 92 tuổi lấy vợ 22 tuổi
Kết hôn với cô vợ kém 70 tuổi trong cùng một lễ cưới với 2 cháu trai, cụ ông người Iraq 92 tuổi thổ lộ "tưởng như mình đang được trở lại tuổi 20”!
Tối 5/7, cụ Musali Mohammed al-Mujamaie đã tổ chức lễ cưới cùng cô Muna Mukhlif al-Juburi, 22 tuổi, 3 năm sau cái chết của người vợ đầu tiên.

Ông al-Mujamaie vốn là nông dân, hiện đã có 16 người con sau cuộc hôn nhân kéo dài 58 năm với người vợ cả tại làng Gubban, thành phố Samarra, phía nam Iraq. Lễ cưới thứ hai của ông với cô al-Juburi được tổ chức cùng với hai người cháu trai mới 16 và 17 tuổi tại Baghdad. Được biết hai người cháu này đã phải trì hoãn đám cưới của họ nhiều lần để cả 3 đám cưới có thể tổ chức cùng nhau.
Đám cưới diễn ra trong 4 giờ, với màn khiêu vũ và trình diễn âm nhạc rộn ràng, kèm theo tiếng pháo ăn mừng và sự tham gia của những người đứng đầu bộ tộc và tôn giáo địa phương.

Ông Mujamaie phát biểu sau buổi lễ: “Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được kết hôn cùng với lễ cưới của cháu trai tôi. Tôi cảm thấy như trở lại tuổi 20 vậy”.

Address

P101 Nhà I1 Tổ 29 Thanh Xuân Bắc
Hanoi
10120

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tổng kho bán buôn miền bắc - HTTC posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share