02/03/2023
MỖI ĐỒ VẬT, TỰ BẢN THÂN NÓ ĐÃ LUÔN ẨN CHỨA TRONG MÌNH TÍNH KẾ THỪA.
Tôi vẫn nhớ có một lần về thăm bố mẹ, bỗng nhiên bắt gặp lại bộ tách trà thuỷ tinh mẹ vẫn hay trưng trong mỗi dịp đặc biệt có khách đến chơi nhà từ nhiều năm trước. Trong hồi tưởng của ký ức ngày đó bộ tách trà thật đẹp và với tâm hồn của một đứa bé con thì đó là bộ tách trà dành cho các nàng công chúa.
Bộ tách trà vẫn nằm im lìm trong góc tủ bao nhiêu năm, không ai để ý đến. Nó ở đó một cách may mắn vì bản tính thích lưu trữ đồ của mẹ. Tôi vẫn hay càu nhàu với mẹ về việc cứ giữ mãi những thứ cũ kỹ như thế. Vậy mà khi được bắt gặp lại bộ tách trà xinh đẹp ngày bé, lòng tôi lại ngập tràn niềm biết ơn và xúc động. Bao nhiêu ký ức cũ bỗng nhiên tràn về, với những lần lén giấu mẹ lấy bộ trà ra chơi để được biến thành một nàng công chúa trong chốc lát, những rộn rã khi có khách đến nhà nhâm nhi ngụm trà. Mọi thứ dường như vẫn vẹn nguyên trước mắt.
Trong một phút xúc động tôi đã ngỏ lời xin mẹ được mang bộ tách trà để về trưng trong căn hộ nhỏ của mình. Nhưng rồi bất giác tôi nghĩ lại, mọi thứ chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó ở đúng vị trí của mình, hãy cứ để ký ức nằm lại nơi mà nó thuộc về.
Còn tôi, tôi sẽ lại viết nên một miền ký ức mới cho những đứa trẻ của mình. Chả phải mỗi đồ vật tự bản thân nó đã luôn ẩn chứa trong mình tính kế thừa đó sao.