14/07/2016
*Thời Gian Tự Kỉ*
Không biết cả nhà thế nào...?
TẤT CẢ ĐỀU LÀ Ý THỨC.
Vật lý lượng tử đã cho chúng ta đã thấy khá rõ là mọi thứ trong vũ trụ, dù là vật chất hay ý thức đều không phải là hai thứ tách biệt. Những gì chúng ta gọi là vật chất, tức là ý thức là đang ngủ, và những gì chúng ta gọi là ý thức, tức là vật chất đã thức tỉnh.
Trong thực tại, vật chất và ý thức không khác biệt nhau, tất cả chúng đều là những biểu hiện khác nhau của cùng một thứ. Sự tồn tại của chúng chỉ trong một Nhất thể tánh (Oneness), và cái nhất thể đó có thể được gọi là Thượng đế (God) hay là Đại Ngã (Brahman), hay bạn muốn gọi tên gì cũng được. Vì vậy, chúng ta không thể xem vật chất và ý thức là hai thực thể riêng biệt, bởi vì chúng chỉ là những thuật ngữ, là ngôn từ để cho chúng ta sử dụng mà thôi. Căn tánh của chúng không hề khác nhau.
Thậm chí khoa học ngày nay cũng đã đi đến kết luận rằng, không có thứ gì được gọi là vật chất cả. Bởi vì nó không tồn tại ở dạng vật chất theo giác quan của chúng ta, nhưng nó tồn tại ở dạng sóng năng lượng. Vì vậy, năm mươi năm trước đây triết gia Nietzsche đã tuyên bố rằng “Thượng đế đã chết” và có thể năm mươi năm nữa, nền khoa học của chúng ta sẽ tuyên bố rằng Thượng đế có thể không chết, nhưng chắc chắn vật chất luôn luôn đều sẽ phải chết.
Khi khoa học càng đi sâu và đi sâu hơn vào trong vật chất, họ đã thấy vật chất không còn nữa, tất cả chỉ là trường sóng rung động của năng lượng mà thôi. Những gì còn lại sau một vụ nổ hạt nhân hoặc sau sự phân tách những nguyên tử? Chỉ là các hạt năng lượng. Và những gì chúng ta đã biết qua dạng electron, proton và neutron chỉ là các hạt điện từ. Trong thực tế, chúng ta gọi chúng là hạt cũng không thật chính xác, bởi vì khi nói đến hạt tức là đã hàm ý nghĩa vật chất. Các nhà khoa học vật lý đã tìm ra một từ ngữ mới hơn để diễn tả chúng, đó là lượng tử (quanta), nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Quanta bao hàm ý nghĩa cho cả hai, vừa hạt và vừa sóng. Nói như thế có gây khó hiểu thêm cho chúng ta hơn chăng? Bởi vì làm thế nào mà nó lại vừa hạt, lại là vừa là sóng? Nhưng khi nói đến từ lượng tử, tức là chúng ta là nói về cả hai thứ đó. Nó được xem là hạt, khi chúng ta ám chỉ đến vật chất, nó được xem là sóng, khi muốn nói đến năng lượng. Như vậy sóng và năng lượng là hai phẩm chất của lượng tử.
Tương tự như khoa học, càng đào sâu vào vật chất chỉ phát hiện ra chỉ có năng lượng, thì khi đi sâu vào lĩnh vực tâm linh bên trong chúng ta, cũng chỉ thấy chỉ có tâm thức, cho dù chúng ta gọi là đó là tiểu ngã (atman), thực tánh, chân ngã, hay linh hồn, hay cái gì khác tuỳ chúng ta. Và như thế linh hồn cũng là năng lượng. Một khi khoảng cách giữa vật chất và chân lý đã được chứng minh là sai, thì khoảng cách giữa khoa học và tôn giáo không thể tồn tại lâu hơn được. Nếu vật chất và ý thức không phải là hai, thì tôn giáo và khoa học làm sao có thể là hai được? Sự cách biệt giữa khoa học và tôn giáo chỉ còn khi chúng dựa vào sự cách biệt của vật chất và ý thức. Một khi đã có một sự kết hợp và thống nhất giữa khoa học và tôn giáo, thì khoảng cách giữa hai địa hạt này sẽ không còn, vấn đề còn lại có vẻ đơn giản hơn, chỉ là thời gian.
Như vậy, chúng ta thấy rằng vật chất và ý thức tuy hai mà là chỉ một. Vì thế, những câu hỏi về vật chất và ý thức không cần thiết được đặt ra nữa. Tâm thức ngủ là vật chất, tâm thức tỉnh ngủ là ý thức. Nếu bạn thích ngôn ngữ của vật chất, bạn có thể nói rằng tất cả mọi thứ là vật chất. Và nếu bạn thích ngôn ngữ của ý thức, bạn có thể nói rằng tất cả mọi thứ đều là ý thức. Khách quan mà nói, chúng ta nên chọn ngôn ngữ nào cao hơn vật chất, vì trong đó chứa nhiều tiềm năng hơn.
Anando - All is consciousness.