Quần Áo Phật Tử Đi Chùa Ngồi Thiền Xuân Khai

Quần Áo Phật Tử Đi Chùa Ngồi Thiền Xuân Khai NỖ LỰC LỚN NHẤT CỦA AN YÊN QUÁN LÀ TẠO NÊN NHỮNG BỘ TRANG PHỤC TRUYỀN THỐN

Tiên học lễ hậu học văn Nhân cách con người hình thành từ giai đoạn thơ ấu thông qua việc nuôi dưỡng những giá trị đạo đ...
16/04/2021

Tiên học lễ hậu học văn
Nhân cách con người hình thành từ giai đoạn thơ ấu thông qua việc nuôi dưỡng những giá trị đạo đức
Đây là tập sách nhỏ do Thượng tọa Thích Chân Tính- Chùa Hoằng Pháp biên soạn.

Phần 3: Bé học phép tắc khi ăn uống

Tiên học lễ hậu học văn Nhân cách con người hình thành từ giai đoạn thơ ấu thông qua việc nuôi dưỡng những giá trị đạo đ...
15/04/2021

Tiên học lễ hậu học văn
Nhân cách con người hình thành từ giai đoạn thơ ấu thông qua việc nuôi dưỡng những giá trị đạo đức
Đây là tập sách nhỏ do Thượng tọa Thích Chân Tính- Chùa Hoằng Pháp biên soạn.

Phần 2: Bé biết giữ vệ sinh cá nhân

Tiên học lễ hậu học văn Nhân cách con người hình thành từ giai đoạn thơ ấu thông qua việc nuôi dưỡng những giá trị đạo đ...
14/04/2021

Tiên học lễ hậu học văn
Nhân cách con người hình thành từ giai đoạn thơ ấu thông qua việc nuôi dưỡng những giá trị đạo đức
Đây là tập sách nhỏ do Thượng tọa Thích Chân Tính- Chùa Hoằng Pháp biên soạn.

Phần 1: Khi bé thức dạy

*Góc tầm sư học đạo* khá là lý thú ♡♡♡TẠI SAO CÁC DÒNG SÔNG KHÔNG CHẢY THEO ĐƯỜNG THẲNG ???Trong một giờ học, vị thiền s...
27/05/2020

*Góc tầm sư học đạo* khá là lý thú ♡♡♡
TẠI SAO CÁC DÒNG SÔNG KHÔNG CHẢY THEO ĐƯỜNG THẲNG ???

Trong một giờ học, vị thiền sư mở một tấm bản đồ ra và hỏi các học viên: “Các bạn hãy nhìn xem, những dòng sông trên bản đồ này có đặc điểm gì?”

Các học viên trả lời: “Tất cả đều không chảy thẳng theo một đường mà chảy quanh co, gấp khúc.”

“Tại sao lại như vậy? Hay nói cách khác, tại sao những dòng sông đó không chảy theo đường thẳng mà lại chảy đường vòng như thế?” – vị thiền sư tiếp tục hỏi.

Lúc này, những lời bình luận bắt đầu trở nên rôm rả.

Có người nói, những dòng sông chảy theo đường vòng, quanh co uốn lượn sẽ kéo dài thêm quá trình chảy, nhờ đó mà sông có thể chứa thêm nhiều nước. Khi mùa lũ đến, nước sông cũng sẽ không bị dâng quá cao mà gây ngập lụt.

Cũng có người trả lời rằng, khi quá trình chảy của dòng sông được kéo dài ra, lưu lượng nước trên mỗi đoạn sông sẽ được giảm đi, nước sông sẽ không gây ra áp lực quá lớn làm mòn bờ sông, như thế sẽ có tác dụng bảo vệ bờ sông hơn là chảy thẳng…

“Các bạn nói đều đúng”, vị thiền sư gật đầu và tiếp tục giảng giải.

“Nhưng theo quan điểm của cá nhân tôi, các dòng sông không chảy thẳng mà chảy theo đường vòng, nguyên nhân căn bản nhất là vì đó là một trạng thái bình thường của tự nhiên.

Bởi vì trong quá trình dòng nước chảy về phía trước, nó sẽ gặp phải vô số chướng ngại vật, thậm chí có những cản trở không thể vượt qua.

Vì thế, nó chỉ còn cách chọn đường vòng để chảy tiếp. Cũng là nhờ đi đường vòng, dòng sông sẽ tránh được các chướng ngại vật khác nhau và cuối cùng sẽ đến được biển lớn.”

Nói đến đây, thiền sư liền đổi chủ đề: “Thực ra, đời người cũng vậy. Khi chúng ta gặp phải những trắc trở gập ghềnh trên đường đời, chúng ta cũng nên coi cuộc đời chưa hoàn mỹ đó là một trạng thái bình thường của cuộc sống, chớ bi quan thất vọng, đừng than ngắn thở dài, cũng đừng ngưng chệ làm gián đoạn công cuộc tiến về phía trước.

Hãy coi việc đi đường vòng là một hình thức, một phương cách khác để chúng ta tiếp tục bước đi. Như thế, tất cả chúng ta sẽ có thể như những dòng sông chảy vòng vo uốn khúc kia, cuối cùng vẫn sẽ đến được với biển lớn.”

Coi việc đi đường vòng là một trạng thái bình thường, hãy dùng một trái tim bình thản để nhìn nhận những gập ghềnh, trắc trở trên con đường tiến về phía trước, rồi chúng ta sẽ đạt được những mục tiêu lớn của cuộc đời.

Đôi lời bình...

Ai cũng biết rất rõ rằng, trong cuộc đời mỗi con người, khó có thể tránh được những lúc gặp khó khăn đến mức không thể vượt qua.

Những lúc như thế, linh hoạt lùi một bước cũng là một cách, hoặc hãy tìm những biện pháp khác, dù tốn thời gian hơn một chút, mất nhiều công sức hơn một chút nhưng đạt được mục đích vẫn hơn là cố chấp, muốn đạt được thành quả ngay lập tức và sau đó nhận kết cục đắng cay.

Trong cuộc sống này, không có con đường dễ dàng trong mọi hành trình. Gian nan và thử thách chính là thước đo ý nghĩa của điểm đến, chỉ cần kiên trì vượt qua, chúng ta sẽ đến được nơi cần phải đến.

Và hãy xem khó khăn là cơ hội cho chính mình. Tìm một con đường không thẳng cũng chẳng gần để đi đôi khi lại là quyết định thông minh và sáng suốt.

Chỉ tiếc rằng, nhiều người trong chúng ta chưa nghĩ được như vậy, không thể từ bỏ hoàn toàn hoặc tạm từ bỏ được tham vọng quá lớn để rồi tự rước đau khổ về cho bản thân.

Nguồn:Bạn Biết Chưa.

Ảnh feedback của khách ạ
24/05/2020

Ảnh feedback của khách ạ

Bộ trẻ em  An Yên Quán cũng nhận đặt may luôn ạ
22/05/2020

Bộ trẻ em An Yên Quán cũng nhận đặt may luôn ạ

Thở vào tâm tĩnh lặngThở ra miệng mỉm cườiAn trú trong hiện tạiGiờ phút đẹp tuyệt vờiTrong khi thở vào, ta để hết tâm ý ...
22/05/2020

Thở vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
An trú trong hiện tại
Giờ phút đẹp tuyệt vời

Trong khi thở vào, ta để hết tâm ý vào hơi thở. Hơi thở cần nhẹ
nhàng, khoan thai và liên tục như một dòng nước nhỏ chảy trong cát mịn. Hơi thở càng nhẹ nhàng bao nhiêu thì thân tâm của ta càng dễ
thanh tịnh bấy nhiêu. Hơi thở ấy gọi là hơi thở tinh tế, khác với hơi
thở gấp rút, hổn hển và đứt quãng mà gọi là hơi thở thô phù. Hơi thở
tinh tế làm cho thân tâm lắng dịu và dễ trở thành tinh tế. Đây là điều
kiện để có an lạc cho thân tâm và có chánh niệm. Trong khi thở vào
như thế, ta biết là ta đang thở vào, ta thấy hơi thở ta đang đi vào trong
từng tế bào của cơ thể ta đem đến sự an lạc trong từng tế bào ấy.
Không khí ta thở vào không phải chỉ đi tới phổi; dưỡng khí lọc máu
và thật sự đi theo máu về tận các tế bào trong cơ thể. Trong khi thầm
đọc câu “thở vào tâm tĩnh lặng”, ta thấy thanh khí đi vào trong ta,
làm tĩnh lặng và an lạc từng tế bào của cơ thể ta. Trong lúc trời nóng
nực, uống vào một ly nước đá chanh, ta thấy như nước đi tới đâu thì
ruột gan ta mát rượi tới đó. Khi thở vào ta cũng thấy hơi thở ta đang
đem lại sự thanh tịnh an lạc cho từng tế bào của cơ thể ta. Hơi thở làm an lạc cho cả thân cả tâm; tuy nói tâm tĩnh lặng nhưng ta đừng phân biệt tâm với thân; ta hãy cho tâm với thân là một bởi vì trong thiền tập, thân với tâm quả là một (thân tâm nhất như) (Nói như vậy,
nhưng bạn đừng vội bị lôi cuốn theo những lý luận triết học như thân
chỉ là tâm hoặc tâm chỉ là thân v.v…)

Thở được một hơi vào như thế bạn đã thấy an lạc và thanh tịnh rồi,
cho nên khi thở ra, bạn đã có thể mỉm cười. Bạn thở ra, cũng nhẹ
nhàng, cũng khoan thai, cũng liên tục trong khi miệng mỉm cười. Bạn
thở tới đâu thì biết tới đó, và bạn thầm đọc câu thứ hai của bài kệ: Thở
ra miệng mỉm cười.

Bạn phải mỉm cười thật sự, dù nụ cười của bạn rất nhẹ. Trên mặt ta,
có hàng trăm bắp thịt nhỏ. Khi ta mỉm cười, các bắp thịt ấy tự khắc
thư giãn lại, hệ thần kinh cũng thư giãn lại, và ta cảm thấy thoải mái
an lạc. Các nhà khoa học đều đồng ý với nhau về điểm này. Khi ta an
lạc, ta mỉm cười, và khi ta mỉm cười, ta được an lạc. Pho tượng nào
diễn tả được nụ cười nhẹ nhàng và an lạc của Bụt là một pho tượng
thành công. Nếu may mắn, bạn có thể thỉnh được một pho tượng Bụt
như thế để về thiết trí phòng Tĩnh Tâm của bạn.

~ T.S. Nhất Hạnh

Mười Pháp Quán TưởngHướng Dẫn Hành Thiền(1) Quán Tưởng Vô Thường (Năm Uẩn)     Trong bài kinh Girimānanda (AN 10.60), ph...
17/05/2020

Mười Pháp Quán Tưởng

Hướng Dẫn Hành Thiền

(1) Quán Tưởng Vô Thường (Năm Uẩn)

Trong bài kinh Girimānanda (AN 10.60), pháp quán tưởng đầu tiên trong 10 quán tưởng là về ngũ uẩn vô thường như sau:

Và này Ānanda, thế nào là tưởng vô thường? Ở đây, này Ānanda, tỳ-khưu đi đến ngôi rừng, hay đến gốc cây, hay đi đến ngôi nhà trống, quán sát như sau: “Sắc là vô thường, thọ là vô thường, tưởng là vô thường, hành là vô thường, thức là vô thường.” Như vậy vị ấy trú, quán vô thường trong năm thủ uẩn này. Này Ānanda, đây gọi là tưởng vô thường.

Quán tưởng đầu tiên này liên quan đến năm uẩn – sắc, thọ, tưởng, hành và thức – mà chúng ta có xu hướng bám thủ vào đó để tạo ra ảo tưởng về “tôi, bản ngã”.

Như đã thảo luận ở trên, chúng ta có xu hướng bám thủ và thân thể (sắc) để xác định “nơi này là Tôi”, các cảm thọ (thọ) cho ta một cơ hội để bám vào “như thế này là Tôi”, nhận thức (tưởng) có thể trở thành đối tượng của chấp thủ vào “cái này là Tôi”. Các ý định tạo tác (hành) cung cấp nền móng để chấp thủ vào “tại sao Tôi là” để phản ứng theo một cách nào đó và ý thức (thức) cung cấp nền tảng để bám víu vào kinh nghiệm như là “bởi thế là Tôi”. Để chống lại sự chấp thủ đó, phương thuốc cần có là điều hướng chánh niệm về bản chất vô thường của mỗi một trong năm uẩn này và của cả năm uẩn kết hợp lại.

Tôi đề nghị chúng ta bắt đầu thực hành bằng cách nhận biết thân thể ngay trong tư thế ngồi. Nhận thức toàn thân như thế có thể dùng như là một nền tảng hữu ích cho chánh niệm được liên tục trong suốt toàn bộ chương trình hành thiền được mô tả trong các hướng dẫn của bài kinh Girimānanda.

Kế đó, hiểu biết về thân trong tư thế ngồi phải được kèm theo hiểu biết rằng thân này là vô thường. Thân xác này thay đổi liên tục vì các tế bào cấu tạo nên nó thay đổi trong từng giây khắc và cuối cùng rồi, thân này sẽ ngưng hoạt động và tan rã.

Cách thức để biết thân thể ngay bây giờ đang ở trong tư thế ngồi bao gồm một hình thái tỉnh thức cảm nhận toàn thân, khả năng nhận biết vị trí của thân và biết rõ như vậy mà không cần phải mở mắt. Cách nhận biết thân như thế là biểu hiện của thọ uẩn. Nhận thức về khía cạnh này trong khi thiền quán về thân ở tư thế ngồi đưa đến tầm nhìn về uẩn thứ hai của năm uẩn. Ngay lúc đó, cần phải hiểu biết
thêm rằng các cảm thọ cũng thay đổi vì chúng vốn là vô thường.

Hiểu biết về thân trong tư thế ngồi đòi hỏi khả năng của tâm trí nhận ra rằng đây là “thân, cơ thể” và nó đang ở trong “tư thế ngồi”. Đó là lĩnh vực của uẩn thứ ba, tưởng uẩn. Nhận thức phần này trong khi thiền quán về thân ở tư thế ngồi cần phải được đi kèm với hiểu biết rằng tưởng uẩn đó cũng có tính chất thay đổi.

Quyết định chú tâm vào thân thể trong tư thế ngồi, cũng như nhiều lúc phân tâm, tâm có khuynh hướng đi lang thang nơi khác, lạc lối vào thế giới mộng mơ, là biểu hiện của các hành – hành uẩn. Các hành này cũng luôn thay đổi. Thật vậy, sự kiện phóng tâm là một bằng chứng rõ ràng rằng hành uẩn cũng là vô thường.

Thức uẩn giúp chúng ta hiểu biết tất cả các phương thức trực nghiệm về thân trong khi ngồi hành thiền. Đây là uẩn cuối cùng của năm uẩn. Sự kiện hiểu biết các khía cạnh khác nhau có nghĩa là ngay cả thức uẩn cũng phải có tính thay đổi, vô thường. Nếu nó bất biến, nó sẽ mãi mãi chỉ biết được một khía cạnh.

Theo cách này, chương trình thiền quán năm uẩn có thể được sử dụng để phân biệt năm khía cạnh khi ngồi hành thiền, tiếp theo là nhận thức được chúng như là các tiến trình, thay đổi liên tục, không có bất cứ cái gì cố định, bất biến để được tìm thấy ở bất cứ nơi nào. Sau khi quán soi từng uẩn, hành giả có thể quán soi tập hợp cả năm uẩn như là một dòng chảy thay đổi liên tục. Nếu thực hành đúng
đắn, hành giả sẽ nhận thức được rõ ràng về mọi khía cạnh mà ta thường chấp thủ vào đó, cho là “Tôi”, thật ra chỉ là một tiến trình trôi chảy qua từng thời khắc.

Mười Pháp Quán Tưởng Hướng Dẫn Hành Thiền (1) Quán Tưởng Vô Thường (Năm Uẩn) Trong bài kinh Girimānanda (AN 10.60), pháp quán tưởng đầu tiên trong 10 quán tưởng là về ngũ uẩn vô thường như sau: Và này Ānanda, thế nào là tưởng vô thườ...

Màu áo nâuẢnh khách chụp còn nghệ thuật hơn cả Shop chụp ạ
28/04/2020

Màu áo nâu
Ảnh khách chụp còn nghệ thuật hơn cả Shop chụp ạ

Trở lại vạch xuất phát không phải là thảm họa, cùng lắm là chơi lại một lần nữaVườn khuya thanh vắng, đom đóm bay từng đ...
20/04/2020

Trở lại vạch xuất phát không phải là thảm họa, cùng lắm là chơi lại một lần nữa

Vườn khuya thanh vắng, đom đóm bay từng đàn, ánh sáng lập lòe càng làm cảnh đêm thêm màu cổ tích. Nhất Thiền chân trần giẫm lên cỏ. Cỏ ướt hơi sương, bàn chân chú mát lạnh…

Nhất Thiền phấn khích nhảy chân sáo cười vang. Gió mơn man nhè nhẹ đưa làn hơi sương. “Tuyệt quá!”, Nhất Thiền khẽ reo lên khi nhìn thấy một chiếc xích đu gỗ treo lên một chạc cây cổ thụ bằng những sợi thừng.

Chú leo lên xích đu, lấy đà đánh đu thật mạnh, sợi thừng kêu kẽo kẹt, kẽo kẹt. Nhất Thiền tỏ ra cực kỳ hưng phấn, vừa đu vừa cười vang. Dường như trong một khoảnh khắc nào đó, chú đã được tự do bay lượn như đàn đom đóm đầy tự tại kia.

Bỗng xích đu đột ngột dừng lại. Một tiếng nói vang lên sau lưng Nhất Thiền: “Tiểu tử ngốc, khuya rồi không lên giường ngủ còn ở đây hớn hở cười đùa!”.

Sư phụ một tay giữ sợi thừng, một tay khẽ véo nhẹ tai Nhất Thiền. Tiểu hòa thượng mắt tròn xoe, cười hi hi đáp: “Sư phụ, trời mát quá! Con đang bắt chước Trần lão gia ạ!”.

Sư phụ ngạc nhiên hỏi: “Con nói vậy nghĩa là sao?”.

Nhất Thiền tụt xuống khỏi đu, lại gần sư phụ, giọng tỏ ra hiểu biết: “Sư phụ không biết sao? Tiền trang mà Trần lão gia gây dựng suốt mười năm nay vừa mới phá sản rồi. Bây giờ ông ấy phải quay lại làm nghề cũ, ngày ngày gánh đậu hũ ra phố bán kiếm sống đó ạ!”.

Sư phụ vuốt râu, hạ giọng trầm ngâm: “Ài! Thế sự vô thường, được mất trong đời chẳng thể nào đoán được. Người ta đâu cần phải có nhiều tiền quá làm chi. Chẳng qua là khi đến tay trắng, khi đi cũng lại trắng tay thôi”.

Nhất Thiền lắc lắc đầu, chạy vòng ra trước mặt sư phụ phân bua: “Không phải đâu, con thấy hình như ông ấy vẫn chẳng sao cả. Ngày nào gánh đậu ra chợ ông ấy cũng vừa đi vừa hát, lại còn cười ha ha. Cười hệt như con lúc nãy ấy sư phụ. Người ngoài phố ai cũng bảo ông ấy vì phá sản mà hóa điên mất rồi!”.

Nhưng sư phụ bất ngờ chắp tay hợp thập, vẻ mặt nghiêm túc, kính cẩn: “A Di Đà Phật! Trần thí chủ quả là người đại trí đại dũng, chính là tấm gương sáng cho chúng ta đó!”.

Nhất Thiền ngạc nhiên, hai mắt tròn xoe nhìn sư phụ: “Ô, sao lại vậy sư phụ? Vất vả suốt 10 năm, mãi mới gây dựng được cơ nghiệp, cuối cùng lại trở về tay trắng thì chẳng phải đáng buồn lắm sao ạ?”.

Sư phụ ngửa mặt nhìn trời cười lớn: “Ha ha, tiểu tử ngốc, con thử nghĩ một chút xem. Trần lão gia bỏ ra mười năm cố gắng buôn bán rồi trở thành phú gia có phải là một chuyện quá đỗi bất ngờ không?”.

Nhất Thiền vẻ mặt thoáng suy tư, trả lời: “Dạ có thưa sư phụ!”.

Sư phụ chắp tay sau lưng, đoạn giảng giải tiếp: “Vậy thì lần này, từ một phú gia ông ấy trở thành tay trắng cũng chỉ là tái diễn chuyện bất ngờ ấy lần nữa thôi. Nếu vậy thì là tốt hay xấu đây?”.

Nhất Thiền tỏ ý khó hiểu, mặt mày nhăn nhó: “Sao lại như thế ạ?”.

Sư phụ mỉm cười đáp: “Trên đời thực sự có rất nhiều chuyện mới nghe thì phức tạp nhưng hiểu ra rồi thì lại rất giản đơn. Việc trên đời cũng giống như chiếc xích đu này, đu qua đu lại rốt cuộc vẫn quay về điểm ban đầu. Nhưng mà những cảm xúc thống khoái, hồ hởi lúc đang bay cao đâu có thể vì xích đu trở về chỗ cũ mà tan biến mất? Bây giờ Trần lão gia trở lại vạch xuất phát cũng không phải là chuyện xấu. Có lẽ ông Trời muốn thử lòng người một chút, để ông ấy chơi lại một lần nữa đó thôi”.

Vừa nói, sư phụ vừa bế Nhất Thiền lên xích đu rồi đẩy thật mạnh, đoạn cười lớn nói: “Cũng chỉ là chơi lại một lần nữa thế này thôi, ha ha. Nhất Thiền, con có thấy vui không?”.

Nhất Thiền lại khúc khích cười lên khoái trí, miệng kêu lớn: “A a, thích quá! Sư phụ ơi, đệ tử hiểu rồi, hiểu rồi!”.

Tiếng cười đùa của hai thầy trò vang khắp vườn khuya. Đàn đom đóm chừng như cũng giật mình, bay vút lên thành từng vệt màu xanh lục nhấp nháy nhấp nháy như hàng nghìn ngôi sao trời lượn quanh.

***

Trở lại vạch xuất phát không phải là thảm họa. Thảm họa là khi người ta không còn muốn đi tiếp chặng hành trình.

Cuộc sống vô thường, thăng trầm nào ai đoán trước. Con sóng cuộc đời lúc lên lúc xuống, thị phi điên đảo cũng chỉ như mây khói ngang qua.

Nhất định phải giữ được tĩnh khí. Trên đời không có ai là kẻ thất bại mãi mãi. Trong nghịch cảnh, trí huệ sẽ được thăng hoa. Trong buồn đau, ắt có hạnh phúc nảy mầm.
-------------
Internet

"Một vị sư lên rừng hái củi, trên đường về gặp một cậu bé đang chạy chơi đùa, hái hoa bắt bướm. Vị sư đến gần hỏi: Trên ...
03/04/2020

"Một vị sư lên rừng hái củi, trên đường về gặp một cậu bé đang chạy chơi đùa, hái hoa bắt bướm. Vị sư đến gần hỏi: Trên tay con cầm gì thế?

Thằng bé láu cá: Đố sư biết đó, nhưng nói sai sư phải mất cho con bó củi nhe?
- Một con bướm đã chết đúng không?
- Haha sai rồi, con bướm còn sống nhé sư? Nói rồi cậu tung con bướm bay lên trời.
- Vị sư cười nói: Củi của con đây, cầm về đi!

Thằng bé hí hửng đem bó củi về khoe cha, ông tái mặt bước đến nhéo tai thằng con: Đem bó củi lên chùa trả rồi xin lỗi người ta ngay. Thằng bé vừa đi vừa la: Nhưng con thắng mà!?!

Đến chùa 2 cha con chắp tay xin lỗi, vị sư chỉ nhẹ mỉm cười gật đầu. Trên đường về cậu bé vẫn hậm hực.

Người cha nhẹ nhàng nói: Nếu sư nói con bướm còn sống con cũng bóp cho nó chết đúng không? Từ đầu ngài đã định đem bó củi để đổi lấy một mạng sống rồi đó.

Thằng bé lặng lẽ cúi đầu."

Sự ngạo mạn và hiếu thắng luôn lấy đi bao lý trí của mỗi chúng ta. Đừng thấy ai lùi mà vội bảo họ thua.

Thiện lương khó hơn là thông minh. Bởi vì thông minh là thiên phú, còn thiện lương là một sự lựa chọn.

-Sưu tầm-

Address

Ngõ 191 Chợ Khâm Thiên, Quận Đống Đa
Hanoi
043

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quần Áo Phật Tử Đi Chùa Ngồi Thiền Xuân Khai posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category