02/04/2016
Cây chanh khô héo! Tôi nói với mẹ rằng:
-" Con sẽ vứt bỏ nó đi. Nó chết rồi mẹ ạ! Mình giữ 1 cây khô héo trong nhà làm gì mẹ nhỉ!"
Nói vậy thôi, tôi cũng chẳng vứt nó đi. Đến hôm nay, tôi phát hiện ra rằng:
-" Nó vẫn sống, nó đã đâm chồi nảy lộc"
Ôi! Nghị lực sống của nó mãnh liệt chưa kìa! Nó đã không được chăm sóc, nó khát nước, nó lạnh, nhưng nó phải tự vượt qua những ngày gió rét, những trưa nắng nóng chẳng hạt mưa.
Nhưng! Ô kìa! Những chồi non rũ xuống, nó cần giúp đỡ, cần ai đó CHĂM SÓC nó, nó KHÁT KHAO ĐƯỢC SỐNG LẠI làm cây chanh mạnh khoẻ, trong tương lai nó sẽ đơm hoa kết quả và rồi nó sẽ tạo nên nhiều những cây chanh khác nữa! ...
Con người ta cũng vậy! Ai chẳng có lúc sai lầm? Nếu ta không được chăm sóc, không được dạy dỗ đến nơi đến chốn, không có ai chỉ dẫn cho ta thì rồi ta sẽ lầm đường lạc lối!
Ta bước đi quá xa trên con đường lầm lỗi, cuối cùng thì ai sẽ chấp nhận ta?
Chẳng ai cả, ngoài bố mẹ ta ra thì xã hội này chẳng có ai đồng ý giúp ta làm lại cuộc đời, bởi khi ấy " NIỀM TIN ĐÃ MẤT "
Không tin ư? Bạn hãy thử tưởng tượng xem:
" Bạn là 1 đứa bé 10 tuổi, gia đình nghèo khó, bố mẹ thường xuyên cãi nhau, chẳng có ai quan tâm lo lắng cho bạn, bạn cũng chẳng thể chia sẻ nỗi buồn này với ai. Rồi 1 ngày, khi bố bạn say xỉn, bố lại trách mắng 2 mẹ con, trong thâm tâm của 1 đứa trẻ, bạn bị tổn thương vô cùng, bạn TÌM LỐI THOÁT, lối thoát duy nhất hiện lên trong suy nghĩ non nớt của bạn là : " BỎ NHÀ RA ĐI "
Và thế là bạn trở thành đứa trẻ lang thang, bạn đi ăn xin, bạn ngủ đầu đường xó chợ.
Bạn gặp những kẻ xấu dụ dỗ bạn vào con đường tội lỗi.
Bạn theo chúng đi ăn cắp, từ những chiếc điện thoại, đến cái laptop, rồi xe đạp điện, xe máy,... để có tiền ăn chơi.
Vì ham vui, số tiền mà bạn ăn cắp có lẽ không đủ cho bạn, bạn lại làm thêm cái " nghề bán thuốc lắc " ở các vũ trường!
Phải chăng với 2 cách kiếm tiền này, là đàn em của kẻ xấu, bạn đc hưởng phần nhỏ trong đó, bạn thấy thật "có lỗi" với đồng tiền. Cộng thêm việc bạn đã gây sự đánh nhau với người khác chỉ vì cái nhìn đểu. Bạn đã từ bỏ những người anh em xấu kia để trở về nhà khi vòng tay bố mẹ luôn dang rộng đón bạn quay về. Được vài ngày bạn lại cãi lời bố và tiếp tục ra đi, ra đi để tự gây dựng " cơ ngơi " cho mình. Bạn đi gặp gỡ những đứa trẻ lang thang nhặt rác ngoài đường, bạn " tạo công ăn việc làm " cho chúng cũng bằng cái " nghề ăn cắp " mà bạn có!
Ôi! Thật hãnh diện, sau vài năm rời bố xa mẹ, khi chỉ mới ở tuổi 17, bạn đã trở thành " 1 nhà lãnh đạo tài ba ". Thật đúng là " tuổi trẻ tài cao".
Bạn " chỉ huy " lũ nhóc cho chúng đi ăn cắp ăn trộm. Từ đó cuộc sống của bạn trở nên " trang hoàng lộng lẫy " hơn, bạn đi ăn nhà hàng, bạn thuê phòng của nhà nghỉ với giá 3 triệu đồng/tháng để nghỉ ngơi sau những cuộc ăn chơi trác táng. Rồi 1 năm sau, tội lỗi của bạn đã đến lúc phải trả giá. Bạn bị bắt khi đang " công tác ". Bạn lãnh án 10 tháng, sau khi bạn vào tù, vô tình bạn đọc được bài báo " ĐÀN EM CỦA BẠN BỊ BẮT VÌ ĐI ĂN CƯỚP "
Tội lỗi, tội lỗi! Tội lỗi quá lớn, bạn đã biến những đứa trẻ nhặt rác thành những kẻ trộm, rồi từ kẻ trộm chúng tự biến hình thành những tên cướp lưu manh...
Thôi được rồi! Ngưng việc tưởng tượng là đứa trẻ kia và hãy thử suy nghĩ thêm về câu chuyện cây chanh khô héo kia đi nào!
CÂY CHANH khô héo vì không ai TƯỚI BÓN, CHĂM SÓC cũng giống như ĐỨA TRẺ kia lầm đường lỡ bước, trở thành tội phạm và phải ngồi tù vì không ai CHĂM SÓC, DẠY DỖ.
CÂY CHANH kia tưởng chừng như là ĐỒ BỎ ĐI, CHẲNG AI CẦN VÀ CHẤP NHẬN NÓ nữa nhưng đâu ai biết nó đã QUYẾT TÂM SỐNG LẠI và đâm chồi nảy lộc, cũng giống như ĐỨA TRẺ kia đã CÓ VẾT SẸO CUỘC ĐỜI ấy, đến bây giờ CHẲNG AI MUỐN GẦN VÀ TIN TƯỞNG NÓ nữa, nhưng cũng đâu ai biết rằng trong thâm tâm của nó, trong tận sâu đáy lòng NÓ LUÔN LUÔN MONG MUỐN ĐƯỢC LÀM LẠI CUỘC ĐỜI và nó đã hối lỗi.
CÂY CHANH kia, nó mọc lên từ vùng đất màu mỡ nào nào đó, trông nó thật tươi tắn mạnh khoẻ, nhưng rồi khi nó chuyển sang sống trong cái chậu cảnh, nó chẳng thể lấy chất dinh dưỡng trong đất mẹ, nó phải phụ thuộc mong chờ người chăm bón, nhưng CHẲNG AI CHĂM SÓC, TƯỚI BÓN cho nó nên nó KHÔ HÉO trong chậu kia, cũng nhờ nắng mưa của trời, nó đã ĐÂM CHỒI NẢY LỘC. Giống như ĐỨA TRẺ kia, nó được bố mẹ sinh ra, nhưng rồi sống xa bố mẹ, CHẲNG AI DẠY DỖ CHĂM SÓC nó, nó sa vào CON ĐƯỜNG TỘI LỖI, khi hết án 10 tháng tù nó đã được trả TỰ DO.
Thử hỏi:
- " NẾU NHÌN THẤY CÁI CÂY ĐANG HỒI SINH CẦN BẠN GIÚP ĐỠ, BẠN CÓ TÌNH NGUYỆN CHĂM SÓC ĐỂ GIÚP NÓ TRỞ THÀNH CÁI CÂY MẠNH KHOẺ KHÔNG HAY BẠN MẶC KỆ CHO NÓ LẠI HÉO KHÔ MÀ TRỞ VỀ YÊN NGỦ VỚI ĐẤT?"
- " NẾU BẠN GẶP ĐỨA TRẺ CÓ ÁN ĐANG MONG CHỜ XÃ HỘI ĐÓN NHẬN, BẠN CÓ SẴN LÒNG ĐÓN NHẬN, CỨU GIÚP, YÊU THƯƠNG, CHĂM SÓC VÀ DẠY DỖ NÓ NÊN NGƯỜI KHÔNG HAY BẠN MẶC KỆ, KHÔNG QUAN TÂM ĐỂ CHO NÓ TRỞ VỀ VỚI CON ĐƯỜNG TỘI LỖI KIA?"..
Về câu chuyện đứa trẻ, tôi nghĩ rằng " làm cha mẹ đừng vì CHƯA CÓ ĐIỀU KIỆN mà cãi vã nhau khiến con cái áp lực theo, cứ tu chí làm ăn rồi ta sẽ CÓ ĐIỀU KIỆN vì CÃI NHAU KHÔNG ĐẺ RA TIỀN ĐÂU "...............
Ad: Hạnh Nhất Tâm