29/05/2020
Có những ngày, nỗi buồn thay mình đối diện với thế giới. Có lẽ đó là những ngày, những ngày mình cố gắng thuyết phục bản thân phải ghét bỏ cậu, phải căm thù cậu.
Chỉ vì một lẽ, mình hi vọng, khi trở thành người mà mình ghét rồi, bản thân sẽ dễ dàng quên đi cậu. Sẽ không vướng bận hay tiếc thương một điều gì nữa, mà thẳng thừng quay lưng đi bỏ cậu thật xa.
Đối với mình, thời điểm con người ta trở nên nhạy cảm và dễ tổn thương nhất chính là lúc họ chẳng còn thiết tha có được điều, người mình hằng mong muốn nữa. Chắc hẳn, sau những lần cố gắng vô nghĩa, họ đang dần học cách yêu lấy bản thân.
Mà đâu phải ngày một ngày hai là ổn đâu. Hẳn là vài tuần, vài tháng thậm chí là vài năm nếu thực sự sâu đậm.
Chúng ta luôn bị tổn thương từ những người dưng, mình trao yêu thương vô điều kiện. Rồi khi cố gắng vùng vẫy thoát ra bãi sa lầy đó thì lại càng nhận ra, rất khó, rất khó để buông tay họ.
Mình giờ đây, đã không còn cái khao khát có được cậu nữa. Mình mệt rồi, thật sự mệt rồi. Đã rất nhiều lần, mình cố gắng tìm một lý do nào đó để ghét bỏ cậu, nhưng mười lần vẫn như một, mình chẳng thể nào căm ghét cậu được.
Tình cảm dành cho cậu còn không đủ, thì làm sao để mà hận với thù. Giờ đây hỏi mình thích, yêu hay thương cậu, mình thật sự, không biết phải gọi thế nào.
Chỉ biết rằng, những khi nhớ cậu, mình đã cặm cụi viết tên cậu ra giấy, mỉm cười, rồi lẳng lặng xoá đi ..
Một cái tên nghiêng nghiêng trên ô tập,
Một con người, làm chao đảo cả thanh xuân của mình ..
Cre: Guu