13/04/2021
Could you spot any detail of me in this photo that I was a shy, timid, fears of being judge?
My mom told me once day, when I was 3 years old, she picked me up from my kindergarten, I was crying. It was because a girl in that class pulled my hair and took out the hair band that my mother did for me in the morning. I wasn’t able to be bold and stand up for myself. Then I entered elementary, I was again being abandoned by girls in my class, I only have one close good friend. I was unhappy and unable to connect in school. Then, my mom decided to switch another school for me. Slowly, I adapted the new environment... I understood if I too stand out with my look, wearing good shoes, having hairstyles, etc some will ‘hate’ me. So I start to do the thing called ‘role playing’ when I was with specifics people. It all come from the feared of being denied. So I thought I’d to be “less” and wearing a mask.
Until I joined the exchange student program in America. I packed my suitcase full of clothes I would love to wear daily. And then, some friends at school praised me for my outfits. My art teacher even said I should be nominated as the most stylish exchange student. There were still people rolling eyes-ball at me, but at that point, I almost carefree. I realized I could express and wear clothes that I like. I would mix and match clothes that some might think ‘ridiculous’ and wear it to school or events, just because I know I could be myself. However, when I came back after one year, I had to met some relatives so I just wear casual clothes and put on that shy girl mask, one of the aunt said to me “Oh, you're not changing at all”. I didn’t know if I should laugh or not, yes, I was still me. One or years in another country doesn’t change the base of your human nature, it’s might change your perspective, thoughts, outlooks, but to the core, you are you. Nobody could tell you are less, you are not worthy because of how you dress, or your past is who you are now, you are...! No !
The person who can really define you is you! So as I posting this, I want to appreciate my past, love my present self, and looking forward to meet my future self. Because I am who I am.
Be yourself because life is too short to pretend being someone else.
____ Tiếng Việt ____
Bạn có thể phát hiện ra chi tiết nào về tôi trong bức ảnh này mà tôi là một người nhút nhát, rụt rè và sợ bị đánh giá không?
Mẹ tôi kể một ngày nọ, khi tôi 3 tuổi, mẹ đón tôi từ trường mẫu giáo của tôi, tôi đã khóc. Đó là vì một cô gái trong lớp đó đã giật tóc và lấy chiếc dây buộc tóc mà mẹ tôi đã làm cho tôi vào buổi sáng. Tôi đã không thể mạnh dạn và tự đứng lên. Rồi tôi bước vào tiểu học, tôi lại bị các bạn nữ trong lớp bỏ rơi, tôi chỉ có một người bạn thân duy nhất. Tôi không hài lòng và không thể kết nối trong trường. Sau đó, mẹ tôi quyết định chuyển trường khác cho tôi. Từ từ, tôi đã thích nghi với môi trường mới ... Tôi hiểu rằng nếu tôi quá nổi bật với vẻ ngoài của mình, đi giày đẹp, để kiểu tóc, v.v. thì một số người sẽ "ghét" tôi. Vì vậy, tôi bắt đầu làm công việc được gọi là 'nhập vai' khi tôi ở với những người cụ thể. Tất cả đều xuất phát từ nỗi sợ bị từ chối. Vì vậy, tôi nghĩ rằng tôi sẽ "bớt" đi và đeo mặt nạ.
Cho đến khi tôi tham gia chương trình trao đổi sinh viên ở Mỹ. Tôi gói ghém vào vali đầy những bộ quần áo mà tôi rất thích mặc hàng ngày. Và sau đó, một số bạn bè ở trường khen ngợi tôi về trang phục của tôi. Giáo viên dạy nghệ thuật của tôi thậm chí còn nói tôi nên được đề cử là sinh viên trao đổi phong cách nhất. Vẫn có người trợn mắt nhìn tôi, nhưng ở thời điểm đó, tôi gần như vô tư. Tôi nhận ra rằng tôi có thể thể hiện và mặc quần áo mà tôi thích. Tôi sẽ phối và kết hợp những bộ quần áo mà một số người có thể cho là "lố bịch" và mặc nó đến trường hoặc sự kiện, chỉ vì tôi biết tôi được là chính mình. Tuy nhiên, khi tôi trở lại sau một năm, tôi phải gặp một số người thân nên tôi chỉ mặc quần áo bình thường và đeo chiếc mặt nạ cô gái nhút nhát đó, một người cô nói với tôi "Ồ, con không thay đổi gì cả". Tôi không biết mình có nên cười hay không, vâng, tôi vẫn là tôi. Một hoặc nhiều năm ở một quốc gia khác không thay đổi cơ sở bản chất con người của bạn, nó có thể thay đổi quan điểm, suy nghĩ, cách nhìn của bạn, nhưng cốt lõi, bạn là bạn. Không ai có thể nói bạn kém hơn, bạn không xứng đáng vì cách bạn ăn mặc, hay quá khứ của bạn là con người hiện tại, bạn là ai ...! Không!
Người thực sự có thể xác định bạn là bạn! Vì vậy, khi tôi đăng bài này, tôi muốn đánh giá cao quá khứ của mình, yêu bản thân hiện tại và mong được gặp gỡ bản thân trong tương lai. Bởi vì tôi là chính tôi.
Hãy là chính mình vì cuộc sống quá ngắn ngủi để giả vờ là một người khác.