03/05/2023
Người em gặp đều là người nên gặp
Tiếng ve dạo này râm ran khắp cái công viên gần nhà, khiến lòng mình chộn rộn không ít. Phượng cũng dần nở rực cả góc sân trường, báo hiệu mùa trưởng thành lại đến. Sau khi vượt qua hai-ba mùa gì đó, mình thấy bản thân đã vỡ lẽ không ít điều. Tốt có xấu có, đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt cũng có, hay thậm chí bằng nhiều cơn bão lòng để trái tim sứt mẻ và vụn vỡ tưởng chừng không thể nào nhặt lại được.
Bài viết này dành tặng cho “em” - những cô nữ sinh với tà áo trắng, các cậu học trò đang vùi đầu trên giảng đường. Cấp 2, cấp 3, rồi đại học. Các kỳ thi của cuộc đời đang đến. Hẳn em đang đối mặt với nó bằng tất cả sự nỗ lực của mình, và không ít lần em cảm thấy lo âu và sợ hãi. Vì sau kỳ thi ấy, em không chỉ bước qua 1 năm học mới, có khi còn là môi trường mới, vòng tròn quan hệ mới. Em có thể hòa nhập thật nhanh, hoặc em có thể thấy lạc lõng. Em có thể lạc quan, hoặc em có thể bị sốc.
Chỉ hy vọng em hiểu được rằng, những người em gặp trong chuỗi ngày tháng này chắc chắc sẽ gây thương nhớ lâu thật lâu. Họ có thể là cô bạn cùng bàn, cậu bạn lớp bên, hay đơn thuần là cuộc gặp gỡ thoáng qua nơi cuối hành lang. Họ có thể là bạn bè, có thể là người yêu, có thể là bất kỳ mối quan hệ nào quan trọng với em.
Không phải vì em bi lụy, không phải vì em yếu mềm, chỉ đơn thuần vì em đang lớn và thế giới của em cũng vậy. Trong giai đoạn này, thế giới của em thiếu rất nhiều mảnh, trống rất nhiều chỗ. Họ đến trong giây phút và điền vào chỗ trống đó. Họ để lại mảnh ký ức, thói quen, nhịp sống, suy nghĩ khác lạ trong em; đôi khi khiến em tưởng rằng mình không thể sống thiếu họ, mình và họ đã hợp nhất!
Và khi họ rời đi, em thấy trong mình sao trống hoác. Cả nội tâm của em dường như sụp đổ. Không sao cả, vì ai cũng từng như vậy! Cái em cần là thêm thời gian, thêm trải nghiệm, và thêm dũng cảm. Để em có thể ngồi xuống với chính mình, hỏi nhỏ rằng bản thân có sao không, chấp nhận sự vỡ vụn ấy một thời gian và lại đứng lên bước tiếp.
Thật ra, cái họ để lại cho em không hẳn lúc nào cũng là sự thê lương. Em thử nhớ lại xem, họ có thể đã để lại một danh sách bài hát rất hay, một quán ăn rất ngon, một thói quen rất lành mạnh hay một bài học rất đắt giá. Mong em hãy nhặt điều tốt đẹp đó lên để làm hành trang, đừng ngồi ì và tiếc thương quá lâu cho một mối quan hệ đã cũ. Như người ta hay nửa đùa nửa thật “Nếu tốt đã không cũ”, “tốt” ở đây có thể là họ, hoặc là em.
Thế nên, người em gặp đều là người nên gặp. Đừng nghĩ ngợi hay tiếc thương nhiều! Thay vào đó, em có thể lựa chọn "biết ơn" những gì đã qua. Mong rằng khi em lớn, em học cách ôm ấp bản thân thật vững vàng; thế giới của em phát triển thật tròn và đầy. Để khi họ đến, em sẽ đón đãi họ với tư cách chủ nhà với khu vườn tươi tốt sẵn không đợi chờ ai đến chăm hộ.
Ôm em một cái thật lâu, đoạn đường phía trước của em còn dài lắm! Nhưng em sẽ làm được mà, phải không?
📸 Pinterest
--------------------
Cám ơn bạn vì đã ở đây, và mình là Một Túi Trà 🌸