01/11/2024
TÔI NHƯỜNG CHỒNG ĐỂ LÀM MẸ ĐƠN THÂN.
( P/s GỬI đến cặp đôi lăng nhăng & lăng loàn ! )
Sống với nhau hơn mười năm. Bên nhau cả tuổi trẻ đến những năm tháng bình yên, hoá ra lại không thể cùng nhau.
Tôi nói cũng để cô hiểu rằng, Từ khi chúng tôi kết hôn đêń ngày hôm nay không phải là may mắn, mà là nỗ lực cố gắng và cả hy sinh của cả 2.
Bởi thế, tôi chưa từng hối hận khi làm gì chưa đủ, chưa đúng với chồng mình.
Cũng vì vậy, khi biết chồng ngoại tình ngoài cảm giác tủi hận, tôi không thấy mình sai.
Tôi cũng không trách cô, vì nếu chồng mình không cho phép, cô cũng không thể xuất hiện.
Điều tôi muốn nói cô chính là kẻ thứ ba, vì sao còn muốn tổn thương người phụ nữ khác ?
Tôi chưa từng có ý định đánh ghen, mọi câu chuyện đều muốn giải quyết cùng chồng.
Vì đây là cuộc hôn nhân của chúng tôi, chỉ có tôi và anh ấy, không cần phải tìm đến cô để nói bất cứ điều gì.
Nhưng cô hết lần này đến lần khác khiến chồng tôi hiểu lầm, thậm chí xúc phạm tôi.
Đương nhiên tôi hiểu rằng, đàn ông khi đã ngoại tình họ chẳng còn biết gì đến người vợ tào khang, chẳng còn tôn trọng người bạn đời.
Nhưng cô là phụ nữ, lại cố tình đạp đỗ gia đình người khác. Liệu có còn lương tâm ?
Từ ngày cô xuất hiện tôi có từng níu kéo, vì đó là cuộc hôn nhân 10 năm, là mái nhà của hai đứa trẻ, tôi không thể chỉ vì hận cô và chồng mà đánh mất nó.
Là phụ nữ có con tôi không giống cô, chỉ muốn giành giựt chồng người khác và cha của những đứa trẻ con, thật vô liêm sĩ & ích kỷ.
Tôi có thể chịu khổ để cho con có một mái nhà, chứ không phải vì niềm vui của mình mà từ bỏ dễ dàng.
Nhưng chồng tôi thay vì hết tình còn nghĩa, nhưng với vợ lại cạn cùng vô tình, vì thế tôi quyết định ly hôn.
Có nhiều người nói rằng, làm vợ thế này thì dại quá, 10 năm công sức 10 năm xây dựng, chẳng lẽ lại nhường hết cho người khác ?
Tôi chỉ nói với họ, nếu thử ăn chung một chén cơm và mặc chung chiếc quần lót với kẻ lạ thì hãy nói khôn hay dại.
Tôi chỉ thấy như vậy bẩn lắm, thà tặng chén cơm ăn dỡ, chiếc quần lót đã mặc cho người khác vẫn hơn.
Người đàn ông này trước đây có thể là người tôi yêu thương và trân trọng nhất, nhưng bây giờ thì không.
Đàn ông của riêng tôi, tôi còn quản, chứ đàn ông của thiên hạ tôi chẳng muốn giành.
Xin nhường người chồng này cho cô để trở thành một bà mẹ đơn thân, tôi thà nhận thua để có một cuộc đời khác không có bóng dáng của kẻ tệ bạc.
Tôi thà nhận thua để tìm lại vị trí của mình không ngang hàng với cô, và tôi thà nhận thua, để sống một cuộc đời khác thoải mái ngẩng cao đầu.