18/05/2026
khi mình lên lớp 5, mặt mình bắt đầu nổi mụn
đây cũng là khởi đầu cho chuỗi ngày tự ti, mặc cảm về ngoại hình của một đứa trẻ mới lớn
hai bên má mình lúc nào cũng đỏ vì mụn viêm, thỉnh thoảng có vài nốt mụn đi lạc ở trán và cằm
và như tụi nó sợ không có ai biết, nốt mụn nào cũng phải thật nổi bật, thật to
mẹ mình đã thử đủ mọi cách, từ dẫn mình đi da liễu kê các loại dược mỹ phẩm đến mua mấy loại kem trộn thái lan cho mau có tác dụng, nhưng vì nó thuộc về phạm trù “dậy thì”, mình buộc phải học cách sống chung
hồi đó thế giới bé lắm, cách người khác nhìn mình thực sự rất rất quan trọng
mỗi ngày đi học là một ngày mình bị trêu chọc, bị lấy ra mua vui
mình sẽ tạm yên tâm nếu có một đứa nào đấy nhiều mụn hơn mình, rồi lại thầm ganh tị với những đứa mà da mặt vẫn trắng mịn xinh xẻo
giờ ngẫm lại mình không nhớ đã vượt qua khoảng thời gian đó như thế nào, hoặc có lẽ mình đã không thực sự vượt qua, chỉ là thời gian làm cho ký ức mờ đi thôi
con bé hồi đó chắc không tin được rằng, gần 20 năm sau, nó trở thành một người không quan tâm đến những gì người khác nói về ngoại hình
nếu mặt nổi mụn, thì xem lại gần đây dùng mỹ phẩm gì lạ hay ăn uống linh tinh ảnh hưởng nội tiết, rồi ung dung từ từ nó sẽ hết
nếu có ai bảo mình ăn mặc kỳ cục, mình tặc lưỡi có lẽ họ không hiểu được sở thích của mình
nếu có ai bảo mình nên sửa cái gì cái kia, mình chỉ cười bảo mình sợ đau
thực ra mình chẳng muốn thay đổi điều gì về ngoại hình nữa (không tính chuyện giảm cân), vì với mình đó không phải là tất cả
mặc dù vậy mình vẫn rất vui khi được khen xinh hoặc duyên, hihi
cô gái 30 tuổi bây giờ muốn nhắn gửi đến cô bé 10 tuổi ngày trước:
rồi sẽ ổn cả thôi, mọi thứ chỉ là trải nghiệm trong đời
khi không còn để ý đến ánh mắt của người khác, em sẽ gặp được phiên bản tốt nhất của mình 🧡
p/s: những trợ thủ đắc lực cứu cánh mình những ngày bị mụn 👇🏻
https://s.shopee.vn/2g84RwOQCt
https://s.shopee.vn/1BJGfDqHkF
https://s.shopee.vn/9fHomtUTCe