22/05/2018
“Không có lửa làm sao có khói”, quan điểm ngàn đời mà người ta dùng để gán ghép cho người đáng lẽ là nạn nhân , một phần cũng để chứng tỏ quan điểm của mình là khách quan , là công bằng . Việc đó được gọi là đổ lỗi cho nạn nhân (victim-blaming). Tư tưởng đổ lỗi nạn nhân cho rằng bằng một số hành vi cụ thể nào đó, nạn nhân đã âm thầm mong muốn tội ác xảy ra với mình. Một số hành vi thường gặp mà thiên hạ cho rằng đáng trách hơn đáng thuương bao gồm:
-Đi chơi vào buổi tối.
-Mặc quần áo bó, váy ngắn,…v..v.
-Trở nên say xỉn.
-…
Điểm chung của những việc làm đó là gì? Những thứ mà chúng ta cho là “đáng trách” mà nạn nhân thực hiện để “mời mọc chuyện xấu xảy ra” thực ra lại là quyền lợi và quyền tự do mà mỗi con người đều có. “Con người” ở đây bao gồm cả phụ nữ.
Lý luận của những người này đơn giản tới nực cười , giống như việc một người bị giết hại lí do là tại anh ta ko học võ để phòng thân , hay việc cô này bận đồ hở hang thì đàn ông có quyền xông vào cưỡng bức cô ấy .
Chắc hẳn chúng ta đã quá quen với những lời bình luận như thế này : Cô ta đã bận cái gì , đàn bà mà ăn mặc như vậy thì bị cưỡng hiếp là đúng rồi , không oan . Hay đi xe xịn , đeo vàng cho lắm rồi bị cướp ,.... những điều tương như thế cứ hàng ngày lướt qua .
Những lời lẽ khi nói ra tưởng chừng như vô hại đó gián tiếp tung hứng cổ suý cho cho kẻ thủ ác , đẩy nạn nhân vào bước đường cùng của tủi nhục và xấu hổ , ép họ nghĩ ràng mình mới là người sai , người đáng bị trừng phạt , dẫn đến những cái chết khôn lường và thương tâm nhất .