18/02/2017
Giải trí cùng
***********************
Sáng thứ 7 cafe một mình. Con phố vắng. Nắng đủ mềm và ấm để ngồi hong. Hôm nay chủ quán còn bày cả hoa hồng. Cô bé phục vụ quần jean hơi bạc bạc, áo phông trắng, cười duyên duyên hỏi a một mình thôi ạ. Tôi cười cười rồi không trả lời.
Nhấp nhấp mấy ngụm cafe em ý mang tới rồi nhìn vô định ra phố. Khung cảnh kiểu này hay nhớ hồi thanh niên giai trẻ. Đúng kiểu lãng mạn và cô đơn. Hồi ý chỉ mơ hẹn em nào thật hợp gu, biết về âm nhạc một tí, văn học một tí, điện ảnh một tí để ngồi hong nắng rồi thi thoảng khẽ chạm tay nhau.
Đang nghĩ miên man thì bất chợt như chạm vào bàn tay quá khứ. Một bàn tay nhỏ, mềm như từ sau bụi hoa hồng nhỏ hiện ra. Tôi sững người cả mấy giây, hai gương mặt bỗng chốc nhìn nhau ngây dại. Chỉ mấy giây thôi mà dường như quá khứ vừa lẩn quất đâu đây đã vội vã thay thế bằng hiện tại. những cảm xúc đường đột, vội vàng khiến cả hai chết lặng nhìn nhau. Tay vẫn nắm chặt tay, mắt người ta như run lên còn tôi thì mãi mới thốt lên lời, một câu như vỡ ra từ lồng ngực: A cái địt mẹ mày tí thì nhảy điện thoại của bố. May mà bố tỉnh đòn. (mẹ quán đéo gì làm lan can kiểu này, ngu vãi
Tiếng lá khô, tiếng bước chân vội vã.
Mùi hoa hồng như câm nín cùng tôi.