14/11/2025
Tôi gửi tin nhắn cho con gái, chỉ nhờ nó giúp thanh toán một khoản nhỏ trong viện. Vậy mà chưa đầy năm phút sau, nó đã chụp hóa đơn, đăng thẳng lên nhóm gia đình.
【Mẹ, mẹ có thể tự biết giữ gìn sức khỏe một chút không? Hết chỗ này đau lại chỗ kia ngứa, con phát chán rồi đấy.】
【Mẹ nhìn mẹ chồng con mà học đi, ngày nào bà cũng tập thể dục, khiêu vũ, khỏe mạnh, chẳng bao giờ làm phiền ai cả.】
Vừa dứt lời, họ hàng trong nhóm ào ào khuyên nó đừng nói thế.
Nhưng nó chẳng buồn nghe, còn gửi thêm vài đoạn ghi âm, giọng the thé, nghe mà nhói tim:
【Mẹ, mẹ không giận đấy chứ? Con chỉ nói vậy thôi mà. Vốn dĩ sức khỏe mẹ không tốt, chẳng lẽ con nói sai à?】
【Với lại, tiền hưu của mẹ đâu? Bình thường có thấy mẹ tiêu gì đâu, đừng nói là định mang theo xuống mồ nhé?】
À… thì ra là vậy.
Tháng trước nó vừa năn nỉ tôi rút 200.000 tệ để mua xe mới cho chồng nó — khoản đó, nó gọi là “việc lớn của gia đình”.
Còn tôi, mẹ ruột của nó, gãy chân tiêu hết 268 tệ, thì lại thành “gánh nặng”, thành “phiền toái”.
Tôi nhìn dòng tin nhắn cuối cùng của nó, cười nhạt.
Nếu đã thế, tôi cũng chẳng muốn làm gánh nặng cho ai nữa.