DN - Áo Phượt

DN - Áo Phượt DN - Áo Phượt làm việc với phương châm :
" Đừng bất ngờ với CHẤT LƯỢNG & DỊCH VỤ của Chúng Tôi "
Sẽ đồng hành cùng bạn đến mọi nẻo đường

Cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân nhỏ béMột cuộc hành trình thực sự được tính không phải bằng dặm, mà bằng những người bạn.hãy để DN Áo Phượt giúp các bạn kết nối lại với nhau. Đích đến của chúng ta không phải là một vùng đất, mà là một cách nhìn mới. DN Áo Phượt sẽ tạo cho ban sự khác biệt riêng đẳng cấp riêng. Bạn muốn DN Áo Phượt luôn có mặt, chúng tôi sẽ là người sát cánh bên bạn khi bạn cần
Liên Hệ : 0934 600 678 - 01655 700 678

Đến cuối cùng tôi học được cách im lặng, chấp nhận và không cần giải thích. Bởi có những câu chuyện chỉ có mình tôi mới ...
19/07/2024

Đến cuối cùng tôi học được cách im lặng, chấp nhận và không cần giải thích. Bởi có những câu chuyện chỉ có mình tôi mới hiểu. Có những ngày mệt mỏi, tôi chỉ im lặng cho lòng bình yên...!

Chúng ta đã từng yêu nhau chân thành, đã từng hạnh phúc bên nhau. Chúng ta đã từng có tình yêu thật sự. Nhưng cuối cùng,...
17/07/2024

Chúng ta đã từng yêu nhau chân thành, đã từng hạnh phúc bên nhau. Chúng ta đã từng có tình yêu thật sự. Nhưng cuối cùng, tình yêu vẫn thua, thua hiện thực, thua thời gian, thua vật chất, thua áp lực...THUA😭😭😭
Cuộc đời dài rộng thế, trải qua cũng nhiều đổ vỡ như vậy, em cũng chẳng còn muốn bên anh nữa?

Nụ cười giả trân :))
15/03/2023

Nụ cười giả trân :))

28/07/2022
Hôm nay mình yêu nhau nhé
01/04/2018

Hôm nay mình yêu nhau nhé

22/04/2017

“Ất Hợi Mạng Hỏa Số Này,
Lửa Ở Trên Núi Sáng Bay Đỏ Trời”
- Mẫu hot 2017 cho các bạn 1995 thích phong cách cá tính
♦ GIÁ CHỈ 125.000 MỖI ÁO || MUA NHIỀU GIÁ TỐT || GIAO HÀNG TOÀN QUỐC VÀ THU TIỀN TẠI NHÀ NHÉ BẠN

15/11/2016

Liệu Có Nơi Nào Yên Bình Hơn Quê Hương Nữa?

Rằng ngày xưa có ông thần xuống trần gian đào biển, gánh đất đá nhưng chẳng may làm gãy đòn gánh, đất và đá đổ xuống tạo nên hai trái núi giống y chang nhau là núi Vàng hạ và núi Vàng thượng. Ngồi trước nhà nội, tôi vẫn thường có những khoảng thời gian thật lâu để ngắm nhìn ngọn núi Vàng hạ sừng sững trước mắt để nhớ về bà, nhớ về những câu chuyện ngày xưa bà kể tôi nghe.

Ngày xửa ngày xưa… Lời kể ấm áp của bà với thằng cháu bé nhỏ vẫn luôn còn hằn in sâu trong tâm trí, cháu bà đã lớn, rồi một ngày nó sẽ kể những sự tích quê mình cho những đứa em, đứa cháu sau này.

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng…

Tế Hanh đã viết cho Quảng Ngãi những câu thơ đẹp ấy vào khoảng thời gian nào vậy nhỉ? Tôi không biết, chỉ biết giờ đây mỗi khi về lại quê hương, vẫn cái cảm giác nhẹ nhàng như trước, vẫn cái cảm giác bình yên như trước không gì đổi khác, đẹp và yên bình như những câu thơ trên vậy. Há chăng, có một điều gì đó thiếu thiếu vẫn hoài thổn thức trong lòng của đứa con xa, một điều gì thân quen không thể nói ra, chắc lẽ, không điều chi có thể thay thế ánh mắt của bà.

Làng tôi nằm gọn dưới bóng của một ngọn đồi, xung quanh bốn bề ngát hương đồng nội. Đi vài bước là chạm mặt bờ sông tuổi thơ có cái tên rất đỗi thân thương: “sông chăn vịt”. Từ làng tôi qua làng bên kia được nối với nhau bằng một chiếc cầu tre đã cũ, cứ tới mùa lũ, dân làng lại gỡ ra vì sợ dòng nước cuốn trôi. Bên kia cầu đã thuộc làng chài, mỗi chiều về cá tôm tấp nập, tươi rói, những con cá không còn đẹp như bị gãy đuôi, cá nhỏ hoặc những lúc ghe đầy, được cá, xin là họ cho thôi!

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới:
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng,
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá:
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang.
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…

Từ lúc theo gia đình lên xứ núi, cứ mỗi đợt hè được về quê chơi là mừng lắm. Bởi lẽ, tuổi thơ và tâm hồn tôi được nuôi nấng bởi nơi đây chứ không phải là nơi nào khác. Mỗi lần về, có những tối soi cá cùng các anh trong làng, ngày thì cùng bác kéo lưới ngoài sông, đôi khi lại theo ghe biển cả ngày để thỏa lòng mong ước. Da tôi ăn nắng, chỉ cần ra ngoài nắng một tí là đã đen thui rõ rệt, những ngày đi giăng lưới cùng anh em, chú bác, về cứ bị chọc hoài.

Tôi đi không phải là nhiều nhưng đủ để biết không đâu lại ngọt ngào hơn cái nơi chôn nhau cắt rốn. Nếu như tôi yêu Huế bởi cái vẻ trầm mặc, đồng điệu với tâm hồn thì quê hương lại cho tôi cảm giác được yêu thương, vỗ về trong tình cảm thiêng liêng…

Có gì đâu, giản đơn mà nhẹ nhàng như chính hai tiếng “quê hương” ấy. Đôi lúc là những bước chân lang thang trên con đường yên bình ngả màu lúa mới, lặng nghe từng hương sữa non thoảng qua lồng ngực rồi tặc lưỡi thèm một gói cốm thơm lừng, đôi khi lại là đứng lưng chừng nơi chiếc cầu tre vào buổi hoàng hôn bình lặng.

Rồi tới những đêm một mình nhưng chẳng cô đơn, nằm trên chiếc võng mắc vắt vẻo trước nhà của nội để lắng nghe bản đồng ca côn trùng réo rắt, ngắm nhìn những vì sao rồi mơ về ngày xa, ngày xưa.

Quê hương cho tôi một tuổi thơ không hề vướng bụi trong hồn và nuôi nấng bằng tình yêu đong đầy của mẹ. Cứ mỗi lần đi ngang qua những miền xa, chỉ cần bước chân lang thang vô tình đi qua con đường cát trắng, rải rác vài cọng rơm vàng cũng đủ để tôi phải thầm thì trong miệng: “Chà, giống quê mình quá, nhưng còn thua xa…”

Tuổi thơ tôi trôi qua với những năm tháng nắng mưa không vướng bận gì, không hối hận, không nuối tiếc. Và cho đến bây giờ, thanh xuân thầm lặng ghé đây với bước đôi mươi khát cháy những vùng đất mới, nhưng dù ở nơi nào, dù đi với ai, dù làm điều gì thì tôi vẫn luôn tự hào rằng mình là một người con xứ Quảng.

Tuổi trẻ trong tôi sau này không biết cháy bỏng bao nhiêu, không biết cao ngạo bao nhiêu nhưng chắn chắn dẫu có thế nào đi nữa thì khi về với quê hương vẫn phải mềm lòng…

Như ba tôi vẫn thường dạy rằng: “Chim có tổ, người có tông – Như cây có cội, như sông có nguồn”. Lời răn dạy bao đời để những con người tha phương, lang bạt dẫu có ra sao cũng phải nhớ về quê hương.

Quảng Ngãi, quê hương tôi đó! Liệu có nơi nào yên bình hơn quê hương nữa?

Tuổi thơ ơi một ngày khôn lớn
Là cuộc đời tôi nhớ trong mơ
Quê hương ơi một lần nức nở
Là cả đời tôi viết vào thơ…

Việt Nam ơi - Tôi tự hào lắm
12/11/2016

Việt Nam ơi - Tôi tự hào lắm

09/11/2016

KÍ SỰ PHƯỢT BẾN TRE
Nhóm ngồi cafe bán tán chẳng biết đi đâu chơi vì chỉ có một ngày nên nảy lên ý định đi Bến Tre trong ngày. Chuyến đi trong ngày là chuyến đi gấp gáp và khó để lại nhiều ấn tượng so với chuyến đi dài ngày. Nhưng không, đây thực sự là chuyến đi đáng nhớ nhất và vui nhất trong đời mình và cực kì tiết kiệm nữa.

Lộ Trình cho chuyến đi phượt Bến Tre trong ngày.

Chuyến đi bắt đầu từ 3h30 sáng : Từ Sài Gòn đến Trại Rắn Đồng Tâm sau đó đến Bến Tre.

3h30 lên đường, mốc thời gian đẹp nhất để đi và trải nghiệm những thứ tuyệt vời nhất khi mọi người đã chìm trong giấc ngủ say. Chúng tôi lên đường với 3 chiếc xe 5 người. Đến độ khoảng 5h mặt trời vừa lên, sương xuống là lúc chạy xe thoải mái nhất.

Dừng lại nghỉ ngơi tại Đồng Tâm

Được biết Trại rắn Đồng Tâm là trại rắn lớn nhất Việt Nam, được thành lập năm 1977. Ở đây có khoảng 400 loài rắn. Rắn được nhốt trong lồng, một số thì ở trong hồ. Nên dự định đến đây được xem như là thử thách nỗi sợ của mình, vì mình sợ rắn lắm.

Không khí trong lành tại Đồng Tâm

Đến đây, mình có câu chuyện vui muốn kể cho mọi người. Đó là thói quen của mình và ông anh bạn đó là trước khi ăn uống cái gì việc đầu tiên là hỏi giá. Dù chai nước ngọt, ly cafe, tô hủ tiếu,.. Việc đó trở thành thói quen của bọn mình rồi. Bởi vì có hàng trăm câu chuyện khách du lịch bị chặt chém đẹp trên các trang báo chỉ vì chưa hỏi giá.Vào hỏi cô giá ly cafe sữa và tô mì tôm trứng, cô cười cười nói giá. Xong cô mang ra bắt chuyện hỏi thăm bọn mình từ đâu đến và đến đây để làm gì. Cô thấy bọn mình cũng vui nên cô nói bác bảo vệ khỏi lấy tiền xe và tiền vào thăm trại rắn.Bài học rút ra đó là: Hỏi giá trước khi ăn hay uống bất kỳ món gì và luôn trò chuyện vui vẻ và thật thà với người khác để thuận lợi hơn trong mọi việc.

Trại rắn Đồng Tâm

Một số loại rắn được nuôi trong lồng, có cả trăn nữa, ai sợ thì đừng nên vào. Mình cũng sợ lắm nhưng cũng phải vào xem cho biết.

Chuồng nuôi trăn

Rắn ở đây chưa lấy nọc nuôi sống tự nhiên nên hãy cận thận có thể rắn bắn nọc độc vào người, có thể là vào mắt đấy.

Cẩn thận bị bắn vào mắt.

Nhìn hình thì thấy cảnh như công viên ấy nhưng thực chất trong ấy toàn là rắn với rắn không à. Bạn đến gần sẽ lạnh cả người đấy. Rắn ở khắp mọi nơi nên bạn có vô tình đi trong này và thấy rắn đi dạo thì hãy bình tĩnh vì đó có thể là chuyện thường ngày ở đây. Mình đùa đó đừng sợ, bảo vệ trong đây cũng có mà.

Đừng dễ bị cảnh đẹp ở đây mê hoặc bạn, chúng rất nguy hiểm.

Đường đền Cồn

Lên tàu để đến các Cồn.

Chị áo đỏ là hướng dẫn viên của bọn mình và đi thuyền đến với các Cồn với giá 120k/ 1 người. Chỉ có ăn uống buổi trưa là tính tiền thôi, còn lại bao hết lun nhé. Ăn uống thì có thể nói người lái ghé đền Cồn để ăn luôn. Mình không ăn nên giá cả không biết thế nào, nhưng chắc một điều rằng ở Bến Tre đồ ăn rẻ lắm.
Đi bao nhiều người thì cũng một giá đó nhé(120k), kể cả 2 người thì vẫn đi một thuyền như vậy! Hôm trước mình đi có gặp 1 cặp nam nữ đi chỉ trong 1 thuyền.

Sông nước miền Tây

Điểm đầu tiên thuyền cập bên là chỗ sản xuất kẹo dừa – một đặc sản tại Bến Tre.

Xưởng sản xuất kẹo dừa Bến Tre

Bạn sẽ được xem tìm hiểu về cách làm và quy trình làm, nếu thích thì có thể mua về với 25k/1 bịch. (lâu quá không biết giá đúng không nữa).

Tìm hiểu quy trình làm kẹo dừa Bến Tre

Sau khi nấu xong thành một cây dài thì tới đây được cắt ra từng cục nhỏ và được cho vào một lớp giấy mỏng có thể ăn được và lớp ngoài cùng là giấy.
Lò đun kẹo dừa Bến Tre

Bọn mình rời khỏi đây với mỗi người vài bịch mua biếu người thân.

Tập làm bánh tráng dừa bến tre

Tiếp tục, chúng tôi được chị hướng dẫn đưa đến xưởng làm bánh tráng dừa, bánh này rất ngon và mình rất thích. Bánh tráng dừa rất ngon, ngọt thanh của dừa.

Công đoạn đổ bánh tráng

Chúng tôi được thử những loại bánh tráng được làm ở đây, chúng khá ngon nên cũng không quên mua về. Tiếp tục hành trình là đến nơi để nghe hát đờn ca tài tử. Lúc đầu cũng rất háo hức khi lần đầu được nghe bởi những người hát live đờn ca tài tử thay vì nghe trên tivi.

Cô gái Bến Tre nhỏ nhắn.

Trái cây được dọn cho chúng tôi.

Người ta họ đến dọn một bàn ăn như thế này. Có dưa hấu, thơm, mít, chôm chôm và đặc biệt là món nước uống mật ong với dừa tắc. Cả bàn này bạn sẽ không phải trả thêm phí nhé, kể cả thưởng thức đờn ca tài tử.

Đờn ca tài tử Miền Tây

Họ nghỉ ngơi, cho đến khi chúng tôi tới rồi xách đàn lên đánh và hát cho chúng tôi nghe. Tuy nghe không hay vì mình không phải thích loại nhạc này nhưng cảm thấy vui khi được nghe một thể loại nhạc đặc trưng của miền Tây Nam Bộ và cảm thấy thích thú.

Có một người sẽ đưa cho mình một bình hoa nhự, sau một hồi tranh cãi của bọn mình, đứa thì bảo dùng hoa để tặng, đứa thì bảo tặng hoa để lịch sự bảo người ta dừng hát. Sau khi hỏi và đính chinh lại rằng: Khi họ biểu diễn, mình cho tiền vào lên tặng – một hình thức ủng hộ.

Đi xe ngựa ra xuồng

Sau khi xuống xe chở ngựa, bọn mình được đưa lên những chiếc thuyền nhỏ, ở đó có 1 cụ bà và 1 cô gái đứng chờ để đưa bọn mình sang Cồn Phụng.

Hai bên hai hàng cây dừa nước, giữa là dòng sông mát rười rượi và nếu được ngủ thì xin đánh một giấc đến chiều luôn đó. Đi trên thuyền giữa trời buổi trưa mát mẻ, cảm giác yên bình đến lạ thường. Cả đoàn im lặng một hồi vì cái bình yên nó lạ hoắc, chậm rãi chậm rãi con thuyền trôi nhẹ nhàng trên dòng sông trong vắt.

Đến nơi đây, tôi có cảm giác thực sự rất thoải mái, thời gian như chậm lại.
Đến nơi đây, tôi có cảm giác thực sự rất thoải mái, thời gian như chậm lại.

Thực sự nếu bạn chưa đi miền tây, hãy đến đây 1 lần để trải nghiệm một cảm giác vô cùng thú vị với những người bạn của mình. Tôi tin chắc tôi nói sẽ không sai và làm bạn thất vọng đâu.

Cồn Phụng – Phượt Bến Tre 2014

Đến đây được người hướng dẫn kể về sự tích Đạo Dừa này. Là Ông này chỉ ăn trái cây, đặc biệt là dừa, nên gọi là Ông Đạo Dừa. Ông phản đối tổng thống Ngô Đình Nhiệm về 1 chính sách nào đó, và bị bắt giam, sau đó thả ra.
Ông nuôi và thuần phục chó và mèo. để cho người ta thấy rằng những cái đối nghịch có thể chung sống với nhau.
Qua đời ở 81 tuổi. Sau đó đảo được đặt tên ông.Sau khi kết thúc chuyến đi, bọn mình thấy ở đây có bán dừa nên thử 1 trái dừa dứa mà người ta hay nói nó có vị ngọt như trái dứa, thật độc đái phải không nào. Trái dừa dứa có vị ngọt của cả dừa, và hương thơm của dứa. Lần đầu thưởng thức. Bỏ ra 30k cũng không phải là điều đáng tiếc!

Sau khi trở về đất liền, trong người mình cảm thấy rất thỏa mãn vì biết được nhiều thứ mà chỉ có đi mới hiểu được, nhưng nhìn đồng hồ mới chỉ 12h. Thực sự là vô cùng thú vị và bổ ích, cảm thấy thời gian trôi lâu lắm, nhưng sao còn sớm quá. Chúng tôi kiếm chỗ ăn trưa và nghỉ lại để chiều về.

Nghỉ ngơi tại bảo tàng Bến Tre

Sau ăn uống thì chúng tôi kiếm chỗ nghỉ ngơi, nếu đến nhà nghỉ thì tốn tiền vì chúng tôi phải về trong ngày nên kiếm một nơi mát mẻ để ngủ – và bảo tàng Bến Tre là nơi lí tưởng.

Chợp mắt một chút sẽ lái xe an toàn hơn

Chuyến đi trong ngày là chuyến đi nhanh và ít thời gian nghỉ ngơi nên hãy tranh thủ một giấc để có một chuyến đi thuận lợi. Chiều hôm đó bọn mình ghé qua Mỹ Tho để uống nước xong mới trở về thành phố Hồ Chí Minh.

Mình đi cũng nhiều chuyến và chuyến nào cũng 2 hoặc 3 ngày trở lên, nhưng lại không để lại nhiều niềm vui và sự bổ ích như lần này. Phượt Bến Tre ngắn ngày nhưng cảm thấy nó làm mình thỏa mãn lắm, chắc có lẽ mình tìm được niềm vui khi đi phượt đó là sự trải nghiệm. Trải nghiệm sẽ giúp bạn mở mang đầu óc và sự hiểu biết hơn về mọi thứ mà bạn tiếp xúc hàng ngày. Du lịch là trải nghiệm!

Lũ lịch sử
05/11/2016

Lũ lịch sử

LŨ LỊCH SỬ1. Ngàn Sâu, sông mẹ.Hương Khê, huyện tây Nam Hà Tĩnh, là một thung lũng rộng nằm giữa hai vòng cung núi Giăng...
05/11/2016

LŨ LỊCH SỬ

1. Ngàn Sâu, sông mẹ.
Hương Khê, huyện tây Nam Hà Tĩnh, là một thung lũng rộng nằm giữa hai vòng cung núi Giăng Màn và Trà Sơn, khép lại như đôi bàn tay ấp lấy một vùng thôn quê hiền hòa, bình yên. Diện tích khoảng 127.680 ha, rừng chiếm đến 93.400 ha.
Không có sông lớn; lớn nhất chỉ có Ngàn Sâu, dài chừng trên dưới 130 km, chảy theo hướng Nam- Bắc, xẻ đôi thung lũng Hương Khê ra làm hai phần; là con sông duy nhất Hà Tĩnh chạy theo hướng này.
Không có sông lớn, nhưng suối khe dày đặc, các nhánh sông thường được gọi là Rào, đáng kể có Rào Tiêm, Rào Nổ, Rào Tre, Rào Rồng…cũng là những nhánh lớn cung cấp nước cho sông Ngàn Sâu.
Do lưu vực rộng, một vùng rừng biên giới mênh mông của hai huyện Tuyên Hóa (Quảng Bình) và Hương khê (Hà Tĩnh) chủ yếu là núi cao, dày đặc khe suối nên hằng năm vào mùa mưa lũ, nước thường lên rất nhanh, gây ngập lụt cho một số xã hai bờ, chủ yếu vùng trung và hạ huyện như Hương Đô, Gia Phố, Hương Thủy, Hà Linh, Phương Điền, Phương Mỹ.
Khi chảy về vùng hạ, qua Hà Linh, Phương Điền, Phương Mỹ, sông len lõi giữa các hẻm núi, uốn khúc, tạo nên “Chín khúc Hội Lai” hiểm trở có tiếng. Hàng năm lũ về, đoạn này lòng sông hẹp, lại quanh co, hai bên vách núi dựng đứng; nước chảy không kịp, gây ngập lụt có khi hàng tuần. Gặp năm lũ chồng lũ, ngập lụt có khi kéo dài nửa tháng.
Lũ hàng năm làm cho cư dân những xã trên nhiều khó khăn, nhưng nước đừng, từ đời này qua đời khác, người dân đã quen, sẵn sàng ứng phó, vượt qua, để sống, để tồn tại.
Nhưng Ngàn Sâu không chỉ đem về tai họa, mà còn là nguồn nước, nguồn sống. Hàng năm, sông đưa về tôm cá, phù sa tưới tắm, bồi đắp những bãi mía bờ ngô, xóm làng trù phú như Phúc Trạch, Khe Mây, Lộc Yên, Hiệp phố, Chu Lễ…Và có lẽ cũng nhờ nguồn nước và phù sa của con sông này mà tạo nên những loài đặc sản đặc biệt nổi danh cả nước như cá mát Rào Tiêm; bưởi, dó trầm Phúc Trạch; cam Khe Mây; tắt Hương Vĩnh…
Chính vì thế, con sông “ chẳng sâu răng cứ gọi ngàn sâu ” đã trở thành một phần của Hương Khê. Ai là người Hương Khê dù đi xa bao năm vẫn không thể quên; ai đã đến Hương Khê một lần vẫn nhớ; dù có thiên tai thủy quái thì vẫn là dòng sông mẹ, bồi đắp nuôi dưỡng người dân nơi đây.

2. Vì đâu nên nỗi.
Nhưng những năm gần đây (cụ thể là 9 năm); Hương Khê nổi lên như một vùng lũ lụt thường xuyên gây thảm họa, hết lũ lịch sử này đến lũ lịch sử khác; 9 năm ba cơn lũ được giật tít chưa có hàng trăm năm; mà chắc chắn suốt lịch sử chưa từng có.
Nguyên nhân là do công trình thủy điện Hố Hô, một công trình “thủy điện con cóc”, ”thủy điện nắm tay” (quy mô siêu nhỏ), được xây dựng chặn nguồn Ngàn Sâu, nằm phần sông trên đất Quảng Bình; nhưng toàn bộ phần nước xả lại thuộc địa phận Hương Khê Hà Tĩnh.
Từ khi chưa vận hành, Hố Hô đã làm cho hàng vạn người dân Hương Khê điêu đứng. Phải đến 2010, nhà máy mới vận hành mà từ 2007, người dân Hương Khê đã phải trải qua cơn lũ kinh hoàng. Lần đầu tiên trong Lịch sử, cả huyện bị nhấn chìm trong nước; Hố Hô xả nước, đổ một lượng nước rất lớn xuống Ngàn Sâu; sông hẹp, chảy không kịp, trào ngược lên các ngọn rào nhấn chìm cả những vùng không bao giờ ngập lũ như Hương Trạch, Phúc Trạch, Phú Phong, Thị Trấn, Hương Trà, Hương Bình, Phú Gia… Điều đáng nói là lũ do Hố Hô xả nước nên nước lên rất nhanh, chảy rất mạnh, dòng nước thủy điện xả ra tạo thành lũ quét, sức tàn phá ghê gớm nên hầu như người dân không kịp trở tay, không chỉ tài sản bị trôi mà người cũng không thoát.
Chỉ ba năm sau, vào năm Hố Hô vận hành, cả nước lại rùng mình bởi lũ lịch sử ở Hương Khê, nguyên nhân cũng vẫn do Hố Hô xả nước; lũ 2010 còn khủng khiếp hơn năm 2007 nhiều. Đến bây giờ chắc những ai được chứng kiến không thể quên được sự tang thương do cơn lũ gây ra.
Trận lũ năm đó, tắc van xả nước, phải dùng mìn nổ tránh vỡ đập làm nhà máy hư hỏng nặng, phải ngừng hoạt động; phải đến 2013, nhà máy mới vận hành trở lại.
Và năm nay, 2016, sau năm năm không có mưa lớn, (đồng nghĩa với Hô Hô không xả lũ), cả huyện Hương Khê lại ngập trong nước; thêm một nhân họa từ khi có Hố Hô.
Một công trình thủy điện vào loại siêu nhỏ, chắc chắn hiệu quả kinh tế lại càng nhỏ, bởi ngoài chức năng sản xuất điện không có chức năng điều tiết lũ, thủy lợi như các công trình thủy điện khác; nhưng tai họa gây ra cực lớn. Tai họa gây ra bởi xả nước mà nguyên nhân xả nước theo Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc, Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học công nghệ & quản lý thành phố Hồ Chí Minh: “bản thân nó chứa được quá ít nước, khi lũ lớn về, buộc phải xả ra. Do đó, việc Hố Hô xả lũ là hoàn toàn tất yếu và bất khả kháng, hoàn toàn tự nhiên. Nước xả ấy có phải của Hồ Hố Hô không? Không phải, vì bản thân hồ không sinh ra nước, mà chỉ xả hết nước lũ mà hồ không thể chứa được”
Hố Hô, hồ chứa chỉ khoảng 38 triệu Mét khối mà theo ông Giám đốc nhà máy, chiều 14/10, 1 tiếng hồ nhận về 7 triệu mét khối. Không xả sao được. Xã lũ là chuyện sống còn không chỉ của nhà máy, mà cả hàng chục vạn dân hạ lưu Ngàn Sâu.
Có nghĩa là mưa lớn phải xả nước, xả nước là thảm họa, vỡ đập là siêu thảm họa. Lấy thảm họa ngăn siêu

Address

Gần Khu Chế Xuất Linh Trung
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when DN - Áo Phượt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share