Quỳnh Shop

Quỳnh Shop Chuyên:
- Cung cấp giày nữ văn Phòng, Dạ hội, sỉ, lẻ.
- Cung cấp giày cho shop v?

Về rối loạn tiền đình Ngày nay, anh chị xài smart phone mỗi lần chơi game hoặc xem clip thì sẽ đặt điện thoại nằm ngang,...
11/06/2022

Về rối loạn tiền đình

Ngày nay, anh chị xài smart phone mỗi lần chơi game hoặc xem clip thì sẽ đặt điện thoại nằm ngang, cảm biến trong máy sẽ tự chuyển màn hình xoay theo chiều tương ứng - sở dĩ cái “khôn phôn” nó khôn thật vì nó có 1 con cảm biến chuyển động nằm bên trong máy, bộ phận này làm cho máy luôn hiển thị “thăng bằng” theo từng chuyển động.

Trong cơ thể kỳ diệu của mỗi chúng ta đều có 1 con “cảm biến” như thế, y học gọi nó là “tiền đình”. Tiền đình là một bộ phận nằm ở phía sau ốc tai, như Anh Ba đã trình bày, nó là một hệ thống giữ vai trò quan trọng trong sự điều chỉnh thăng bằng cơ thể, nó “rối loạn” nghĩa là cơ thể mất thăng bằng.

Rối loạn tiền đình rất hay tái phát, mỗi lần nó tìm đến thì cơ thể như một con tàu mất đi la bàn, các triệu chứng hoa mắt, chóng mặt, buồn nôn ập đến ảnh hưởng rất nhiều đến chất lượng cuộc sống. Tuỳ theo tính chất, hiện nay chúng ta phân bệnh này thành 2 nhóm: Rối loạn tiền đình trung ương và rối loạn tiền đình ngoại biên.

Bệnh này vài chục năm trước dường như là “đặc quyền” của người lớn tuổi, đến mức mà cứ nghe “chóng mặt, choáng váng” thì chúng ta mặc định xem đó là “bệnh người già” nhưng thật đáng buồn là nhiều năm trở lại đây nó đang trẻ hoá. Theo suy nghĩ của Anh Ba, có lẽ do thói quen sinh hoạt không lành mạnh, do bia rượu và quan trọng nhất vẫn là do stress - chúng ta có quá nhiều điều lo nghĩ và người trẻ luôn cố hết sức để năng động nhưng lại quên đi cơ thể cần nghỉ ngơi, thư giãn và luyện tập nhẹ nhàng…

Con người luôn cần có nhịp sinh hoạt khoa học, tức là làm việc và nghỉ ngơi, trừ những trường hợp phải trực theo đặc thù công việc còn lại mà hết giờ làm việc mà anh chị nào cứ ở lại làm ráng cho xong là Anh Ba chê, hết giờ hành chính là dẹp. Đừng bảo là do anh chị siêng năng, tại sao người ta có thể làm xong trong giờ mà anh chị phải cần thêm giờ? Vì anh chị sắp xếp công việc chưa khoa học chớ sao? Giờ chập choạng chiều là giờ “quáng gà”, đó là giờ giấc dẫn con cái đi dạo công viên, là giờ đánh cầu lông, bóng đá… chứ không phải căng đít ở văn phòng.

Thật ra, 1-2 ngày gì đó trong tháng deadline thì không sao, cứ như thế anh chị tưởng mình khoẻ nhưng thật ra anh chị đang đánh lừa cơ thể mình. Trời tối rồi nhưng mắt nhìn thấy bóng đèn sáng choang vẫn thì mắt tưởng trời còn sáng… cứ thế cả cơ thể suy thoái, rã rời và sinh bệnh thôi.

Rối loạn tiền đình rất khó chữa nếu không thay đổi thói quen sinh hoạt, cơ thể đã hỏng bộ phận thì chỉ còn cách sử dụng cẩn thận hơn chứ không thể hở tí là “thay mới” như máy móc. Anh Ba dặn anh chị, ở nhà nếu bố mẹ lớn tuổi thì nên động viên các bác, các cô khi thay đổi tư thế phải hết sức nhẹ nhàng, không ngồi xuống - đứng dậy đột ngột. Buổi sáng khi thức dậy, không nên bước ngay ra khỏi giường, nên nằm thêm 3-5 phút dùng tay xoa mặt, xoa ngực (ngực ai người nấy xoa nha) cho ấm rồi nhẹ nhàng ngồi dậy. Vào WC thì nên dùng nước ấm, rửa tay trước, rửa mặt sau… con rùa sống lâu là nhờ nó chậm.

Nghe thì dễ lắm, mỗi buổi sáng mất chừng 10p cho tất cả hoạt động trên thôi, nhưng làm suốt 10 năm, 20 năm thì đó là kỳ tích, chúng ta chính là thần y cho chính chúng ta. Nhắc lại, mệt mỏi là nên nghỉ ngơi ngay, đừng cố, cố quá là quá cố.

Anh Ba rất ngạc nhiên khi cả cái nhãn hàng băng vệ sinh Cô-tếch “chiều lòng” các bạn nữ năng động bằng cách cho ra đời cả loại băng vệ sinh sport - tức là dành cho các em đang hành kinh dùng bịt bướm và tự tin vận động mạnh và không “tràn” - Hỡi ôi, các em nên nhớ rằng những ngày hành kinh là những ngày yếu đuối nhất về tinh thần và thể chất, “một chiệc lạ rợi cụng lạm ẹm hoạng sợ, thặng ngượi yệu cụa nợ khị cượi nhạm nhợ cụng lạm ẹm điện lện” - đó là ngày relax chứ không phải ngày chạy 100m nước rút.

Đi ngược với đất trời thì làm sao bền vững?

Còn khi đã có dấu hiệu trên, Anh Ba khuyên chân thành các anh chị hãy đi khám để phân biệt rối loạn tiền đình và các bệnh lý khác có dấu hiệu tương tự đặng còn điều trị cho đúng, đừng google cụm từ “chữa rối loạn tiền đình” vì anh chị sẽ bơi trong biển rác, áp dụng một phát là không có đường về luôn.

Lời khuyên phòng bệnh chỉ có bấy nhiêu thôi kèm theo 1 yếu tố quan trọng: UỐNG ĐỦ NƯỚC. Chính thiếu nước là nguyên nhân gây ra hàng vạn bệnh tật, trong đó có rối loạn tiền đình. Nguồn nước cung cấp cho cơ thể phải đảm bảo yếu tố: Đúng lúc, Đúng lượng và CHUẨN SẠCH

Con người ta sợ nhất là mất đi TÍN TÂM và TRỌNG TÂM, hãy bảo vệ TÍN TÂM bằng cách học tư duy duy lý của Anh Ba - đừng hành xử theo cảm xúc bốc đồng, và giữ gìn TRỌNG TÂM bằng cách bảo vệ tiền đình của mình.

Tặng anh chị vài câu thơ tôi đọc được của một vị thiền sư nào đó:

“Nếu đánh mất đi TÍN TÂM
Con người hoài nghi, thất vọng
Đóng cửa, sống trong âm thầm
Cho thế nhân toàn hư, hỏng.

Nếu đánh mất đi TRỌNG TÂM
Bước chân con người nghiêng ngả
Sống trong cõi đời thăng trầm
Thiếu chỗ tựa nương buồn bã.”

————————————————————————
* Các bài viết trên trang Facebook này chỉ có tính chất tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.
P/s: bài của anh Ba Xì Gòn

VIẾT CHO MẤY THANH NIÊN MỚI RA TRƯỜNG1. "Em có quen với mấy chuyện rót nước, lau bàn, xách giấy tờ đi ký, photocopy, chỉ...
30/05/2022

VIẾT CHO MẤY THANH NIÊN MỚI RA TRƯỜNG
1. "Em có quen với mấy chuyện rót nước, lau bàn, xách giấy tờ đi ký, photocopy, chỉnh văn bản giùm anh không? Không quen thì phải tập nha, vì đó là những việc cơ bản mà bất kỳ ai tham gia đời sống văn phòng cũng phải biết làm và bắt đầu làm. Không phải ai đì em gì đâu, chẳng qua là vì em nhỏ nhất thì chịu khó mà làm. Hãy học cách chăm sóc cho người khác, quan sát nét mặt của họ để coi lúc nào nên nói cái gì, sau này có lợi cho em."
2. "Đừng nghĩ bằng cấp của em là ngon lắm. Trong này có nhiều người không có tấm bằng đại học nhưng đi làm đã 10 năm, kinh nghiệm chắc phải gấp 10 lần em. Lý thuyết em học, đơn thuần là lý thuyết, thực tế rất khác, nhưng, nếu có lý thuyết tốt mà thêm thực tiễn giỏi thì em sẽ tiến rất nhanh, nên ráng làm đi."
3. "Đừng bao giờ ngồi đó, thấy cấp trên của mình làm không đúng những gì mình học rồi chửi rằng sếp ngu, dựa vào quan hệ để lên làm sếp. Họ có thể ngu, nhưng họ lại làm sếp của em. Em chấp nhận làm cấp dưới của họ thì có nghĩa là... em ngu hơn họ, nên đừng nghĩ họ ngu."
4. "Đừng thấy sếp suốt ngày đi nhậu, toàn bộ công việc em đều phải làm mà ca thán, cho rằng họ sướng, em khổ. Không đâu em, đi nhậu là một kỹ năng mềm mà không phải ai cũng học được đâu. Thực tế ở đây, hợp đồng được ký trên bàn làm nhậu và trên giường nhiều hơn bàn làm việc."
5. "Mấy năm đầu đi làm, khoan nghĩ nhiều tới lương, quan trọng là em được làm với ai, học được những gì. Ai cũng có mặt mạnh mặt yếu, nên ráng học cái tốt từ họ trước, khi mình cứng hơn rồi thì bắt đầu tìm điểm xấu của người khác để tránh hay sửa."
6. "Đừng chê bai công ty, đừng nghĩ rằng công ty có nghĩa vụ lớn với các bạn trẻ mới đi làm. Đa phần công ty nào cũng mất khoảng 3 đến 6 tháng để đào tạo mấy em quen môi trường công sở. Lỡ làm 2 tháng thử việc xong mấy em nghỉ, vậy 2 tháng đó lương của em từ đâu ra? Cũng là công ty chịu lỗ đó, vì rõ ràng trong 2 tháng, giá trị của em mang về cho công ty gần như không có."
7. "Không bao giờ được coi thường bất kỳ ai, dù là cô lao công, anh bảo vệ hay chú gởi xe. Họ đều như em, làm công ăn lương, thương nhau giúp nhau chứ không được đặt mình trên họ."
8. "Cấm tuyệt đối nghĩ bản thân cao hơn mấy cô bán bánh mì đối diện, chị bưng gánh bán hàng ăn mỗi chiều hay cô chú bán cơm trưa. Có thể môi trường kiếm sống của họ không tốt bằng em, không ngồi máy lạnh như em. Nhưng vị thế xã hội, họ là chủ của công việc họ làm, em làm công cho người khác. Họ có thể không bán cho người họ không thích, nhưng em dù không thích khách hàng đó vẫn phải làm vì sếp em muốn. Em thua họ, đừng chảnh."
9. "22 năm đầu đời của em, chỉ đơn giản là những ngày lý thuyết và chưa bước vào đời. Giờ là trang mới của đời em, đây là cuộc chiến chứ không còn là trường học nữa.
10. "Mỗi công ty đều có một văn hoá nhất định, em mới vào, ráng tìm hiểu văn hoá đó là gì, tự nghiệm coi bản thân mình có phù hợp và hoà nhập được không. Nếu không, em tự rút lui chứ đừng nghĩ rằng cả công ty sẽ thay đổi văn hoá vì em."

From Internet

Ứng xử với người ít quyềnTrong công sở có một “tầng lớp” người mà chúng mình hay gọi vui là “ông không ra ông, thằng khô...
02/03/2022

Ứng xử với người ít quyền
Trong công sở có một “tầng lớp” người mà chúng mình hay gọi vui là “ông không ra ông, thằng không ra thằng” thuộc phẩm quan hàng “bật mã ôn” kiểu như nhóm trưởng, tổ trưởng, kíp trưởng… Tất nhiên không phải là tất cả nhưng trong nhóm này rất thường xuất hiện những cá nhân tinh vi, tinh tướng.
Ở đời, người càng lớn thì lại càng điềm tĩnh còn loại chớp mắt được trao tí quyền thì ối giồi ôi u là trời với nó luôn. Đặc điểm bọn này là rất hay quát tháo đồng nghiệp trẻ, cấp dưới… đặc biệt là trước mặt người lạ thì âm lượng quát tháo sẽ x2 x3, điện thoại thì rất thích bật loa ngoài và cuồng ngôn trịch thượng. Chúng nó nghênh ngang, khệnh khạng với mọi thứ cứ như được cục bảo vệ động vật chống lưng vậy.
Khi phối hợp công việc hoặc làm chung với chúng nó thì yêu cầu huyết áp của các em phải luôn ổn định, không có bệnh nền tim mạch và chưa từng học võ thì may ra hòa khí công ty mới vững bền.
Trong cuộc đời, có những loại người chả giúp gì được cho ta nhưng khi nó hại ta thì vô cùng khốn đốn – nhóm “bật mã ôn” này chính là nhóm người như thế. Các em khi đi làm phải tập kỹ năng vô cùng khéo léo với bọn này, đặc thù của chúng nó là rất thích được báo cáo, thích được ra lệnh (mà đôi khi nó cũng không hiểu nó đang nói cái gì), cái nó cần là “vâng, dạ, ạ” vì vậy em hãy dọn cho nó đủ các món này.
Có thể có ai đó dạy em rằng phải nguyên tắc, đối đầu với loại người ấy nhưng Anh Ba khuyên em đừng làm thế, có những loại người như thau nước cống vậy, em hãy bịt mũi và cúi đầu bước qua chứ tuyệt đối đừng đấm vào mặt sóng.
Việc chuyên môn của em hãy làm cho tốt và mỗi ngày nên chuẩn bị vài câu báo cáo để “phục vụ” nó khi cần, đặc biệt là khi có khách đến chơi. Em sẽ thấy hiệu quả vô cùng. Đừng đòi hỏi sự công bằng, logic trong ứng xử của đối phương vì có những thể loại khi loài người đang tiến hóa thì dường như nó vẫn còn trốn trong hang.
Có thể các em không tin nhưng loại người này không khác gì trẻ con, khi nó quý em rồi thì em muốn gì cũng được nhưng khi nó ghét em thì công sở sẽ là địa ngục trần gian. Người trưởng thành là người biết tránh mọi rắc rối, phương án đối đầu, phản ứng là giải pháp cuối cùng khi các biện pháp ngoại giao, hòa bình bất lực.
Hãy tập trung thể hiện với lãnh đạo to nhất mà em có thể tiếp xúc, còn loại lìu tìu hãy tránh nó ra mà đi. Khi mâu thuẫn xảy ra trong công sở thì người ta sẽ họp bàn xem thằng nào sai ít hơn chứ chắc chắn không có bên nào đúng cả. Tin anh đi.
Không phải ngẫu nhiên mà Tôn Ngộ Không khi phi tới sào huyệt của yêu quái thì câu đầu tiên luôn là “Đại vương chúng mày đâu? Ra đây lão Tôn hỏi chuyện”. Đó là vì dây dưa với bọn tiểu yêu sẽ mất rất nhiều thời gian, thậm chí trễ cả đại sự cuộc đời.
Một đặc điểm nữa của nhóm “bật mã ôn” đó là nhớ dai, thù lâu và mưu sâu, kế hiểm. Vì thế tuyệt đối em không được nói xấu nó với bất kỳ ai dù thân thiết đến đâu, thậm chí không được cạnh khóe nhau trên mạng xã hội. Vì sao? Vì em ghét thì tất yếu sẽ có rất nhiều người cũng ghét nó.
Nếu họ thấy em tỏ thái độ thì đám đông sẽ xây dựng em thành ngọn cờ đầu để kích động, xúi giục em ra tay và họ sẽ ngư ông đắc lợi. Hãy tỉnh táo trong mọi tình huống, sai lầm này mà dính thì chỉ có nước nhảy việc nơi khác mới yên thân.
Đường em đi còn rất dài, hãy giữ gìn năng lượng cho những điều xứng đáng. Đừng quá lưu tâm, để bụng mà hãy tha thứ, bỏ qua.
Cứ nhìn mãi vào gương chiếu hậu thì làm sao thắng được cả cuộc đua?

From anh Ba Xì Gòn

ANH BÁN RAU SIÊU DỄ THƯƠNG ❤️“Gần một năm trước, mình có biên 1 note về chuyện anh Minh Râu bán rau ngầu lòi.Giờ anh vẫn...
16/07/2021

ANH BÁN RAU SIÊU DỄ THƯƠNG ❤️

“Gần một năm trước, mình có biên 1 note về chuyện anh Minh Râu bán rau ngầu lòi.
Giờ anh vẫn bán rau, vẫn ngầu lòi. Và sự dễ thương của anh, may mắn thay, không hề dừng lại, thậm chí còn cute lạc lối hơn nhiều.

Mùa dịch, giá rau củ đẩy cao, khi bạn anh kiếm 5 -10 triệu mỗi ngày, nhắn bảo anh “m.ày ng.u lắm”, thì anh, vẫn với đặc sản sai chính tả có 102, bảo bạn anh là: “kiếm tiền cả đời mà trứ đâu nhất thiết phải kiếm ngay lúc này đâu” và còn dặn bạn “bán giá vừa thôi”.

Vào cái mùa bất an, cần nhiều anh Minh Râu bán rau như này lắm lắm. Không chỉ vì thiếu rau, mà vì mọi người cần thêm nhiều niềm vui, sự tích cực dễ thương, sự rộng lòng, hào hiệp, thêm những vẻ đẹp theo một phiên bản mới lạ mà dung dị đời thường.”

Bài viết từ Nguyễn Thuỷ

💫💫Hàng trả sau 2-3 ngày ❌❌Dép CALVIN KLEIN, hàng dư xịn FullboxHàng nhà máy mới xuất dư ít đẹp lắm luôn. Từ form dáng, n...
19/05/2021

💫💫Hàng trả sau 2-3 ngày
❌❌Dép CALVIN KLEIN, hàng dư xịn Fullbox
Hàng nhà máy mới xuất dư ít đẹp lắm luôn. Từ form dáng, nhất là đế giày quá đỉnh.
❇Size 5, 5.5, 6M (Form lớn)

💫💫Hàng trả sau 2-3 ngày ❌❌Dép CALVIN KLEIN, hàng dư xịn FullboxHàng nhà máy mới xuất dư ít đẹp lắm luôn. Từ form dáng, n...
19/05/2021

💫💫Hàng trả sau 2-3 ngày
❌❌Dép CALVIN KLEIN, hàng dư xịn Fullbox
Hàng nhà máy mới xuất dư ít đẹp lắm luôn. Từ form dáng, nhất là đế giày quá đỉnh.
❇Size 5, 5.5, 6M (form lớn)

14/05/2021

Một pha đổi trắng thay đen đi vào nòng người!

NịnhNếu có dịp hỏi một anh chị nào lớn tuổi nhưng mãi không thăng tiến được trong công việc về lãnh đạo trẻ của họ trong...
18/04/2021

Nịnh

Nếu có dịp hỏi một anh chị nào lớn tuổi nhưng mãi không thăng tiến được trong công việc về lãnh đạo trẻ của họ trong công ty thì kiểu gì chúng mình cũng nghe trường ca than thở, chửi rủa kiểu: “Ôi! Thằng chó ấy suốt ngày nịnh Tổng giám đốc chứ tài cán mẹ gì”, “Èo! Thôi anh ơi, nó khéo mồm thôi chứ năng lực có gì đâu”… Các cháu teen teen tấm chiếu mới thường rất ghét những người giỏi ngoại giao, thân thiết với lãnh đạo - bọn này còn trẻ nên có đặc quyền ngu nên Anh Ba không trách nhưng nhiều anh chị 4x, 5x ì ạch mãi trong sự nghiệp nhưng thở ra là chửi người khác hèn mạt, xu nịnh, bợ đít sếp khiến Anh Ba rất phiền lòng.

Hãy mở củ sọ ra một chút để nghiêm túc nhìn nhận rằng trên đời này ai cũng thích được nghe những lời ca ngợi, khen có lố quá cũng không sao nhưng ghét oan một chút là thành oán thù, căm ghét liền. Không phải ngẫu nhiên mà Bát Giới lúc nào cũng được lòng Đường Tăng dù rằng nó không phải là thằng xuất chúng của team, Ngộ Không nói trăm câu không bằng nó thủ thỉ một lời với sư phụ. Cũng không phải Càn Long ngu tới mức không biết Hoà Thân là nịnh thần mà suốt đời giữ làm tâm phúc bên cạnh…

Lãnh đạo mặc nhiên là không bao giờ ngu - đó là chân lý, có thể lãnh đạo kém nghiệp vụ, kém nghệ thuật quản trị, kém nhiều thứ khác so với loại chuyên viên như anh chị (ấy là tôi nói dưới góc độ anh chị nghĩ thế) nhưng nhất định lãnh đạo không ngu - vì ngu thì làm sao mà làm lãnh đạo, hỡi ôi.

Anh chị thấy ai thằng nịnh, họ cũng thấy. Anh chị biết ai trung thực, họ cũng biết nhưng công việc thì bộn bề, mệt mỏi mà suốt ngày nghe “Sếp làm thế là sai/ Sếp cần giải trình rõ việc… / Tôi thấy thế này - thế kia là không công bằng…” thì quả thật rất mệt. Ấy là chưa kể thật ra ý kiến anh chị đa phần là dốt và húng nhưng cứ tưởng mình là trung quân ái quốc nên việc gì cũng ý kiến, ý cò.

Sếp ở tầng cao hơn thì sẽ có những thông tin nhạy cảm, đặc biệt hơn mà đám đông thường không biết tới. Lãnh đạo họ có cái khó của lãnh đạo. Những quyết định đưa ra đều được cân nhắc trên tất cả mọi phương diện vì hơn ai hết sếp của anh chị quá hiểu rằng thằng ký là thằng chịu trách nhiệm. Có đến lượt anh chị dạy khôn?

Nghe những lời động viên góp ý nhẹ nhàng, ngọt ngào - ai mà không thích? Ai cũng biết đó là “nịnh” nhưng Anh Ba nhắc lại nịnh không bất hợp pháp, không trái đạo đức, cũng không hề phá hoại trật tự công cộng cũng như làm loạn chuẩn mực đạo đức xã hội… trong chừng mực nào đó, những lời khôn khéo, hài hoà sẽ mang lại sinh khí cho cả tập thể, công ty. Thế nên khi thấy bọn chuyên viên cao tuổi chửi người gần gũi sếp là đê hèn, cơ hội… thì Anh Ba tin chắc rằng đời các anh chị chỉ dừng ở đó. Thật ra người hèn chính là anh chị vì bức bối, bực dọc như vậy nhưng có dám viết đơn nghỉ việc đâu, sợ cút khỏi cơ quan rồi thì đói nên cứ bám víu mãi nơi đây. Đó mới là siêu hèn. Muốn chửi thì soi gương mà chửi.

Phải khôn một chút để hiểu rằng cuộc sống công sở hiện đại có rất nhiều sự việc không như ta mong muốn. Nhưng hãy nhớ rằng, tập thể không cứu anh chị khỏi tai tiếng, đòn thù; tập thể cũng không bảo vệ anh chị trước đơn thư, khiếu nại, tập thể càng không viết tâm thư đòi bổ nhiệm anh chị lên chức… ok chưa?

Những người ăn xin không bao giờ ghét tỉ phú mà chỉ ghét những người ăn xin khác xin được nhiều tiền hơn. Đừng bao giờ tin vào tình cảm chân thành của đồng nghiệp - vì thử một lần lấy phiếu tín nhiệm đi rồi sẽ thấy khi tranh đua quyền lợi thì tình nghĩa anh em chắc có bền lâu. Lãnh đạo của anh chị mới chính là người quyết định tăng lương, phê duyệt kế hoạch, đề bạt việc thăng tiến và quyết định mức độ trọng dụng dành cho anh chị. Ngay cả trong bàn nhậu chỉ có lãnh đạo mới có quyền “ăn thoải mái, nói vô tư, uống từ từ”.

Đặt địa vị nếu bạn làm lãnh đạo, anh chị có thích nghe nhân viên của bạn nói những lời bố láo, tinh tướng về anh chị không? Anh chị có thích và trọng dụng những thằng cấp dưới có tí năng lực nhưng thường xuyên ngạo mạn không? Hay là đợi thời cơ tiễn nó lên đường? Hỏi là đã trả lời.

Nịnh là một nghệ thuật và người nịnh giỏi là một người thật sự có năng lực. Đừng chửi rủa và ghét người ta chỉ vì người ta nắm được quy luật cuộc chơi tốt hơn anh chị. 17h hàng ngày anh chị phủi đít về nhà ăn cơm, ôm vợ, dạy học cho con thì họ đôi khi phải xách cặp cho lãnh đạo tiếp khách, ngoại giao đến tận nửa đêm mới xong việc và sáng hôm sau vẫn có mặt tại công sở đúng giờ. Những ngày lễ anh chị chơi với gia đình thì họ phải thay mặt sếp xử lý đủ thứ việc chung - riêng sao cho vẹn toàn mọi nhẽ… Họ hi sinh như thế thì việc họ thăng tiến nhanh hơn có gì trái với mệnh trời?

Năng lực chỉ là một phần của sự nghiệp, kỹ năng sống là thứ vô cùng quan trọng phải học hỏi, trau dồi và đôi khi cần cả sự thông minh tuyệt đỉnh, việc người có não cần hiểu là không phải khinh miệt, chửi rủa, chỉ trích, tẩy chay mà phải nghiêm túc học hỏi, thực hành trong mọi mối quan hệ của đời sống. Còn không làm được thì hãy tự tách mình ra khỏi đám đông, khâu loa lại và sống cuộc đời bình yên như cách anh chị chọn.

Nghĩ người khác xu nịnh để được thăng chức là anh chị đang lấy cớ cho lòng ghen tỵ của mình. Chối làm gì hehe.

Thật ra khi anh nghe nịnh mà thấy khó chịu, kinh tởm thì đơn giản người được nịnh không phải là anh thôi.

Phờ rom: Nguyen Khanh

🍀🍀Hàng sẵn shop👟👟Sketcher dư xịn xò cực êm và tiện.Em này sắm cho vợ, cho mẹ đi bộ, đi du lịch bao êm chân, nâng niu bàn...
08/04/2021

🍀🍀Hàng sẵn shop
👟👟Sketcher dư xịn xò cực êm và tiện.
Em này sắm cho vợ, cho mẹ đi bộ, đi du lịch bao êm chân, nâng niu bàn chân là em nó az
❇️Size: 35 - 40
💰299k (chỉ có rẻ mà bền thôi ah). Hết e là ko có lại
💫💫💫

🍀🍀Hàng sẵn shopXin xò không tưởng các chế lên toa em chiaKính GENTLE 1cái đủ bộ 2 lớp hộp+ túi thẻ 💰💰370k
08/04/2021

🍀🍀Hàng sẵn shop
Xin xò không tưởng các chế lên toa em chia
Kính GENTLE
1cái đủ bộ 2 lớp hộp+ túi thẻ
💰💰370k

 (Bài cũ năm ngoái)TẠI SAO PHẢI GIÀNH MUA GIẤY VỆ SINH?Thời buổi dịch VC (Virus from China), người ta ùn ùn giành giựt m...
03/04/2021



(Bài cũ năm ngoái)

TẠI SAO PHẢI GIÀNH MUA GIẤY VỆ SINH?

Thời buổi dịch VC (Virus from China), người ta ùn ùn giành giựt mua đồ phát khiếp. Giành giựt gạo, đồ ăn khô, khẩu trang, thuốc sát trùng,… còn hiểu được. Nhưng giấy vệ sinh mà cũng giành giựt là một chuyện phi lý đến khó hiểu. Một clip quay ở Canada gì đó, có hai bà Mễ quánh một bà Mỹ đen vì giành mua giấy. Cảnh sát phải bắt bỏ bót chờ hầu toà!

Giấy vệ sinh thôi mà quan trọng dữ vậy sao? Ờ! Với người Việt chuyên ỉa trịnh, thì giấy chả có gì quan trọng, nhưng với người dân tóc vàng mũi lõ, thì là chuyện vô cùng, vô cùng quan trọng.

Rồi! ai thích chuyện tào lao thì bưng ly cà phê “cái nồi ngồi trên cái cốc ra đi”. Vừa nhâm nhi, vừa đọc chuyện đệ tứ khoái lạc của đời người, cho quên nàng Corona vài phút. Chán cứ nghỉ. Tui viết mệt cũng nghỉ.

Viết mấy bài về chính trị, thiên hạ kẻ yêu người ghét, phát mệt. Đổi đề tài. Hôm nay tui viết chuyện đồng quê, và chuyện cái cầu tiêu rửa bằng nước thay giấy (bidet toilet).

1. Sạch dơ?

Ở VN, hồi còn nhỏ, tui không biết đôi giày, đôi dép. Cho đến khi lên Đệ Thất, ra thành học, mới biết đến nó. Giày dép nào chịu thấu cái xứ đường đất, mưa một cái là sình ngập tới ống quyển! Đi chưn không còn “chụp ếch” chỏng gọng, giày dép nào chịu thấu. Sau 75, thấy mấy chữ “té sml” du nhập từ cái xứ “một ký rau muống bổ tương đương một ký thịt bò”! Tui nghe cũng hiểu, họ muốn diễn tả cái gì, nhưng vẫn thích từ “té chỏng gọng” của dân miền Tây hơn. Không chụp ếch thì có khi trợt một cái, đưa cả bốn vó lên trời! Nói té đưa bốn cái càng cua lên trời cũng là một từ tượng hình khác! Tóm lại, dân thành thị mà về quê vào mùa mưa, tui bảo đảm sẽ bị té lăn cù lăn chiên hơn 36 kiểu, không có cuồn phim Kodak nào đủ để chụp!

Mấy người sống ở thành thị thích làm thơ, viết văn, hết lời ca ngợi cảnh đồng quê, nghe rất là thơ mộng. Cho họ về lội ruộng, đi chân đất, chỉ một lần là chạy toé khói trở về thành phố. “Ai bảo chăn trâu là khổ? Chăn trâu sướng lắm chứ! Ngồi mình trâu, phất ngọn cờ lau, miệng ta hát ngêu ngao…..” Nghe đã gì đâu! Thử cho cái cha nhạc sĩ đó (quên tên) đi chăn trâu một bữa, vào ngày mưa dầm không thấy ánh mặt trời, bị bù mắt nó cắn cho sưng mặt mày như thủ vĩ lợn, coi có dám xúi dại người ta đi chăn trâu nữa không cho biết! Đời này mộng và thực khác xa lắm. Có sống trong miền quê mới thấy thương dân quê đến nát trái tim!

Ở quê, con nít nào cũng vậy, cứ chân trần chạy rong khắp xóm. Đạp mìn (cứt gà, cứt heo, cứt chó, đủ loại cứt) cũng kệ con bà nó. Siêng thì xuống đầu cầu ở mé sông, thò chân xuống nước quơ qua, quơ lại, vài cái. Làm biếng hay mê chơi, cứ chạy tiếp, một hồi nó cũng dính hết xuống đất, chân lại sạch! Đất đầy cứt. Dậm chân lên đất khác gì dậm vô cứt, chỉ khác là cứt cũ và cứt mới thôi! Mìn đầy đường, khắp mọi nơi vì nhà nào cũng nuôi heo, chó, gà vịt,… thả rong, đạp hoài riết quen, hơi đâu mà rửa! Tối ngủ cứ thò chân xuống giường rồi hai chân phủi qua phủi lại vài cái chiếu lệ, xong rút chân lên giường tỉnh queo. Khò một giấc ngon lành tới sáng! Cứ nghĩ nó không có gì dơ, chỉ là đất, thì không dơ thôi! Con nít mà!

Không chắc gì mấy đứa trẻ thành thị tối ngày mang dép, chân trắng bóc, sạch trơn, thơm phứt, leo lên giường với chăn êm nệm ấm, mà ngủ ngon hơn trẻ nhà quê đâu! Tui vẫn lớn lên như thổi, mạnh khoẻ như trâu cui! Mấy đứa trẻ thành thị kỹ như tiên, chưa chắc gì không bịnh rề rề à! Lý lẽ của Mười Lúa hồi nhỏ nó cứ như vậy!

Sẵn nói chuyện sạch dơ, để tui viết thêm một chuyện có thật.

Hồi nhỏ, tui chính mắt thấy mấy ông lái heo lấy tay bốc cứt heo từ trong tàu quăng xuống sông tỉnh bơ! Bốc bằng tay như bốc cục đất, một cách tự nhiên, không hề tỏ ra ghê gớm gì hết! Phát ói! Hỏi ổng:

- Bộ chú hỏng biết ghê cứt heo sao lấy tay bốc vậy? Sao hỏng lấy bẹ chuối hay lấy cây gấp bỏ?

Ông ta trả lời tỉnh bơ:

- Mày có thấy má mày lấy tay rửa đít cho mày không? Cứt heo chỉ có cây chuối sắt nhỏ, trộn chút cám, đâu có dơ như cứt của mày! Tao mua heo cả chục con một ngày. Con nào trói lại bỏ xuống ghe cũng ỉa vài lần! Hốt kiểu của mày nói, hốt tới chừng nào cho xong mậy? Hốt xong, tao khoát nước rửa tay, cũng giống má mày rửa tay sau khi rửa đít cho mày vậy thôi!

Thằng nhỏ hết ý kiến! Cái ông lái heo nhà quê nói hoàn toàn có lý! Sau khi ông ta rửa tay, thì tay ông ta cũng sạch, cũng có thể bốc đồ ăn bỏ vô miệng, giống y như má tui cho tui ăn, mà tui có ghê ghiếc gì đâu! Tại sao? Bởi vì tui thương má tui. Má tui làm cái gì tui cũng không thấy ghê hết!

Tui viết một chuyện có thiệt 100% nữa nè.

Trời sắp mưa. Bà chị réo thằng em:

- Mày ra sào quần áo ngoài sân gom hết đồ vô liền để trời mưa ướt hết!

Thằng bé ngừng chơi, mau mau chạy ra lấy đồ trên sào đem vô nhà. Tay phải lấy, nhét qua cánh tay trái để ôm vô cho khỏi rớt. Món nào nó cũng làm cùng một động tác, nhưng tới cái quần sa-teng của chị nó, nó sựng lại một giây rồi cẩn thận nắm bên hong của cái ống quần để lôi xuống, chớ không hốt đại như những món khác. Nó sợ bốc trúng vô chỗ ngã ba, nơi mà người ta hay nói là dơ dáy. Tới cái quần lót nhỏ xíu, hình tam giác, rất lạ lùng của chị nó, làm cho nó nhăn mặt. Nó hết sức cẩn thận, dùng ngón cái và ngón trỏ nhíu một chút xíu ở chổ dây thun chớ không dám dùng cả bàn tay để cầm! Nó nhẹ nhàng để cái quần lót “ghê gớm” đó tận cùng, xa cái mặt nó nhứt, rồi chạy nhanh, quăng thật lẹ lên bộ ngựa!

Cái quần sa-teng và cả cái quần lót của chị nó được giặt sạch sẽ, kỹ lưỡng như những cái quần cái áo phơi trên sào. Nghĩa là độ sạch như nhau. Vậy cái ghê, cái ý tưởng dơ dáy từ trong đầu thằng bé, là do ai đó gieo vào. Thí dụ: chui dưới cái sào phơi đồ sẽ ngu, sẽ học không thuộc bài, vì sào phơi quần đàn bà,… Đó là cái dơ tâm lý chớ không phải vật lý.

Nó đâu có biết rằng khi nó lớn lên, tới tuổi mê gái, không những nó sẽ không ghê những thứ đó của người con gái nó yêu thương, mà nó sẽ còn làm nhiều chuyện “động trời” hơn là đụng tới cái quần của chị nó bây giờ! Ai hiểu xa hơn, suy diễn sao cứ tự nhiên, tội ráng chịu, tui chỉ viết tới chỗ này thôi!

Một chuyện nữa. Cái bô đựng đầy phân và nước tiểu, thì 100% là dơ dáy. Vậy có ai mua cái bô mới tinh từ chợ đem về, chưa từng xài qua, mà dám đem nó đựng canh để dọn lên bàn ăn cho cả nhà thưởng thức không? Ói hết chớ ăn uống gì! Cái bô chưa xài thì 100% là sạch y chang cái tô sành đựng canh thôi. Sạch vật lý. Nó dơ là tại vì cái đầu người ta, là cái tâm lý, chớ không phải dơ vật lý, đúng không?

Ra đường, có bà nào đó nói năng nước miếng văng tùm lum, phát ớn! Không muốn ngồi gần là chuyện hiển nhiên. Nước miếng dơ, đầy vi trùng, cả tốt lẫn xấu trong đó, là sự thật. Nên biết, cái miệng con người ta có chứa nhiều vi trùng, dơ gấp trăm lần chỗ “rất riêng tư” của phụ nữ, là chuyện khoa học nói, chớ không phải Mười Lúa tui phang đại đâu! Nhưng, nhưng làm sao? Nhưng khi bà ta về nhà, ông chồng bà ta ôm vợ hun thắm thiết, có ghê gì đâu! Chuyện “đá lưỡi” chùn chụt với vợ, là chuyện nhiều hơn cơm bữa, mà ông ta tận tình thưởng thức, chớ có ghê gớm bao giờ! Có nghĩa là khi yêu thì sạch hay dơ không có ranh giới. Coi bọn tây phương nó “thương” nhau trên giường thì biết.

Dơ hay sạch, có khi chỉ là tương đối, tuỳ theo cái não trạng của từng người. Nói vậy để biết tại sao con nít nhà quê, cứ hai chân phủi qua phủi lại mấy cái rồi rút lên, đắp mền ngủ ngon lành. Bởi vì không có ai ở trong quê nói cho nó biết làm như vậy là dơ, là ghê gớm…. Có vẻ triết lý ba xu rưỡi rồi!

Biểu một học sinh nếm phân gà để rèn luyện sự can đảm, là chuyện ác ôn, phản giáo dục, vì rõ ràng phân gà dơ dáy và đầy vi trùng. Con nít đều biết cứt gà là dơ, nhưng cái đám già nói là không dơ, biểu nó nếm thử. Nó tin người lớn nên cho là không dơ. Cái “không dơ đó” là không dơ tâm lý chớ không phải không dơ vật lý! Lại triết lý ba xu nữa! Chỉ có bọn khỉ Trường Sơn mới nói phân gà không dơ và biểu con nít nếm thử!

Chuyện sạch dơ “luận” tới đây được rồi.

Tui kể chuyện mình lớn lên trong làng quê Việt Nam, các con tôi không thể tin. Nhìn gương mặt của chúng, biết chúng không dám nói ra, nhưng thế nào cũng nghĩ trong bụng: “Ew! Ba ở dơ như mọi!” Các con tui chưa có đứa nào từng đi chân đất. Chưa từng đạp mìn bao giờ. Chúng chỉ cởi giày vọc cát ở bãi biển thì có. Bờ biển Mỹ không một miếng rác. Cát và nước biển vừa sạch vừa vui, ghê gì mà ghê. Con nít Mỹ nó vậy. May mắn hơn ba của chúng nó nhiều.

2. Bidet toilet.

Giờ nói chuyện giấy vệ sinh và cầu bidet.

Trong quê, tui chưa hề thấy có nhà nào bỏ tiền mua giấy vệ sinh. Có thể cả xóm tui, thời đó, chưa có ai biết xài giấy vệ sinh bao giờ. Mà cũng đâu có thấy ai chết chóc gì đâu! Người ta có gì xài nấy. Có giấy nhựt trình (giấy báo) hay giấy tập học trò, là sang trọng không ai bằng. Cứ hai tay vò vò vài cái cho miếng giấy nhăn, mềm một chút, là xài được! Không có giấy nhựt trình hay giấy học trò thì sao? Cây bình bát mọc bên mương cá vồ kia kìa! Nó thê thảm nhứt, vì bị “khách vãng lai” bứt từ lá già tới lá non để hoàn tất công đoạn sau cùng của đệ tứ khoái. Lá non chùi lỡ mạnh tay có khi nó bị rách, bị lủng! Có sao! Sau đó xuống sông khoát nước rửa tay cũng êm thôi. Giống mấy bà nhà quê rửa đít cho đám con mỗi ngày năm ba lần vậy! Chết chóc gì bả? Ra đồng, thì rơm rạ là thượng sách! Mùa nước nổi, thì ruộng đồng mênh mông nước, một mình một cõi, cứ tự động khoát nước rửa chỗ đó chừng nào đã đời thì thôi! Giữa đồng trống, không rơm, cũng không nước thì sao? Cũng không làm khó được dân quê đâu! Cỏ, đất, nhánh cây,… whatever you can find around you, use it! Chiều về nhà, nhảy ùm xuống sông tắm, rửa kỹ lại chỗ đó, êm trân!

Người Tây phương khác xa VN quê hương anh hùng, 24/24 “ngạo nghễ” của tui dữ lắm. Từ lúc cha sanh mẹ đẻ họ đã xài tã, xài giấy vệ sinh rồi. Họ chưa từng nghe hay thấy ai chùi đít hay rửa đít kiểu VN! Biểu họ dùng giấy, lá cây, rơm rạ, hay dùng tay khoát nước chà rửa chỗ đó hả? Thà họ đi chết sướng hơn!

Biểu họ bắt chước người Nhật dùng bidet toilets (cầu tiêu có vòi xịt nước để rửa)? Họ nói: Chưa tới lúc! Không thèm!

Nhật đất hẹp, dân đông, rừng ít, biển nhiều, dùng phương tiện giao thông từ các nước khác để mua giấy rất tốn kém,… cho nên họ phát minh ra cầu tiêu rửa nước, thổi hơi để sấy khô, thay cho giấy.

Cầu tiêu bidet toilet với những công dụng của nó vô cùng tối tân. Vòi nước di chuyển tới lui, muốn nhắm ngay mục tiêu nào cũng được. Đàn ông chỉ cần rửa một chỗ. Mấy bà ngoài việc rửa chỗ cần rửa, nhân tiện muốn rửa luôn “chỗ kia” cho mát một chút, cũng có luôn! Cứ bấm nút là vòi nước sẽ đưa tới nơi tới chốn. Chỉnh cho tới khi nào nó phun trúng ngay mục tiêu mới thôi. Muốn xịt mạnh, xịt nhẹ, muốn xịt thẳng hay xoay qua xoay lại cho vui, được luôn. Muốn nước lạnh, nước ấm, nước nóng, có hết. Rửa xong, ấn nút, nó thổi hơi sấy khô, khộng cần tới giấy. Bàn cầu cũng chỉnh được nhiệt độ từ thấp đến trung bình hay nóng ran. Mà hay một cái là khi mình đặt bàn toạ xuống là nó biết liền, mới bắt đầu nóng. Tất cả chỉ là một cái ấn nút nhẹ nhàng trên cái control rời, hay gắn dính vào bàn cầu.

Còn một cái lợi vô cùng to lớn mà những ai từng đau khổ triền miên vì chứng bịnh trĩ ác ôn, không thể không mua cho mình một cái bidet toilet. Bình thường bị trĩ hành thì mặt mày đã nhăn như khỉ ăn ớt, chân không khép lại được, nên đi hai hàng rất khó coi rồi. Mỗi bước đi là mỗi nhát dao ghim vào chỗ đó! Mỗi lần làm chuyện đại sự, cơ vòng b**g ra hết cỡ, thì nỗi đau tăng gấp 10! Dùng giấy vệ sinh tốt để chùi, nỗi đau sẽ tăng gấp 100! Dùng giấy nhựt trình, giấy học trò, cho dù có vò kỹ đi nữa, thì nỗi đau sẽ tăng gấp 1000! Ở Mỹ, chỉ có hiệu giấy Charming ultra soft là chọn lựa tốt nhứt cho quí vị bị căn bịnh quái ác này. Ai từng đau khổ triền miên vì chứng bịnh “mọc đuôi”, nghe tui diễn nôm đôi dòng là tin liền. Mua cầu bidet toilet, mọi đau khổ sẽ giảm xuống tới không độ. Đó là giải pháp có một không hai.

Những ai bị táo bón kinh niên mà xài bidet thì coi như “đổi đời”, từ mặt đỏ tai tía khi chùi giấy, sẽ cảm thấy yêu đời, yêu người, yêu nhất cái vòi nước vừa ấm, vừa massage chỗ nghiệt đó một cách vô cùng chuyên nghiệp.

Người Mỹ nào từng đi Nhựt du lịch, bảo đảm họ sẽ thay đổi từ chuyện xài giấy sang bidet toilet để tận hưởng lạc thú của cái đệ tứ khoái một cách trọn vẹn.

Tuy nhiên cũng có chút trở ngại. Vì họ quen xài giấy, cho nên dù Home Depot, Lowe’s, Costco,… đều có bán bidet toilet khá nhiều, nhưng nó vẫn chưa trở thành thông dụng. Chính vì nó chưa thông dụng, cho nên nhà cửa ở Mỹ chưa gắn ổ cấm điện phía sau toilet. Như vậy khi mua về, điện đâu mà nối? Kéo dây điện lòng thòng từ chỗ khác thì coi mất thẩm mỹ. Kêu thợ điện đến gắn thì nó tính tiền công mờ con mắt! Thôi thì cứ giấy ta xài. Xứ Mỹ rừng bạt ngàn, giấy tràn ngập, giá rẻ như bèo, cứ xài giấy cho khỏi mất công hao suy nghĩ! Chưa tới lúc họ cảm thấy cần phải xài cầu bidet như Nhựt. Đó là lý do món hàng này vẫn chưa thông dụng, nếu không muốn nói là ế nhệ!

Tui đã xài bidet toilet từ rất lâu rồi. Không cần mua nguyên cả toilet đâu. Chỉ mua bidet toilet seat (bàn cầu), rồi gắn lên bồn cầu có sẵn trong nhà. Hình tròn, hình oval, màu trắng, màu ngà, có hết. Bàn cầu giá cả không chết người đâu. Chừng $200 USD là có đầy đủ mọi công dụng (funtions) kể trên.

Gắn ổ điện cũng dễ ợt. Không cần thợ điện chi cho nó khứa cổ lột da mình. Tốn khoảng $10 đến $20 tiền mua dây điện và vật dụng thôi. Chỉ cần trình độ phổ thông, biết căn bản về điện: dây nóng, dây lạnh, mạch kín, mạch hở (công tắc), là làm được.

Phòng vệ sinh trong nhà lúc nào cũng có công tắt điện ngay cửa. Nếu nó gần bồn cầu, thì khoét vách tường cho ổ điện mới rồi kéo dây điện xuống. Không có thì tìm cách khác: Nhà vệ sinh bên Mỹ thường chung vách tường với một hay nhiều phòng khác. Coi vách tường của phòng nào có ổ điện gần bồn cầu (phía sau bồn cầu là tiện nhứt), thì khoét tường, kéo điện qua phòng vệ sinh và gắn ổ điện mới. Dễ như ăn cháo nguội!

Bí, không biết hay không dám làm thì kêu thợ. Bấm bụng cho nó ăn tiền một lần. “Người không biết trả tiền cho người biết”, là chân lý, thắc mắc chi! Khỏi mua giấy, trong lâu dài tiền tiết kiệm đó gấp mấy lần tiền trả cho thợ điện, nên lời chán.

Ở Mỹ, order online nó ship next day. Tốn chưa tới $20 USD vật dụng để tự làm một ổ cắm điện, nào có khó khăn gì? Nhà tui chỉ tốn tiền gạo, lương khô, thịt cá,… chớ không hề lo đến giấy vệ sinh trong mùa dịch. Dĩ nhiên là không cần canh me, không cần tranh giành đi mua giấy với mấy con mẹ Mỹ đen mạnh hơn trâu, hay mấy con mẹ Mễ mập thù lù làm chi cho nó quánh u đầu sứt trán! Giành sao lại, quánh sao lại tụi nó!

Xài bidet toilet là sang trọng, văn minh, và nó còn tiện lợi vô cùng mà ít có nước nào chịu thử. Cứ một mực xài giấy. Qua trận dịch này, may ra họ sẽ thay đổi dần.

Tại sao phải giành giựt mua giấy vệ sinh? Tại sao không chọn cách khác vừa tiện, vừa tiết kiệm, lại tăng cảm giác khi phải làm công việc vệ sinh thường ngày? Mua ngay bidet toilet hay chỉ bidet toilet seat là sẽ yêu đời, ngủ ngon giấc. Giống quảng cáo không công cho mấy đứa sản xuất bidet toilet seat quá rồi! Tui nghỉ.

Peter Chánh Trần

Address

2B Phổ Quang, Phường 2, Quận Tân Bình, Thành Phố Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City

Telephone

+84988304009

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quỳnh Shop posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category