23/04/2026
Không dám nói quá chứ cảm ơn nhân loại đã phát minh ra kính mát để cứu rỗi cuộc đời tôi giữa cái nắng Sài Gòn. Mỗi lần bước ra đường mà không đeo kính, cảm giác như bị mặt trời chiếu flash riêng, xin lỗi tôi không cần tôi nói thẳng. Mắt thì nheo, miệng thì nhăn, nhìn xa tưởng đâu có thù với đời. Thực ra tôi chỉ đang cố sống sót qua đoạn đường 200m thôi đó nói thiệt.
Sau một thời gian, tôi nhận ra trán mình bắt đầu có dấu hiệu nhiều nếp như áo chưa ủi. Và thế là kính mát xuất hiện, như một vị cứu tinh không cần cape. Đeo vào một cái, mọi thứ dịu lại, không chỉ thời tiết, mà là tâm trạng tôi cũng khác đi. Tôi vẫn đổ mồ hôi, vẫn nóng, nhưng ít nhất không còn phải nhăn mặt như đang làm bài tập toán nữa. Thậm chí có lúc tôi còn thấy mình giống nhân vật chính trong phim hành động (thiệt ra chỉ đang đi mua trà sữa thôi hiii).
Kính mát không làm tôi giàu lên, nhưng giúp tôi giữ được gương mặt xinh đẹp này đỡ hao mòn qua mùa rực lửa. Và ở Sài Gòn này, với tôi như vậy là quá đủ (nếu tôi có nhiều tiền, còn thiếu tiền thì cũng chưa đủ lắm).