07/04/2025
[Full] - Link dưới comment
Công chúa ham chơi, bị địch quân bắt giữ nơi tiền tuyến, buộc triều đình dùng hoàng tử đổi lấy an toàn cho nàng.
Lãnh binh là Lục Vi, nhìn về phía ta, kẻ nữ cải nam trang, bấy lâu nay theo bên chàng.
Ta theo Lục Vi hơn mười năm, cùng chàng vào sinh ra tử, lập không ít chiến công.
Chuyện ta là nữ tử, chỉ một mình chàng hay biết. Chàng cũng từng hứa hẹn với ta trọn đời trọn kiếp.
Nhưng lúc thấy lưỡi đao của địch quân kề trên cổ công chúa, ánh mắt Lục Vi rõ ràng nhuốm đầy thương tiếc.
“Hãy cứu công chúa trước, ta nhất định sẽ đến cứu nàng.”
Ta bị chính tay Lục Vi đẩy vào tay địch quân. Khi thanh đao áp lên cổ ta, Lục Vi đã ôm công chúa vào lòng.
Bị lôi vào địch doanh, ta ngày đêm mong đợi Lục Vi đến cứu. Nhưng điều ta chờ được, chỉ là tin Lục Vi sắp cưới công chúa làm thê.
Đêm ấy, ngay trước mặt đế vương địch quốc, Tạ Lẫm, ta cởi bỏ áo giáp, chủ động bước lên long sàng của hắn.
Về sau, khi Lục Vi cuối cùng cũng hạ chiến thư, nói muốn đến cứu ta,
Ta chỉ khẽ tựa vào người Tạ Lẫm, nhìn hài tử trong lòng hắn cười đùa, lãnh đạm đáp:
"Hôm nay là tiệc đầy tháng của con ta, chớ đến quấy nhiễu.”
Lục Vi điên cuồng nổi giận.
Công chúa ham chơi, bị địch quân bắt giữ nơi tiền tuyến, buộc triều đình dùng hoàng tử đổi lấy an toàn cho nàng.
Lãnh binh là Lục Vi, nhìn về phía ta, kẻ nữ cải nam trang, bấy lâu nay theo bên chàng.
Ta theo Lục Vi hơn mười năm, cùng chàng vào sinh ra tử, lập không ít chiến công.
Chuyện ta là nữ tử, chỉ một mình chàng hay biết. Chàng cũng từng hứa hẹn với ta trọn đời trọn kiếp.
Nhưng lúc thấy lưỡi đao của địch quân kề trên cổ công chúa, ánh mắt Lục Vi rõ ràng nhuốm đầy thương tiếc.
“Hãy cứu công chúa trước, ta nhất định sẽ đến cứu nàng.”
Ta bị chính tay Lục Vi đẩy vào tay địch quân. Khi thanh đao áp lên cổ ta, Lục Vi đã ôm công chúa vào lòng.
Bị lôi vào địch doanh, ta ngày đêm mong đợi Lục Vi đến cứu. Nhưng điều ta chờ được, chỉ là tin Lục Vi sắp cưới công chúa làm thê.
Đêm ấy, ngay trước mặt đế vương địch quốc, Tạ Lẫm, ta cởi bỏ áo giáp, chủ động bước lên long sàng của hắn.
Về sau, khi Lục Vi cuối cùng cũng hạ chiến thư, nói muốn đến cứu ta,
Ta chỉ khẽ tựa vào người Tạ Lẫm, nhìn hài tử trong lòng hắn cười đùa, lãnh đạm đáp:
"Hôm nay là tiệc đầy tháng của con ta, chớ đến quấy nhiễu.”
Lục Vi điên cuồng nổi giận.
1.
Hai quân đối địch, địch quân rút đao kề cổ công chúa, hô lớn:
"Nghe nói vị công chúa Cẩm Ngọc này là hoàng nữ tôn quý nhất nước Minh. Muốn cứu nàng, hãy đem hoàng tử đến đổi!"
Công chúa sợ hãi đến phát run, nước mắt lã chã: "Lục Vi, cứu ta…"
Đại tướng quân Lục Vi thần sắc nghiêm nghị.
Ba ngày trước, công chúa lấy thân phận hoàng thất làm cớ, cố chấp muốn xuất cung du ngoạn biên cảnh.
Nghe nói nơi biên cảnh có một thung lũng tràn ngập mẫu đơn dị quốc, nàng nhất quyết đòi đến thưởng lãm.
Tướng sĩ trong quân ra sức ngăn cản, nhưng công chúa giận dữ quát lớn:
"Các ngươi chinh chiến chẳng phải chỉ để bổn cung có thể tùy ý đi đâu tùy thích hay sao? Nếu không, vậy thắng trận có ý nghĩa gì?"
"Kẻ nào dám cản, coi chừng bổn cung thỉnh phụ hoàng cắt giảm lương thảo của các ngươi!"
Lúc ấy, Lục Vi và ta đang dò xét địa hình chiến sự, không có mặt trong doanh trại. Không ai dám trái lệnh công chúa.
Thế nên, nàng mang theo vài cung nữ, thị vệ, còn có cả một họa sư, đến thung lũng gần biên cảnh.
Nàng định để họa sư vẽ nên một bức "Công chúa thưởng hoa đồ" giữa rừng mẫu đơn.
Đang lúc cao hứng, từ trong hoa cỏ, quân phục kích của địch quốc ập ra, tàn sát sạch cung nữ, thị vệ và họa sư.
Chỉ mình công chúa còn sống.
Trận chiến hôm nay, vốn dĩ Lục Vi cùng ta nắm chắc phần thắng.
Chẳng ai ngờ được, ngay thời khắc mấu chốt, địch quốc lại mang công chúa ra tiền tuyến làm con tin, khiến toàn quân phải dè dặt, trận chiến lập tức rơi vào bế tắc.
Trước yêu cầu ngang ngược của địch quân, có người trong quân ta giận dữ quát lớn:
"Hoàng tử tôn quý vô song, sao có thể để hắn mạo hiểm nơi biên cương?!"
Tướng địch bỗng cười lạnh, ánh mắt dừng trên người ta: "Không phải hoàng tử đang đứng trước mặt chúng ta sao?"
Lục Vi cũng nhìn về phía ta.
Ta từ nhỏ đã bị phụ hoàng vứt bỏ trong quân doanh, sống chết tự sinh. Để giữ thanh danh, ta giả nam trang từ thuở ấu thơ.
Toàn triều từ văn thần đến võ tướng đều cho rằng ta là hoàng tử.
Chỉ có Lục Vi biết, ta cũng là một công chúa.
Nhưng nếu so với Cẩm Ngọc, hoàng nữ được thiên sủng vạn ái, ta, Chiêu Ninh, chỉ là một công chúa chịu tội thay mẫu tộc, từ khi sinh ra đã là kẻ thất sủng.
Suốt mười năm theo Lục Vi, ta cùng chàng vào sinh ra tử, lập không ít chiến công hiển hách.
Ta là nữ tử, chỉ có chàng hay biết.
Chàng cũng từng đứng dưới vầng trăng nơi biên tái, thì thầm thề nguyện bên ta cả đời.
Nhưng khi địch quân áp đao lên cổ Cẩm Ngọc, lòng Lục Vi hiển nhiên đau xót.
“Hãy cứu công chúa trước, ta nhất định sẽ đến cứu nàng.”
Chàng nói với ta: "Giờ không còn cách nào khác, nàng hãy dùng thân phận hoàng tử để qua mắt bọn chúng. Đợi công chúa an toàn, ta lập tức đến cứu nàng."
Ta ngước mắt nhìn Lục Vi: "Đây là quân lệnh sao?"
Lục Vi chần chừ thoáng chốc, rồi gật đầu: "Là quân lệnh."
Chàng dùng quân lệnh ép ta đi đổi lấy an nguy của công chúa.
Ta chấp thuận.
Chính tay Lục Vi trao ta vào tay địch tướng. Lưỡi đao rời khỏi cổ Cẩm Ngọc, hạ xuống vai ta.
Kẻ địch tưởng ta là nam tử, xuống tay càng không chút lưu tình, lưỡi đao sắc bén để lại trên cổ ta một vết cắt sâu, máu chảy ròng ròng.
Ta đau đớn, chỉ thấy trước mắt Lục Vi ôm chặt lấy công chúa.
“Đại tướng quân, ta biết ngài nhất định sẽ cứu ta mà!”
Công chúa run rẩy, yếu đuối như một chú thỏ bị thương, nép sát vào lòng Lục Vi.
Dáng vẻ nhỏ bé đáng thương ấy, khiến người ta không đành lòng buông tay.
Lục Vi ôm nàng, trong mắt chỉ còn lại bóng hình công chúa, tựa hồ lòng chàng đã loạn theo từng tiếng khóc nức nở của nàng.
Đến mức, vị đại tướng quân xưa nay giết chóc quyết đoán, lại bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để cứu ta.
Chờ đến khi chàng vỗ về công chúa xong, ngoảnh lại muốn cứu ta, thì ta đã sớm bị địch quân giải vào sâu trong trại giặc…
2.
Ta lần nữa tỉnh lại, liền phát hiện tay chân bị trói chặt, bị ném lên giường trong doanh trướng.
Trong lòng lập tức dấy lên cảnh giác, vội cúi đầu kiểm tra y phục, đai áo vẫn còn nguyên vẹn.
Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó liền cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không sao vận dụng nổi chút sức lực nào, bị hạ dược rồi?
Đảo mắt nhìn quanh doanh trướng, bài trí nơi đây rõ ràng là chủ soái trướng.
Không đúng! Vì cớ gì khắp nơi đều có đồ án hình rồng?
Nghe nói lần này quốc quân nước Khải đích thân xuất chinh, chẳng lẽ là…?!
Màn trướng bị vén lên, một giọng nói trầm đục vang lên:
"Bệ hạ, Lục hoàng tử mà chúng ta trao đổi từ công chúa đã bị chuốc nhuyễn cân tán, hiện đã đặt trên giường."
"Đặt lên giường ư?"
Ta còn đang giãy giụa trên giường thì một bóng hình cao lớn đã phủ xuống.
Hắn tướng mạo tuấn mỹ phi phàm, nơi đuôi mắt có một nốt ruồi son yêu dị, nhưng giữa hàng mày lại phủ đầy khí thế đế vương uy nghiêm.
Hơi thở lạnh lẽo pha lẫn hương trầm quẩn quanh khi hắn tiến gần, mùi hương này phát ra từ chuỗi Phật châu trên tay hắn.
Tạ Lận, tân hoàng của nước Khải, lên ngôi chưa đầy ba năm đã nuốt trọn những tiểu quốc từng quấy nhiễu biên cương.
Mỗi lần diệt một nước, chuỗi Phật châu trong tay hắn lại tăng thêm một hạt.
Nghe đồn hắn cho rằng bản thân chinh phạt quá nhiều, sát nghiệt quá nặng, nên lúc nào cũng cầm trong tay chuỗi Phật châu để tĩnh tâm.
Hiện tại, chuỗi Phật châu ấy đã có mười bảy hạt.
Nước ta là quốc gia duy nhất còn đủ sức chống lại nước Khải, nhưng chỉ cần sơ sẩy một bước, cũng có thể trở thành hạt Phật châu thứ mười tám trong tay hắn.
"Ngươi, ngươi, ngươi! Đừng có qua đây!!"
Tạ Lận đưa tay phải quấn chuỗi Phật châu nâng cằm ta lên, đôi mắt hẹp dài nheo lại, dò xét kỹ lưỡng:
"Là một kẻ nói lắp?"
"Ngươi mới nói lắp!" Ta lập tức phản bác.
Tạ Lận bật cười khẽ: "Lục Vi vì công chúa mà vứt bỏ ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?"
Ta đã tôi luyện trong quân doanh suốt bao năm, sau khi hai nước giao chiến, ta càng là quân sư phía sau của Lục Vi.
Trong bóng tối hay ngoài ánh sáng, ta đều từng giao đấu với Tạ Lận không ít lần.
Nói ta sợ hắn ư? Chưa đến mức đó.
Nhưng hôm nay, đây là lần đầu tiên ta ở gần hắn đến thế, lại còn trúng dược, không khỏi có chút chột dạ.
Ta chỉ biết rằng, trước khi Lục Vi đến cứu ta, thân phận hoàng tử là lá chắn duy nhất của ta.
Dù là hoàng tử thất thế, tại nước địch cũng có thể sống sót nhờ thân phận con tin.
Nhưng nếu để hắn phát hiện ta thực chất là một nữ tử, hơn nữa còn là một công chúa không được sủng ái, hậu quả chắc chắn thê thảm vô cùng.
"Công chúa là nữ tử, ta là hoàng đệ của nàng, đệ đệ cứu tỷ tỷ, cũng xem như anh hùng!" Ta cứng rắn đáp.
Tạ Lận nhìn ta hồi lâu, trong mắt dần lộ ra ý cười thú vị.
Bất thình lình, hắn vươn một ngón tay, từ cổ ta chậm rãi trượt xuống tận cổ áo.
Khoảnh khắc ấy, ta sợ hãi đến cực điểm.
Thế nhưng, tay Tạ Lận không tiến vào trong y phục ta, mà lại cởi bỏ dây trói trên cổ tay ta.
Không biết có phải ảo giác hay không, khi thấy cổ tay ta hằn lên vết đỏ vì bị trói, ánh mắt hắn chợt tối đi vài phần.
"Ngươi dám cởi trói cho ta, không sợ ta gi/ế/t ngươi hay sao?"
Nghe vậy, hắn xoay người cầm lấy một thanh chủy thủ, tự tay đặt vào lòng bàn tay ta:
"Nào, gi///ết ta đi."
50 like xốp lên ling đọc full miễn phí nhoa!!!