Mộc Bích Thương

Mộc Bích Thương Bình An

Ba năm sau khi gả cho nam phụ thâm tình, hắn dẫn nữ chính đến trước mặt ta.Hắn đưa cho ta một tờ hưu thư, muốn ta cùng h...
03/05/2025

Ba năm sau khi gả cho nam phụ thâm tình, hắn dẫn nữ chính đến trước mặt ta.

Hắn đưa cho ta một tờ hưu thư, muốn ta cùng hắn diễn một vở kịch.

Hắn nói nam chính đã phụ bạc nữ chính, nhưng vẫn không chịu buông tay, cứ dây dưa mãi.

"Nguyệt Dao gả cho ta, hắn mới thực sự tin rằng Nguyệt Dao đã không cần hắn nữa.

"Đã diễn thì phải làm cho trọn vẹn, chỉ là uất ức cho nàng, phải đến Sâm Châu ở một thời gian."

Ta hiểu rõ, ký tên vào hưu thư, thu dọn hành lý.

Chỉ là lúc sắp rời đi, Tiêu Cẩn An lại gọi ta lại.

"A Tương, ta sẽ không phụ nàng, chuyện này xong, ta sẽ lập tức đi đón nàng về!"

Ta mỉm cười gật đầu.

Hôm ấy trời mưa to, gió lớn, có lẽ Tiêu Cẩn An không nghe được câu trả lời của ta.

Ta nói: "Không cần đón ta."

Bởi vì ta sẽ không đến Sâm Châu chờ hắn.

Cũng sẽ không quay về nữa.

01

Con thuyền tiễn ta rời đi còn chưa kịp chuyển hướng, giữa đường đã bị đục một lỗ dưới đáy.

Ta may mắn thoát chết, lên được một con thuyền khác đi Giang Châu.

Chủ nhân của con thuyền là một vị tiểu thư họ Lâm.

Tháng ba trời lạnh bất thường, trên thuyền hơi nước ẩm ướt, Lâm tiểu thư nhiễm phong hàn, sốt cao không hạ.

Thuyền còn ba ngày nữa mới cập bến, phong hàn trong thời đại này là bệnh nguy hiểm, có thể lấy mạng người.

Ta được người cứu giúp, lại biết chút y thuật.

Lan Lăng nổi tiếng với mỹ tửu, khoang thuyền của Lâm tiểu thư mang theo không ít rượu. Ta đề nghị dùng rượu hạ sốt, cả đêm chăm sóc không dám chợp mắt.

Đợi Lâm tiểu thư hạ sốt, cả đoàn người trên thuyền chẳng khác nào muốn coi ta như khách quý.

Ta lại có chút bối rối vì được đối đãi trọng vọng như vậy.

Nha hoàn thân cận của Lâm tiểu thư nói: "Phu nhân định đến Sâm Châu sao? Tiểu thư nhà ta bảo, khi cập bến sẽ giúp phu nhân tìm một con thuyền khác đến Sâm Châu. Nếu phu nhân muốn đi đường bộ, cũng có thể tìm một tiêu sư đáng tin để hộ tống."

Ta vội nói: "Không cần phiền đâu, ta đi đâu cũng được, vốn dĩ cũng không định đến Sâm Châu."

Thuyền trôi trên sông, mỗi ngày đều là một phong cảnh.

Trò chuyện với Lâm Uyển, chúng ta dần trở nên thân thiết.

Ta biết nàng xuất thân từ Giang Châu Lâm thị, từ nhỏ được nuôi dưỡng tại nhà ngoại tổ ở Lan Lăng.

Năm nay nàng vừa đến tuổi cập kê, cha mẹ đã gửi thư đón nàng về nhà.

Nàng cũng biết ta vừa hòa ly với phu quân, mới một thân một mình đến phương Nam.

Lâm Uyển bất bình thay ta: "Phu nhân tốt như vậy, sao hắn nỡ lòng nào!"

Ta cười nhạt: "Dù hắn không nói, ta cũng sẽ nói trước."

Lâm Uyển tò mò mở to mắt: "Hắn làm gì khiến phu nhân không vui sao?"

Câu hỏi này khiến ta ngẩn người.

Cũng chẳng phải không vui gì.

Chỉ là, cuối cùng cũng chán nản.

Chán nản vì dù đã kết thúc tình tiết trong truyện, trong lòng Tiêu Cẩn An, ta vẫn chỉ đứng ở vị trí thứ hai.

02

Hôm đó, Tiêu Cẩn An đột nhiên dẫn nữ chính Tống Nguyệt Dao đến trước mặt ta.

Ta thật sự bất ngờ.

Dù sao, trước khi ta gả cho Tiêu Cẩn An, tình tiết trong truyện đã kết thúc.

Nam nữ chính trải qua đủ loại hiểu lầm, trắc trở, cuối cùng cũng thành đôi trời định.

Nhưng chỉ ba năm ngắn ngủi, vật đổi sao dời.

Tống Nguyệt Dao mắt đỏ hoe, bướng bỉnh nói: "Phủ Diễn muốn nạp biểu muội làm thiếp, hắn đã phụ bạc ta, lại không cho ta hòa ly!"

Thế nên nữ chính để lại một tờ hưu phu, nhân lúc nam chính không chú ý, lén lút chạy đến kinh thành.

Hẳn là vậy rồi.

Nếu nam chính và nữ chính xảy ra hiềm khích, nữ chính chắc chắn sẽ tìm đến nam phụ thâm tình để tìm sự an ủi.

Nhưng Tiêu Cẩn An, bây giờ đã thành thân với ta.

Hiện tại, hắn là phu quân của ta.

Không phải một nam phụ thâm tình mãi đứng đó chờ đợi khi nữ chính cần.

Ta nói: "Ý của phu quân là muốn giữ Tống cô nương lại, cho nàng tạm trú trong nhà chúng ta một thời gian sao?"

Ta mỉm cười, nắm lấy tay Tống Nguyệt Dao, vỗ nhẹ an ủi: "Tống cô nương cứ yên tâm ở lại, coi đây như nhà mình."

Nhưng Tiêu Cẩn An gật đầu, rồi lại khó khăn lắc đầu.

Tống Nguyệt Dao bỗng nhiên rơi nước mắt, hất tay ta ra, định bỏ đi.

"Là ta không nên đến, ta không nên quấy rầy các người.

"Cẩn An, ngươi từng nói, bất kể xảy ra chuyện gì, ngươi sẽ luôn ở sau lưng ta. Hóa ra, ngươi cũng thay đổi rồi."

Nàng xúc động, dùng sức không nhẹ, ta nhất thời không đề phòng, loạng choạng va vào góc bàn phía sau.

Eo đau nhói, mắt tối sầm lại, ta nghĩ chắc chắn sẽ bầm tím một mảng lớn.

Quý Phi (Full)Ta có một bí mật.Từ khoảnh khắc chào đời ở kiếp này, ta đã mang theo ký ức của kiếp trước.Bí mật ấy, ta ch...
12/04/2025

Quý Phi (Full)
Ta có một bí mật.
Từ khoảnh khắc chào đời ở kiếp này, ta đã mang theo ký ức của kiếp trước.
Bí mật ấy, ta chôn sâu tận đáy lòng, chưa từng dám hé lộ nửa lời.

Cho đến một năm kia, ta nhập cung làm cung nữ.
Bạn đồng hương khẽ dặn dò:
Chớ dại mà đụng đến Thẩm Như Vân quý phi.
Đó là một nữ nhân độc ác tàn nhẫn, không biết bao nhiêu mạng người đã chết trong tay nàng ta.

Nhưng ta không tin.

Bởi vì ta từng thấy qua họa tượng của Thẩm Như Vân.
Và ta đã nhận ra nàng chính là con gái của ta ở kiếp trước.

Khi ta chết, con bé mới mười tuổi.

Ta muốn biết, rốt cuộc đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện năm xưa…
Vì sao lại trở thành một ác quỷ máu lạnh như hôm nay?

Hãy xem bài đăng của MocBichThuong.

Vào ngày ta được hoàng gia nhận về, cũng chính là ngày ta bắt cóc Tạ Kinh Tước, ép chàng trở thành diện thủ của ta.Một c...
08/04/2025

Vào ngày ta được hoàng gia nhận về, cũng chính là ngày ta bắt cóc Tạ Kinh Tước, ép chàng trở thành diện thủ của ta.

Một chiếc kiệu nhỏ, rước chàng vào phủ công chúa.

Đi theo cùng còn có linh vị của thê tử đã khuất.

Chàng đầu quấn khăn trắng, ôm lấy bài vị, quỳ gối trước mặt ta, vẻ mặt tang thương như vừa xé lòng ra.

"Điện hạ," chàng nói, "ta đã có thê tử mà ta yêu sâu đậm. Dù nàng mất đã ba năm, nhưng ta vẫn một lòng không đổi. Nếu người nhất quyết cưỡng ép, ta chỉ có thể lấy cái chết để tỏ rõ lòng trung."

Ta đưa tay giật lấy linh vị, đầu ngón tay vừa chạm đến, lớp kim phấn viết hai chữ "ái thê" còn chưa kịp khô.

"Tạ Bạch Điểu, ngẩng đầu lên nhìn ta—ta có phải là người thê tử đã chết ba năm trước của chàng hay không?"

Ta cúi thấp người, đưa tay nâng cằm chàng, buộc chàng đối diện với ánh mắt ta.

Chàng khiếp sợ lẫn vui mừng.

Còn ta, chỉ thản nhiên chìa tay ra:
"Trả tiền."

[Full - Link dưới comment] Ngày ta bị Thái tử từ hôn, giấc mơ trở thành Hoàng hậu của ta cũng chợt tan biến, trong lúc t...
08/04/2025

[Full - Link dưới comment]
Ngày ta bị Thái tử từ hôn, giấc mơ trở thành Hoàng hậu của ta cũng chợt tan biến, trong lúc ta khóc như lê hoa đái vũ, ta chợt nhìn thấy một loạt bình luận.

[Nữ phụ này đúng thảm, nàng ta không biết Thái tử và nữ chính đang cá cược với nhau rằng việc từ hôn này sẽ khiến nàng ta khóc đến chec.]

[Nữ phụ độc ác cũng thôi giả vờ đi, tên Thái tử nhỏ bé vô dụng này sắp bị hạ bệ rồi, Nhiếp Chính Vương mới là hoàng đế trong tương lai.]

Ta bỗng ngừng khóc, sau đó vuốt lại tóc, nhìn về phía Nhiếp Chính Vương.

“Vương gia, không biết trong phủ ngài có thiếu người biết quan tâm, hầu hạ không?”

Nhiếp Chính Vương lạnh giọng: “Không thiếu.”

[Aaa, Nhiếp Chính Vương sao lại thế này! Nữ phụ chỉ nói một câu thôi mà cả trên lẫn dưới của ngài ấy sắp không kiềm chế nổi rồi, thế mà vẫn nhịn được à?]

[HOÀN] Ngày ta bị Thái tử từ hôn, giấc mơ trở thành Hoàng hậu của ta cũng chợt tan biến, trong lúc ta khóc như lê hoa đái vũ, ta chợt nhìn thấy một loạt bình luận.

[Nữ phụ này đúng thảm, nàng ta không biết Thái tử và nữ chính đang cá cược với nhau rằng việc từ hôn này sẽ khiến nàng ta khóc đến chec.]

[Nữ phụ độc ác cũng thôi giả vờ đi, tên Thái tử nhỏ bé vô dụng này sắp bị hạ bệ rồi, Nhiếp Chính Vương mới là hoàng đế trong tương lai.]

Ta bỗng ngừng khóc, sau đó vuốt lại tóc, nhìn về phía Nhiếp Chính Vương.

“Vương gia, không biết trong phủ ngài có thiếu người biết quan tâm, hầu hạ không?”

Nhiếp Chính Vương lạnh giọng: “Không thiếu.”

[Aaa, Nhiếp Chính Vương sao lại thế này! Nữ phụ chỉ nói một câu thôi mà cả trên lẫn dưới của ngài ấy sắp không kiềm chế nổi rồi, thế mà vẫn nhịn được à?]

Ta vô thức nhìn về phía dưới của Nhiếp Chính Vương.

1.

Nhiếp Chính Vương hơi nhíu mày, bị ta nhìn chằm chằm nên cả người hơi nhúc nhích.

Ta vẫn không hiểu gì.

Trong lúc đang định tiến tới lại gần để xem cho kỹ những lời bình luận kia là thật hay giả, đột nhiên cổ tay bị Thái tử nắm chặt lại.

“Thẩm Sơ Sơ, cô nghe không rõ à? Ta, Cố Dung Trạch không cần cô.”

Ta mất kiên nhẫn, giơ tay lên tát thẳng vào mặt của Thái tử một cái.

Hắn từ từ quay đầu lại nhìn ta với vẻ mặt khó tin.

“Thẩm Sơ Sơ, cô theo đuổi ta nhiều năm như vậy, giờ phát điên rồi sao, dám đánh cả Thái tử?”

Ta theo đuổi không phải vì ngươi, mà là theo đuổi vị trí ngôi vị Hoàng đế kia!

Cái quái gì thế này!

Ta rút tay về rồi lại cho hắn thêm một cái tát nữa, Thái tử hoàn toàn bị ta đánh đến mức tức giận.

Trong ánh mắt tức giận ấy mang theo vài phần khó tin, thậm chí còn có một tia kinh ngạc.

[Nữ phụ cuối cùng cũng không còn giả vờ là kẻ yếu đuối nữa rồi! Đánh hắn mạnh vào!]

[Chec tiệt, có phải tôi bị hoa mắt rồi không? Hảo cảm của Thái tử đối với Thẩm Sơ Sơ thế mà từ số âm đến 20% luôn kia kìa.]

[Hắn bị điên à? Thẩm Sơ Sơ ngày nào cũng chạy lẽo đẽo theo hắn, nhưng hắn chẳng thèm nhìn một cái, vậy mà mới tát cho một cái lại khiến hắn thấy hưng phấn á?]

[Tôi biết Thái tử hơi biến thái nhưng không ngờ lại biến thái đến vậy, thích bị đánh như vậy!]

[Nhưng khuôn mặt Thái tử nhìn cũng ổn mà, biến thái một chút cũng không sao.]

[Mấy chị em lầu trên chắc đói lắm rồi ha!]

[Aaaa, nữ phụ đây là không muốn diễn nữa rồi, nghe tôi nói này, cô cứ thâu tóm hết hai gã đàn ông kia luôn đi!]

Ta hít sâu một hơi, bây giờ ta thật sự chẳng còn hứng thú gì với Thái tử nữa rồi.

Sau khi xuyên thư, mục tiêu duy nhất của ta chính là muốn trở thành Hoàng hậu.

Chỉ khi trở thành Hoàng hậu, ta mới có thể quay lại thế giới của mình.

Trước đây, ta phải luôn hạ mình, làm dáng vẻ nũng nịu để lấy lòng Cố Dung Trạch, mở ra con đường làm Hoàng hậu mà thôi.

Ta quay đầu lại nhìn thấy sắc mặt của Nhiếp Chính Vương trở nên âm trầm.

“Làm loạn đủ chưa? Nếu Thái tử đã từ hôn, vậy việc nam cưới nữ gả, cũng chẳng liên quan gì nhau nữa, giải tán hết đi.”

“Được thôi.”

“Không được.”

Ta và Thái tử cùng lên tiếng.

Ánh mắt Thái tử khi nhìn ta có vẻ mất tự nhiên.

“Bổn điện hạ vừa rồi chỉ là nhất thời lanh mồm lanh miệng. Thẩm Sơ Sơ thích ta như vậy, không có công lao cũng có khổ lao. Vậy thì…bổn điện hạ miễn cưỡng chấp nhận vậy.”

?

Ta thật sự nghi ngờ rằng Cố Dung Trạch bị điên thật rồi.

Full - link commentVào tháng thứ ba từ khi ta trở thành người thực vật, phụ thân đã bắt cho ta một nam nhân để xung hỷ.N...
07/04/2025

Full - link comment

Vào tháng thứ ba từ khi ta trở thành người thực vật, phụ thân đã bắt cho ta một nam nhân để xung hỷ.

Nghe nói người này không chỉ nho nhã, tuấn tú mà còn đã có đủ cả trai lẫn gái.

Theo lời phụ thân ta, như thế là một bước hoàn hảo, vừa có con rể, vừa có cháu ngoại, tất cả đều đủ đầy.

Ta tức giận đến mức, trong cơn hấp hối mà bật dậy, mở mắt ra thì hai đứa trẻ nhỏ đã chạy ào tới, ôm chặt lấy ta mà gọi "mẫu thân" liên tục.

Ngay cả vị phu quân "tiện nghi" cũng nhìn ta với ánh mắt chan chứa tình cảm mà gọi "phu nhân".

Được làm mẫu thân mà không đau đớn, ta có thể chấp nhận, nhưng liệu có thể chỉ giữ lại con mà không cần cha không?

***

Ta vốn là một nữ tướng quân.

Ba tháng trước suýt nữa đã bỏ mạng nơi chiến trường.

Không biết là may hay rủi, ta không chết, nhưng thân thể lại bất động, trở thành một người sống mà như đã chết.

Dù vậy, dù là "người chết", ta vẫn nghe rõ mọi chuyện xung quanh. Hôm đó, trong giấc mộng mê man, ta thấy phụ thân vui mừng khôn xiết, mang theo ba cái túi lớn vào phòng.

Ông nói với giọng run run đầy phấn khích: "Con gái à, phụ thân vừa cướp được một mỹ nam trên đường, đêm nay sẽ tắm rửa sạch sẽ, đưa vào phòng con để xung hỷ."

Thời loạn sinh yêu quái, phụ thân ta chính là yêu quái ấy.

Ông tiếp tục: "Nam nhân này chắc chắn hợp ý con, không chỉ dung mạo tuấn tú mà còn có cả trai lẫn gái.

"Từ nay con đã có gia đình trọn vẹn, con cái đủ đầy."

Ta: "?"

Nửa canh giờ sau, phụ thân đã tắm rửa sạch sẽ cho người nam nhân đó cùng hai đứa con, rồi đặt họ lên giường ta. Ông như một nhạc phụ hiền từ:

"Con rể ngoan, cháu ngoại ngoan, các con hãy sống hòa thuận, yêu thương nhau nhé."

Đêm tĩnh lặng, chỉ có sát ý dày đặc như ngàn quân vạn mã lao tới.

Có lẽ vì sát ý quá rõ ràng, ta đã tỉnh dậy.

Không phải là tỉnh dậy theo kiểu bình thường, mà là mở bừng mắt ra, điều đầu tiên nhìn thấy là một màu đỏ rực mừng hỷ, phụ thân ta quả thật rất chu đáo.

Rồi ta nhìn kỹ hơn, giật mình.

Ngay trước mặt ta là ba cặp mắt tròn xoe, một lớn hai nhỏ.

Vào tháng thứ ba từ khi ta trở thành người thực vật, phụ thân đã bắt cho ta một nam nhân để xung hỷ.

Nghe nói người này không chỉ nho nhã, tuấn tú mà còn đã có đủ cả trai lẫn gái.

Theo lời phụ thân ta, như thế là một bước hoàn hảo, vừa có con rể, vừa có cháu ngoại, tất cả đều đủ đầy.

Ta tức giận đến mức, trong cơn hấp hối mà bật dậy, mở mắt ra thì hai đứa trẻ nhỏ đã chạy ào tới, ôm chặt lấy ta mà gọi "mẫu thân" liên tục.

Ngay cả vị phu quân "tiện nghi" cũng nhìn ta với ánh mắt chan chứa tình cảm mà gọi "phu nhân".

Được làm mẫu thân mà không đau đớn, ta có thể chấp nhận, nhưng liệu có thể chỉ giữ lại con mà không cần cha không?

***

Ta vốn là một nữ tướng quân.

Ba tháng trước suýt nữa đã bỏ mạng nơi chiến trường.

Không biết là may hay rủi, ta không chết, nhưng thân thể lại bất động, trở thành một người sống mà như đã chết.

Dù vậy, dù là "người chết", ta vẫn nghe rõ mọi chuyện xung quanh. Hôm đó, trong giấc mộng mê man, ta thấy phụ thân vui mừng khôn xiết, mang theo ba cái túi lớn vào phòng.

Ông nói với giọng run run đầy phấn khích: "Con gái à, phụ thân vừa cướp được một mỹ nam trên đường, đêm nay sẽ tắm rửa sạch sẽ, đưa vào phòng con để xung hỷ."

Thời loạn sinh yêu quái, phụ thân ta chính là yêu quái ấy.

Ông tiếp tục: "Nam nhân này chắc chắn hợp ý con, không chỉ dung mạo tuấn tú mà còn có cả trai lẫn gái.

"Từ nay con đã có gia đình trọn vẹn, con cái đủ đầy."

Ta: "?"

Nửa canh giờ sau, phụ thân đã tắm rửa sạch sẽ cho người nam nhân đó cùng hai đứa con, rồi đặt họ lên giường ta. Ông như một nhạc phụ hiền từ:

"Con rể ngoan, cháu ngoại ngoan, các con hãy sống hòa thuận, yêu thương nhau nhé."

Đêm tĩnh lặng, chỉ có sát ý dày đặc như ngàn quân vạn mã lao tới.

Có lẽ vì sát ý quá rõ ràng, ta đã tỉnh dậy.

Không phải là tỉnh dậy theo kiểu bình thường, mà là mở bừng mắt ra, điều đầu tiên nhìn thấy là một màu đỏ rực mừng hỷ, phụ thân ta quả thật rất chu đáo.

Rồi ta nhìn kỹ hơn, giật mình.

Ngay trước mặt ta là ba cặp mắt tròn xoe, một lớn hai nhỏ.

"Thật sự tỉnh rồi sao?" Phu quân xung hỷ của ta mắt ngấn lệ nhìn ta, "Phu nhân, nàng tỉnh rồi, có chỗ nào không thoải mái không?"

"Mẫu thân, mẫu thân!" Hai đứa nhỏ cũng nhảy lên giường, mỗi đứa một bên, hôn lên mặt ta, "Mẫu thân đã tỉnh lại rồi."

Ta bị tiếng "phu nhân" và "mẫu thân" làm cho choáng váng.

"Đời sống thật kỳ diệu, ngủ thêm chút nữa vậy."

Ta lại nhắm mắt an tĩnh.

***

Sáng hôm sau, ta thực sự tỉnh lại. Sau một hồi thích nghi, ta thấy bên giường đã có một đám người ngồi xung quanh.

Ai cũng khóc lóc.

Đặc biệt là phụ thân ta, ông khóc đến xé gan xé ruột, rung trời chuyển đất.

"Con gái à!"

"Phu nhân!"

"Mẫu thân!"

Ngủ một giấc mà đã thành người một nhà, chỉnh tề đông đủ.

Phu quân xung hỷ của ta hơn hai mươi tuổi, dung mạo thanh nhã, khí chất cao quý, vận áo dài xanh thẫm, tựa như ánh trăng thanh gió mát.

Lúc này chàng ta vẫn còn xúc động, ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn ta.

Nam nhân này quả thật nhiều cảm xúc, nếu đi hát tuồng chắc sẽ thành danh.

Hai đứa nhỏ là một cặp long phượng, năm nay ba tuổi, huynh cao lớn, hoạt bát, muội có mắt phượng, gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn đáng yêu. Cả hai đứa trông rất giống nhau, như được đúc từ cùng một khuôn với cha chúng.

"Trường Anh à, đây là phu quân mà phụ thân tìm cho con, Tống Vô Vọng, và đây là con cái của chàng ta." Phụ thân ta rất hài lòng với vị con rể này, "Phụ thân giỏi quá, cho con một bước đến nơi, con cái đủ đầy."

Ta nhếch môi, hạ giọng hỏi phụ thân:

"Phụ thân trực tiếp cướp người, có chắc họ không có người thân không?"

"Hừ, phụ thân con có kinh nghiệm, không thể nào sai được."

"Vâng, phụ thân đúng là có kinh nghiệm của thổ phỉ," ta liếc nhìn phụ thân một cái, "Đừng làm loạn nữa, hãy đưa họ về đi."

Nói xong, ta quay sang nhìn ba người lớn nhỏ bên giường: "Xin lỗi, phụ thân ta nhất thời hồ đồ làm sai, ta sẽ tặng các người chút lộ phí, rồi phái người đưa các người về."

Ba người lớn nhỏ bên giường cùng lắc đầu.

"Mẫu thân!" Hai đứa nhỏ ôm lấy tay ta, nước mắt nước mũi tèm lem, "Chúng con không đi, chúng con muốn mẫu thân."

"Từ nhỏ chúng con đã không có mẫu thân," huynh lớn lau nước mắt, muội nhỏ thì áp mặt vào tay ta, "Người ta đều có mẫu thân, chỉ có chúng con không có, họ đều cười nhạo chúng con là trẻ mồ côi, chúng con thật đáng thương."

Huynh lớn gật đầu lia lịa: "Chúng con thật đáng thương, không có mẫu thân, không ai nấu ăn, không có áo mới để mặc, hu hu hu..."

Gia đình này quả thật rất biết diễn kịch.

Dù ta biết rõ họ đang diễn, nhưng lòng ta vẫn mềm nhũn.

"Những việc các người nói, ta cũng không biết làm đâu."

Ta lớn lên trong quân doanh, đừng nói chi chăm sóc trẻ con, may vá áo quần, ngay cả khâu cúc ta cũng không biết.

"Ta biết làm, ta biết mà." Nam nhân kia tích cực nói, "Sau này áo quần của bọn trẻ và của nàng đều do ta lo liệu."

Ta ngơ ngác, không hiểu gì cả.

Là ta đã bị cha con nhà này bám riết rồi sao?

Thấy ta nhìn, nam nhân kia còn cho ta một ánh mắt đầy khích lệ và kiên định.

Khích lệ cái khỉ gì chứ!

"Thôi được, để thử nửa năm, nếu thật sự không hài lòng, phụ thân sẽ đưa họ đi, con thấy thế nào?" Phụ thân ta nói.

Ta chỉ biết im lặng, phu quân và con cái cũng có thể thử dùng sao?

"Ta đồng ý thử dùng." Tống Vô Vọng vẻ mặt đầy chân thành, "Phu nhân muốn thử ta như thế nào? Thử ở phương diện nào, nàng cứ nói, ta tuyệt đối không có dị nghị."

***

Ta nhìn chàng từ đầu đến chân, tặc lưỡi.

"Mẫu thân," hai đứa nhỏ cũng chen vào, "Thử chúng con, thử chúng con đi!"

Nói xong, bốn nắm tay nhỏ đánh nhẹ lên người ta, rồi thay phiên hỏi ta có thấy thoải mái không.

[...]



🍊 🍊Mn ghé thả cho Xoăn xin cái react khích lệ Xoăn nhé ạ ^^
🍊 🍊 Mn ưng truyện thì cho Xoăn xin “còm dài” nhen, ưng hơn thì cho Xoăn xin đánh giá page 5* ủng hộ với ạ 😚

📌 LƯU Ý: Bật tất cả bình luận để thấy l!nk đọc full ạ

[Full] - Link dưới commentCông chúa ham chơi, bị địch quân bắt giữ nơi tiền tuyến, buộc triều đình dùng hoàng tử đổi lấy...
07/04/2025

[Full] - Link dưới comment

Công chúa ham chơi, bị địch quân bắt giữ nơi tiền tuyến, buộc triều đình dùng hoàng tử đổi lấy an toàn cho nàng.

Lãnh binh là Lục Vi, nhìn về phía ta, kẻ nữ cải nam trang, bấy lâu nay theo bên chàng.

Ta theo Lục Vi hơn mười năm, cùng chàng vào sinh ra tử, lập không ít chiến công.

Chuyện ta là nữ tử, chỉ một mình chàng hay biết. Chàng cũng từng hứa hẹn với ta trọn đời trọn kiếp.

Nhưng lúc thấy lưỡi đao của địch quân kề trên cổ công chúa, ánh mắt Lục Vi rõ ràng nhuốm đầy thương tiếc.

“Hãy cứu công chúa trước, ta nhất định sẽ đến cứu nàng.”

Ta bị chính tay Lục Vi đẩy vào tay địch quân. Khi thanh đao áp lên cổ ta, Lục Vi đã ôm công chúa vào lòng.

Bị lôi vào địch doanh, ta ngày đêm mong đợi Lục Vi đến cứu. Nhưng điều ta chờ được, chỉ là tin Lục Vi sắp cưới công chúa làm thê.

Đêm ấy, ngay trước mặt đế vương địch quốc, Tạ Lẫm, ta cởi bỏ áo giáp, chủ động bước lên long sàng của hắn.

Về sau, khi Lục Vi cuối cùng cũng hạ chiến thư, nói muốn đến cứu ta,

Ta chỉ khẽ tựa vào người Tạ Lẫm, nhìn hài tử trong lòng hắn cười đùa, lãnh đạm đáp:

"Hôm nay là tiệc đầy tháng của con ta, chớ đến quấy nhiễu.”

Lục Vi điên cuồng nổi giận.

Công chúa ham chơi, bị địch quân bắt giữ nơi tiền tuyến, buộc triều đình dùng hoàng tử đổi lấy an toàn cho nàng.

Lãnh binh là Lục Vi, nhìn về phía ta, kẻ nữ cải nam trang, bấy lâu nay theo bên chàng.

Ta theo Lục Vi hơn mười năm, cùng chàng vào sinh ra tử, lập không ít chiến công.

Chuyện ta là nữ tử, chỉ một mình chàng hay biết. Chàng cũng từng hứa hẹn với ta trọn đời trọn kiếp.

Nhưng lúc thấy lưỡi đao của địch quân kề trên cổ công chúa, ánh mắt Lục Vi rõ ràng nhuốm đầy thương tiếc.

“Hãy cứu công chúa trước, ta nhất định sẽ đến cứu nàng.”

Ta bị chính tay Lục Vi đẩy vào tay địch quân. Khi thanh đao áp lên cổ ta, Lục Vi đã ôm công chúa vào lòng.

Bị lôi vào địch doanh, ta ngày đêm mong đợi Lục Vi đến cứu. Nhưng điều ta chờ được, chỉ là tin Lục Vi sắp cưới công chúa làm thê.

Đêm ấy, ngay trước mặt đế vương địch quốc, Tạ Lẫm, ta cởi bỏ áo giáp, chủ động bước lên long sàng của hắn.

Về sau, khi Lục Vi cuối cùng cũng hạ chiến thư, nói muốn đến cứu ta,

Ta chỉ khẽ tựa vào người Tạ Lẫm, nhìn hài tử trong lòng hắn cười đùa, lãnh đạm đáp:

"Hôm nay là tiệc đầy tháng của con ta, chớ đến quấy nhiễu.”

Lục Vi điên cuồng nổi giận.

1.

Hai quân đối địch, địch quân rút đao kề cổ công chúa, hô lớn:

"Nghe nói vị công chúa Cẩm Ngọc này là hoàng nữ tôn quý nhất nước Minh. Muốn cứu nàng, hãy đem hoàng tử đến đổi!"

Công chúa sợ hãi đến phát run, nước mắt lã chã: "Lục Vi, cứu ta…"

Đại tướng quân Lục Vi thần sắc nghiêm nghị.

Ba ngày trước, công chúa lấy thân phận hoàng thất làm cớ, cố chấp muốn xuất cung du ngoạn biên cảnh.

Nghe nói nơi biên cảnh có một thung lũng tràn ngập mẫu đơn dị quốc, nàng nhất quyết đòi đến thưởng lãm.

Tướng sĩ trong quân ra sức ngăn cản, nhưng công chúa giận dữ quát lớn:

"Các ngươi chinh chiến chẳng phải chỉ để bổn cung có thể tùy ý đi đâu tùy thích hay sao? Nếu không, vậy thắng trận có ý nghĩa gì?"

"Kẻ nào dám cản, coi chừng bổn cung thỉnh phụ hoàng cắt giảm lương thảo của các ngươi!"
Lúc ấy, Lục Vi và ta đang dò xét địa hình chiến sự, không có mặt trong doanh trại. Không ai dám trái lệnh công chúa.
Thế nên, nàng mang theo vài cung nữ, thị vệ, còn có cả một họa sư, đến thung lũng gần biên cảnh.
Nàng định để họa sư vẽ nên một bức "Công chúa thưởng hoa đồ" giữa rừng mẫu đơn.
Đang lúc cao hứng, từ trong hoa cỏ, quân phục kích của địch quốc ập ra, tàn sát sạch cung nữ, thị vệ và họa sư.
Chỉ mình công chúa còn sống.
Trận chiến hôm nay, vốn dĩ Lục Vi cùng ta nắm chắc phần thắng.
Chẳng ai ngờ được, ngay thời khắc mấu chốt, địch quốc lại mang công chúa ra tiền tuyến làm con tin, khiến toàn quân phải dè dặt, trận chiến lập tức rơi vào bế tắc.
Trước yêu cầu ngang ngược của địch quân, có người trong quân ta giận dữ quát lớn:
"Hoàng tử tôn quý vô song, sao có thể để hắn mạo hiểm nơi biên cương?!"
Tướng địch bỗng cười lạnh, ánh mắt dừng trên người ta: "Không phải hoàng tử đang đứng trước mặt chúng ta sao?"
Lục Vi cũng nhìn về phía ta.
Ta từ nhỏ đã bị phụ hoàng vứt bỏ trong quân doanh, sống chết tự sinh. Để giữ thanh danh, ta giả nam trang từ thuở ấu thơ.
Toàn triều từ văn thần đến võ tướng đều cho rằng ta là hoàng tử.
Chỉ có Lục Vi biết, ta cũng là một công chúa.
Nhưng nếu so với Cẩm Ngọc, hoàng nữ được thiên sủng vạn ái, ta, Chiêu Ninh, chỉ là một công chúa chịu tội thay mẫu tộc, từ khi sinh ra đã là kẻ thất sủng.
Suốt mười năm theo Lục Vi, ta cùng chàng vào sinh ra tử, lập không ít chiến công hiển hách.
Ta là nữ tử, chỉ có chàng hay biết.
Chàng cũng từng đứng dưới vầng trăng nơi biên tái, thì thầm thề nguyện bên ta cả đời.
Nhưng khi địch quân áp đao lên cổ Cẩm Ngọc, lòng Lục Vi hiển nhiên đau xót.
“Hãy cứu công chúa trước, ta nhất định sẽ đến cứu nàng.”
Chàng nói với ta: "Giờ không còn cách nào khác, nàng hãy dùng thân phận hoàng tử để qua mắt bọn chúng. Đợi công chúa an toàn, ta lập tức đến cứu nàng."
Ta ngước mắt nhìn Lục Vi: "Đây là quân lệnh sao?"
Lục Vi chần chừ thoáng chốc, rồi gật đầu: "Là quân lệnh."
Chàng dùng quân lệnh ép ta đi đổi lấy an nguy của công chúa.
Ta chấp thuận.
Chính tay Lục Vi trao ta vào tay địch tướng. Lưỡi đao rời khỏi cổ Cẩm Ngọc, hạ xuống vai ta.
Kẻ địch tưởng ta là nam tử, xuống tay càng không chút lưu tình, lưỡi đao sắc bén để lại trên cổ ta một vết cắt sâu, máu chảy ròng ròng.
Ta đau đớn, chỉ thấy trước mắt Lục Vi ôm chặt lấy công chúa.
“Đại tướng quân, ta biết ngài nhất định sẽ cứu ta mà!”
Công chúa run rẩy, yếu đuối như một chú thỏ bị thương, nép sát vào lòng Lục Vi.
Dáng vẻ nhỏ bé đáng thương ấy, khiến người ta không đành lòng buông tay.
Lục Vi ôm nàng, trong mắt chỉ còn lại bóng hình công chúa, tựa hồ lòng chàng đã loạn theo từng tiếng khóc nức nở của nàng.
Đến mức, vị đại tướng quân xưa nay giết chóc quyết đoán, lại bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để cứu ta.
Chờ đến khi chàng vỗ về công chúa xong, ngoảnh lại muốn cứu ta, thì ta đã sớm bị địch quân giải vào sâu trong trại giặc…
2.
Ta lần nữa tỉnh lại, liền phát hiện tay chân bị trói chặt, bị ném lên giường trong doanh trướng.
Trong lòng lập tức dấy lên cảnh giác, vội cúi đầu kiểm tra y phục, đai áo vẫn còn nguyên vẹn.
Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó liền cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không sao vận dụng nổi chút sức lực nào, bị hạ dược rồi?
Đảo mắt nhìn quanh doanh trướng, bài trí nơi đây rõ ràng là chủ soái trướng.
Không đúng! Vì cớ gì khắp nơi đều có đồ án hình rồng?
Nghe nói lần này quốc quân nước Khải đích thân xuất chinh, chẳng lẽ là…?!
Màn trướng bị vén lên, một giọng nói trầm đục vang lên:
"Bệ hạ, Lục hoàng tử mà chúng ta trao đổi từ công chúa đã bị chuốc nhuyễn cân tán, hiện đã đặt trên giường."
"Đặt lên giường ư?"
Ta còn đang giãy giụa trên giường thì một bóng hình cao lớn đã phủ xuống.
Hắn tướng mạo tuấn mỹ phi phàm, nơi đuôi mắt có một nốt ruồi son yêu dị, nhưng giữa hàng mày lại phủ đầy khí thế đế vương uy nghiêm.
Hơi thở lạnh lẽo pha lẫn hương trầm quẩn quanh khi hắn tiến gần, mùi hương này phát ra từ chuỗi Phật châu trên tay hắn.
Tạ Lận, tân hoàng của nước Khải, lên ngôi chưa đầy ba năm đã nuốt trọn những tiểu quốc từng quấy nhiễu biên cương.
Mỗi lần diệt một nước, chuỗi Phật châu trong tay hắn lại tăng thêm một hạt.
Nghe đồn hắn cho rằng bản thân chinh phạt quá nhiều, sát nghiệt quá nặng, nên lúc nào cũng cầm trong tay chuỗi Phật châu để tĩnh tâm.
Hiện tại, chuỗi Phật châu ấy đã có mười bảy hạt.
Nước ta là quốc gia duy nhất còn đủ sức chống lại nước Khải, nhưng chỉ cần sơ sẩy một bước, cũng có thể trở thành hạt Phật châu thứ mười tám trong tay hắn.
"Ngươi, ngươi, ngươi! Đừng có qua đây!!"
Tạ Lận đưa tay phải quấn chuỗi Phật châu nâng cằm ta lên, đôi mắt hẹp dài nheo lại, dò xét kỹ lưỡng:
"Là một kẻ nói lắp?"
"Ngươi mới nói lắp!" Ta lập tức phản bác.
Tạ Lận bật cười khẽ: "Lục Vi vì công chúa mà vứt bỏ ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?"
Ta đã tôi luyện trong quân doanh suốt bao năm, sau khi hai nước giao chiến, ta càng là quân sư phía sau của Lục Vi.
Trong bóng tối hay ngoài ánh sáng, ta đều từng giao đấu với Tạ Lận không ít lần.
Nói ta sợ hắn ư? Chưa đến mức đó.
Nhưng hôm nay, đây là lần đầu tiên ta ở gần hắn đến thế, lại còn trúng dược, không khỏi có chút chột dạ.
Ta chỉ biết rằng, trước khi Lục Vi đến cứu ta, thân phận hoàng tử là lá chắn duy nhất của ta.
Dù là hoàng tử thất thế, tại nước địch cũng có thể sống sót nhờ thân phận con tin.
Nhưng nếu để hắn phát hiện ta thực chất là một nữ tử, hơn nữa còn là một công chúa không được sủng ái, hậu quả chắc chắn thê thảm vô cùng.
"Công chúa là nữ tử, ta là hoàng đệ của nàng, đệ đệ cứu tỷ tỷ, cũng xem như anh hùng!" Ta cứng rắn đáp.
Tạ Lận nhìn ta hồi lâu, trong mắt dần lộ ra ý cười thú vị.
Bất thình lình, hắn vươn một ngón tay, từ cổ ta chậm rãi trượt xuống tận cổ áo.
Khoảnh khắc ấy, ta sợ hãi đến cực điểm.
Thế nhưng, tay Tạ Lận không tiến vào trong y phục ta, mà lại cởi bỏ dây trói trên cổ tay ta.
Không biết có phải ảo giác hay không, khi thấy cổ tay ta hằn lên vết đỏ vì bị trói, ánh mắt hắn chợt tối đi vài phần.
"Ngươi dám cởi trói cho ta, không sợ ta gi/ế/t ngươi hay sao?"
Nghe vậy, hắn xoay người cầm lấy một thanh chủy thủ, tự tay đặt vào lòng bàn tay ta:
"Nào, gi///ết ta đi."

50 like xốp lên ling đọc full miễn phí nhoa!!!

🍀 Trẻ em như một tờ giấy trắng, vẽ nên cảnh sắc gì còn phụ thuộc vào cách cư xử của người lớn. ----Ngày bé, mình rất láo...
13/10/2017

🍀 Trẻ em như một tờ giấy trắng, vẽ nên cảnh sắc gì còn phụ thuộc vào cách cư xử của người lớn.
----
Ngày bé, mình rất láo. Theo người lớn đánh giá thì như vậy. Bởi họ nói, mình gặp họ ko chào, trêu mình có vài câu mà mình văng tục chửi bậy DMM, DCM loạn xạ cả lên như bắn súng liên thanh!
Mình còn nhớ, một ngày hè oi ả năm nào chả rõ. Mình bám theo chị gái đi chăn trâu khắp các cánh đồng. Đang thả trâu ăn cỏ, ngồi hóng mát dưới bóng tre và nghe chim hót thì bỗng tự nhiên ở đâu có 1 bà đi qua.
- Ơ hay, con này. Mày gặp bác mà không chào bác à?
Bà ấy nói giọng như bức xúc lắm mà mình thì chả biết bà ấy là bà bác nào, ở đâu chui ra? Cứ trân trân nhìn và phân tích thôi chứ chả cậy mồm ra nói câu nào.
- Mày, tối về tao bảo mẹ mày, gặp bác mà trợn ngược mắt lên không chào nhé.
- Cháu chào bác!
Úi giời. Nhắc đến mẹ phát là phải chào ngay. Chưa cần biết thế nào chứ cứ mang mẹ ra dọa là mình sợ vãi linh hồn.
- Ừ, con này ngoan nhỉ. Thế bố mày sắp về chưa?
Bà ấy được thể hỏi tiếp.
- Bố cháu chưa!
Mình thì cứ nghe thấy câu hỏi dạng như thế này là auto trả lời nhanh như chớp. Vì người ta hỏi nhiều quá mà.
- Bố mày không về nữa đâu! Bố mày đi theo gái rồi! Sinh em bé ở trong miền Nam rồi. Bỏ mẹ con mày rồi!
Bác ta bắt đầu châm kích.
- Không phải đâu! Bố cháu không đi theo gái đâu. Bố cháu viết thư về bảo đến Tết bố cháu về!
- Có mà Tết Tây đen. Ông ấy nói phét mày đấy. Chứ tao nhìn thấy rồi. Vợ ông ấy xinh hơn mẹ mày nhiều. Bà ấy đẻ con trai chứ đéo như mẹ mày đẻ con gái. Ông ấy chán, ông ấy đi theo gái là phải!
- KHÔNG PHẢI. BÁC NÓI PHÉT.
Hình tượng của bố bị người ta vấy bẩn, bôi nhọ, mình gào lên trong ấm ức.
- Ơ cái con này, tao người lớn, tao nói phét mày làm đéo gì!
- KHÔNG PHẢI. BÁC CÚT MẸ BÁC ĐI!
- Ơ con này láo. T mới trêu mày vài câu như thế mà mày đã văng tục chửi bậy à? Rồi, tối về tao bảo mẹ mày đánh cho mày trận cho mày chừa cái thói láo toét đi.
- CÚT CON MẸ BÁC ĐI! ĂN L TAO ẤY. ĐMM!
Càng thấy mình chửi bà ấy càng cười to.
- Ha ha đúng là cái đồ con không cha là nhà vô phúc! Bố đi theo gái rồi còn bênh bố chằm chặp. Thế nó đi bao nhiêu năm thế đã gửi về cho mẹ con mày cái gì chưa? Hay chỉ viết mỗi thư thôi?
Nghe bà ấy nói đến đây, mình bắt đầu mếu máo.
- Thôi, về mà bảo mẹ mày lấy chồng đi!
Và khi bà ấy nói thêm câu này nữa thì mình khóc thật. Mồm gào đến tận mang tai. Hai hàng nước mắt chảy tong tỏng. Bà ấy đã chạm vào đúng điểm yếu của mình. Mình không có bố. Đúng là bố đã bỏ mẹ con mình đi. Nhưng mình vẫn luôn tin và hy vọng sẽ có ngày bố trở về. Mua cho mình con gấu bông thật to. Kiệu mình đi khắp làng để cho họ nhìn thấy... Mình thèm thuồng cảm giác ấy vô cùng! Cảm giác được có bố.
Tối hôm đó, lúc về nhà, mình bị mẹ mang ra đánh 1 trận tơi bời khói lửa vì tội dám chửi bậy. Mình càng cố gân cổ lên thanh minh "vì bác ấy bảo bố đi theo gái rồi" thì mẹ càng vụt mạnh hơn. Mình đau. Mình khóc. Khóc nhiều lắm. Mẹ chẳng bao giờ lắng nghe mình nói, chỉ đơn giản vì mình là 1 đứa trẻ. Thanh minh tức là cãi. Mà cãi là láo!
Những năm tháng tuổi thơ của mình cứ trôi qua như thế và mình thấy: NGƯỜI LỚN THẬT QUÁ TÀN NHẪN VỚI TRẺ CON.
Họ gần như vầy nát tuổi thơ của mình. Người thì trêu, người thì kích... mình lại chửi, lại cãi, lại bị mẹ đánh. Cuối cùng, mình chính là nạn nhân trong những trò đùa ác khẩu của họ.
Câu chuyện mình kể đã xảy ra cách đây 20 năm rồi nhưng lại không phải là 1 câu chuyện đã cũ. Nó luôn luôn nhức nhối như vết thương đang mưng mủ vậy.
Nhiều người lớn luôn tự cho mình cái quyền được trẻ con tôn kính nhưng họ lại chẳng bao giờ biết tôn trọng trẻ con. Gặp trẻ con, họ bắt chúng phải chào hỏi 1 cách vô điều kiện mà không bao giờ mảy may suy nghĩ rằng họ cũng cần có lời chào chúng. Và thậm chí, người lớn đáng nhẽ ra nên mở lời chào trước. Chào trẻ con để làm gì? Để gửi tín hiệu làm quen. Để bày tỏ rằng chúng đang được tôn trọng như những người trưởng thành khác. Để gián tiếp dạy chúng cách mà chúng nên làm khi gặp mọi người. Mọi người chứ không phải là chỉ gặp người lớn mới chào! Người lớn nên biết rằng, đối với thế giới của 1 đứa trẻ, tất cả những gì chúng cần là bố mẹ chúng, vì vậy, chúng không có nhu cầu phải đi làm quen hay gửi tín hiệu kết nối đến bất cứ ai. Muốn chúng "ngoan", người lớn hãy cứ ngoan trước đã.
Nhiều người lớn luôn tự cho mình cái quyền được mang trẻ con ra làm trò đùa nhưng lại không biết rằng trái tim nhỏ bé của chúng rất mong manh và bản thân chúng luôn muốn được nói chuyện, bày tỏ quan điểm trong 1 bầu không khí nghiêm túc, không cợt nhả. Chúng ta đối với chúng như thế nào, chúng sẽ đối lại y như vậy. Ở những thành phố lớn văn minh, hiện đại, câu chuyện về 1 người bố bỏ vợ con đi theo gái bây giờ đã giảm nhưng những câu chuyện kiểu như "mẹ sắp đẻ em bé, cháu sắp bị ra rìa rồi" thì vẫn tồn tại đâu đó nếu không muốn nói là nhan nhản!
Những câu trêu đùa tưởng chừng như vô hại đó nhưng đã không ít lần gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Mình còn nhớ, ngày mình học cấp 2, gần nhà mình có 1 gia đình đẻ được 2 người con trai. Thằng lớn 5 tuổi, thằng bé 2 tuổi. Nhà nghèo, 2 anh em chẳng đi học mẫu giáo, chỉ toàn ở nhà trông nhau cho bố mẹ đi làm đồng. Thế rồi có lần ở đâu ra 1 ông bác bên hàng xóm sang chơi mới vui mồm trêu cho 1 câu
- Bố mẹ mày mà đi làm, ở nhà trông em, nó mà quấy hay ăn vạ, mày cứ xẻo trym nó cho tao.
Thế mà trong 1 lần bố mẹ vắng nhà, em khóc, thằng bé lấy dao xẻo trym em thật.
Hay đơn giản chẳng đâu xa, trong chính ngôi nhà mình. Con gái mình năm nay hơn 2 tuổi. Ấy vậy mà thỉnh thoáng vẫn bắt gặp những lời trêu đùa thản nhiên vô tư của người lớn như "cháu bị ra rìa rồi" "làm sao cháu khóc thế? Em Boi đánh à? Để bác đánh cho nó trận nhé"... Con bé từ 1 đứa rất yêu thương, nhẹ nhàng với em, chuyển sang ghét em và xuất hiện tình trạng đánh vào đầu em. Mình đã phải mất rất nhiều công sức để làm công tác ổn định tinh thần trở lại cho con bé. Thậm chí, mỗi lần 2 chị em khóc cùng lúc, mình đều chạy lại ôm con bé trước, dỗ cho con bé nín trước rồi mới ra bế thằng em. Nên chính ra, em mới bị thiệt thòi chứ ko phải chị.
Vậy đấy! Hậu quả của những câu nói đùa tưởng như vô hại ấy hóa ra lại vô cùng tai hại.
Thế nên
Đừng bao giờ mang nỗi thiệt thòi của 1 đứa trẻ ra để đùa!
Đừng bao giờ lấy bố mẹ chúng ra dùng như 1 thứ vũ khí hủy diệt, khiến chúng nhìn bố mẹ bằng con mắt sợ hãi. Chúng sẽ chẳng bao giờ mở miệng nói cho bố mẹ biết bất cứ chuyện gì đã xảy ra dù nó đúng hay sai.
Đừng bao giờ khiến trái tim chúng bị tổn thương bởi chính tình yêu của chúng dành cho bố mẹ.
Đừng bao giờ mang giới tính của chúng ra để dè bỉu.
Đừng bao giờ bỏ qua những câu chuyện của chúng!
Làm ơn, hãy lắng nghe chúng! Bởi chúng cần được lắng nghe, cần được thấu hiểu, cần được yêu thương hơn bao giờ hết! Đừng bao giờ cho rằng chúng thanh minh tức là cãi. Đừng bao giờ tước đoạt đi quyền được thanh minh của chúng. Đến như 1 tội phạm, trước khi kết án vẫn còn được thanh minh cho bản thân trước tòa cơ mà. Tại sao, con cái chúng ta, chúng ta lại không cho chúng 1 cơ hội? Cơ hội để bố mẹ hiểu con hơn. Cơ hội để kịp thời có những biện pháp uốn nắn nếu chúng có lệch lạc thực sự về cách nghĩ cũng như cách hành xử!
Trẻ con cần nhất là tình yêu của cha mẹ! Luôn cần được người lớn bao bọc, che chở và dẫn đường!
Nguồn: Lê Thanh Ngân
Ảnh: Đỗ Xuân Bút
-------------------------

Address

Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City

Telephone

+84938711286

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mộc Bích Thương posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share