25/03/2026
Đầu tuần đi tái khám, chụp x-quang kiểm tra xương lần nữa. Ngồi đợi lấy kết quả khá lâu nên bác sĩ đã rời phòng đi khám chuyên khoa, may sao trước đó đã kịp để lại đơn thuốc tiếp theo kẹp vào hồ sơ bệnh án trên bàn. Mẹ kể bác sĩ điều trị cho tôi là cậu bé ở xóm trên, hồi nhỏ mỗi ngày đi học đều ghé quán cơm tấm của mẹ ăn sáng. Bỗng nhận ra lũ trẻ nghịch ngợm lấm lem ngày nào nay đã thành người lớn, con Ánh con Anh đã tay bồng tay bế; thằng Phúc yếu ớt nay đã trở thành bác sĩ khoa tim mạch sau tháng ngày dài tuổi thơ vượt qua rất nhiều ca mổ tim của chính mình; nhỏ Hằng ngày nào hay mang bộ cờ vua qua rủ Men chơi nay đã cao ngồng, gần kết thúc giai đoạn thực tập, hớn hở khi sắp được gói ghém trở về quê.
Cô Nguyên chú Thành nghe tin tôi về ăn Tết, nấu một bữa cơm đủ đầy mời cả nhà sang dùng bữa, bồi hồi ôn lại kỷ niệm xóm làng qua sấp album cũ. Từ cái thời mà nhà tôi có chiếc tivi đầu tiên trong xóm, cho đến lúc ba tôi chới với trượt dài, mẹ tất tả vừa đi dạy vừa buôn gánh bán bưng nuôi tôi đi học Sài gòn, tuổi thơ con Men cũng xen lẫn những tủi hờn, nước mắt…
Có những đoạn đời từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ dám nhìn lại. Nhưng đến một lúc nào đó, người ta học cách thấu hiểu và thứ tha, cho người khác, và cho chính mình. Dăm ba mối quan hệ từng khiến ta nặng lòng, giờ nhìn lại, không còn gay gắt như trước nữa.
Một cú té tưởng nhẹ, vậy mà giữ chân tôi lại quê lâu hơn dự tính. Chuyến du xuân lên plan cả tháng đành huỷ bỏ, những dự định gặp gỡ đầu năm như mớ hành lý chưa kịp mở ra. Nói có buồn ko? Có chứ! Nhưng chuyện đã rồi, bù lu bù loa cũng có được gì.
Ở nhà lâu, ngủ sâu giấc, phơi nắng, ngâm chân mỗi ngày, ăn cơm mẹ nấu, người cũng “đầy đặn” ra chút đỉnh. Thỉnh thoảng mẹ cặp nách chở đi ăn cái này cái kia, gội đầu cắt tóc, tới mấy phòng trà quen nghe mẹ cùng các cô chú đàn hát, thấy họ xúng xính mà dễ thương, tưởng như thanh xuân chưa bao giờ có tuổi…
Tay trái đã bớt sưng, nỗ lực co duỗi, thấy có chút sức lực bên trong mình đang dần hồi phục. Tay phải vẫn cầm cọ, hoạ lại chút sắc thái yên bình đời sống. Bọn mèo liếm láp no nê, lò dò kéo nhau lên phòng lăn ra ngủ, buổi trưa quả thật thư nhàn để nằm ôm sách, lật giở những hành trình du kí hương xa…
Cuộc sống dù vẫn còn giận hờn cãi vã, lắm điều không như ý, nhưng cứ chọn tin vào điều tử tế thì mình vẫn sẽ đi tiếp được thôi! 💚