Familyshop

Familyshop Xin chào, mình là Hồng Vân một người mẹ U40, đang trên hành trình học cách nâng cao tư duy mỗi ngày sống vững vàng để đồng hành cùng con.

mình tin chỉ cần thay đổi từng chút một, mẹ tốt lên thì con cũng tốt theo.

Tài sản và tiêu sản – Giàu hay nghèo bắt nguồn từ cách tư duy và chi tiêuXin chào mọi người, lại là em Vân U40 đang trên...
03/09/2025

Tài sản và tiêu sản – Giàu hay nghèo bắt nguồn từ cách tư duy và chi tiêu
Xin chào mọi người, lại là em Vân U40 đang trên hành trình phát triển bản thân đây ak!
Hôm nay, ngồi đây và nhìn lại rất nhiều biến cố thăng trầm của cuộc đời mình. khi lên khi xuống, lúc trầm, lúc thì cũng bổng. em thấy quan điểm, cách sống, nhìn sự đời của mình thực sự rất khác nhau.
Phải nói rằng sự giàu nghèo vẫn luôn là một chủ đề được quan tâm nhất trong đời sống mỗi gia đình, chủ đề đáng nói nhất trong xã hội. Nói về tiền bạc, chắc hẳn mọi người khồn lạ lẫm gì với 2 khái niệm về tài sản và tiêu sản của Robert Kiyosaki đề cập trong cuốn sách “Rich dad, poor dad” của mình. Đây là hai khái niệm hoàn toàn đối nghịch nhau và đã mở ra một quan điểm mới trong lĩnh vực tài chính cá nhân.
Vậy tài sản và tiêu sản là gì? Hiểu về chúng giúp chúng ta thay đổi tư duy ra sao? Phân biệt tài sản và tiêu sản Tài sản là gì?Gia tăng tài sản Cố gắng mở rộng danh mục tài sản của mình bằng cách nào? có bao giờ bạn thực sự nghiêm túc để nghiên cứu và áp dụng cho chính mình chưa?
Đối với 1 người từng va vấp mình có thể hiêu được rằng, câu chuyện tài chính trong mỗi gia đình luôn khiến các cặp vợ chồng phải tranh luận rất nhiều để tìm ra phương pháp gia tăng tài sản.
Những năm đầu khởi nghiệp mình từng rất căn cơ trong chi tiêu. đơn giản vì đang chuyển từ làm thuê qua làm chủ, mọi chi phí phát sinh trong kinh doanh, trong cuộc sống so với mức lương đi làm thuê cũ của mình rất nhiều. nên luôn để tâm thế phòng thủ hoạch toán rất chi tiết, rất tiết kiệm. nhờ đó mà tài chính dự phòng lúc nào cũng dư dả. Nhưng đến khi việc làm ăn đã thuận lợi, kinh doanh đã dần ổn định thì bắt đầu bản thân lại xải tay hơn trong chi tiêu. đơn giản như thời mới thì đi siêu thị được coi như là đang đi giải trí, kết hợp mua sắm. hóa đơn 500k được coi là sa xỉ. nhưng khi cảm thấy tiền dễ kiếm hơn thì nhu cầu lại mua hóa đơn trên 1 triệu lại xem là điều bình thường. và nhu cầu giải trí phải là đi xem phim, hay đi chơi công viên...và thói quen chi tiêu sẽ dần cao hơn. cái thời ipad mới ra mà e dám mua giá bằng 3 tháng lương của dân văn phòng chẳng vì mục đích gì ngoài việc cho con xem. tức nhiên e ko hề thấy lãng phí hay có vấn đề gì trong chuyện này. "làm được thì sắm được". nhưng rõ ràng mình sẽ chỉ thấy khi mình ở 1 hoàn cảnh khác. vậy chính cái ipad đó là tiêu sản đầu tiên em có trong tay.
Tức nhiên em cũng biết cách để kiếm ra được tiền ko bằng cách này thì cách khác. Lợi nhuận kinh doanh có được và sự giúp đỡ của gia đình cũng có được tài sản đầu tiên trong đời là 1 căn nhà cấp 4 nằm trong hẻm nhỏ khá sâu ở q9 HCM. Tuy vị trí không đẹp, nhà thì sụp xệ, nhưng được cái khu trung tâm, và giá tiền hợp lý nằm trong khả năng. đặc biệt còn cho thuê rất dễ dàng với giá tốt. cũng chính vì có bước đệm của sự lựa chọn tài sản sáng suất đó mà em đã có những bước nhảy vọt sau này về tài sản. Nhưng mãi sau này e phải công nhận rằng không tài sản nào chắc chắn sẽ là thứ tài sản an toàn , hay sẽ đem lại lợi nhuận hay giá trị khi bạn không có những nhận định chính xác. Nó sẽ vô hình biến thành tiêu sản nếu như bạn lựa chọn sai sản phẩm đầu tư.
Việc đầu tư chuẩn xác sẽ giúp bạn có được một khoản lợi nhuận ổn định. Để tiền sinh tiền rõ ràng là cách cải thiện tài chính hiệu quả rồi. Các danh mục tài sản tiềm năng mà bạn có thể mua như là vàng, bất động sản, hay chứng khoán…phải chú ý với số vốn không nhiều lắm, bạn chỉ nên đầu tư nhỏ theo đúng năng lực để đảm bảo không quá rủi ro và nằm trong tầm kiểm soát. Ngoài ra mình cũng thấy được có một khoản riêng để đầu tư vào những điều bạn đam mê vd bạn thích cây cảnh, thích cafe, hay thích nghệ thuật thì cũng có thể tìm hướng đầu tư nhỏ theo kiểu góp vốn hay cổ phần vào lãnh vực đó. vừa giải quyết được chi phí đam mê cá nhân và có thêm khoản thu nhập riêng. Đây chắc chắn là những tài sản có ý nghĩa mà bạn có thể có. Giảm danh sách tiêu sản Tài sản và tiêu sản luôn đi liền với nhau.
Do đó, bên cạnh cố gắng gia tăng tài sản thì việc giảm thiểu các tiêu sản không cần thiết cũng là một chìa khóa quan trọng cho tự do tài chính. Tất nhiên chúng ta luôn có những khoản chi thiết yếu không thể tránh khỏi, ví dụ như các phương tiện cá nhân, phương tiện giúp cho hoạt động làm ăn. Tuy nhiên, hãy cân nhắc cắt giảm những thứ không thật sự cần thiết nhé. Trước khi bỏ tiền mua xe mới, điện thoại đời mới, quần áo, giày dép,… hãy tự hỏi nó có thật sự cần hay không. Một chiếc điện thoại xịn có thể nhất thời giúp bạn trở nên sang chảnh hơn nhưng nếu bạn để tiền đó đi mua vàng thì có khi chỉ thời sau, số tiền bạn có được đã gấp 2 lần giá trị của chiếc điện thoại rồi. Sự giàu nghèo thường bắt đầu từ sự khác biệt trong tư duy và cách chi tiêu. Do đó, hãy cân nhắc những khoản chi dù là nhỏ nhất nhé! Sự thay đổi dù là rất nhỏ trong cách chi tiền cũng có thể giúp bạn giảm bớt những rắc rối tài chính không mong muốn.
Tài sản là tất cả những thứ bạn bỏ tiền mua mà có thể mang lại nguồn lợi cho bạn trong tương lai. Chúng sẽ bù lại khoản tiền ban đầu của bạn bằng một khoản lợi nhuận lớn hơn. Nói cách khác, tài sản là những thứ mang tính đầu tư. Ví dụ, bạn mua một miếng đất. Sau đó khu vực này tăng giá, bạn quyết định bán ra để chốt lời. Khi đó, số tiền bạn bỏ ra là một khoản đầu tư có lời, giúp bạn thu được lợi nhuận. Vậy miếng đất ban đầu chính là một tài sản của bạn. Một ví dụ khác là bạn bỏ tiền để mua một căn nhà. Tuy nhiên, bạn quyết định không ở mà để cho thuê. Như vậy, mỗi tháng bạn sẽ có thêm một khoản lợi nhuận từ căn nhà đó. Đây chính là tài sản của bạn. Thế nhưng, câu chuyện sẽ rất khác nếu bạn mua nhà không để thuê mà để ở đó. Khi đó nó lại là tiêu sản, nhưng tiêu sản bắt buộc phải có để phục vụ nhu cầu sinh sống hằng ngày. Số tiền này có thể là để bảo trì, chăm sóc, sửa chữa,… ví dụ về căn nhà mua nhé. Lần mua nhà này bạn không để cho thuê mà để ở. Hoặc chỉ đơn thuần là bạn mua nhằm mục đích vừa ở vừa tích lũy “tài sản”. Thì khi đó nó thực tế lại không phải là tài sản của bạn. Nó chính là tiêu sản. Bởi lẽ, sau khi mua nhà, bạn sẽ tốn tiền sửa nhà, lắp đặt hoặc mua nội thất theo ý bạn. Nó không những không đem lại tiền cho bạn mà còn khiến bạn mất thêm tiền. đó là chưa kể bạn có phải vay mượn và gồng gánh khoản lãi cho căn nhà đó hay không nữa. Nó chỉ thực sự là tài sản khi bạn hi sinh nhu cầu sinh hoạt và có thể chốt lời thành công. Nếu không nó sẽ dễ biến thành 1 tiêu sản vô hình lớn ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuộc sống của bạn.

Đó là 1 vài nhận định riêng của bản thân em . Mong rằng có thể cung cấp cho mọi người những thông tin hữu ích về hai khái niệm này. Qua đó, bạn cũng có được một tư duy chi tiêu hợp lý, đánh giá sản phẩm 1 cách chính xác để tăng tài chính cá nhân cho mình ak!

xin chào mọi người lại là em Vân U40 trên hành trình phát triển bản thân đây ak!Đã vào năm học rồi, ba mẹ có đang đau đầ...
28/08/2025

xin chào mọi người lại là em Vân U40 trên hành trình phát triển bản thân đây ak!
Đã vào năm học rồi, ba mẹ có đang đau đầu , phân vân trong việc lựa chọn phương thức học thêm cho con chưa ak? đây là kinh nghiệm của cá nhân em khi cho con học thêm Online & Offline

Trước đây em từng khá băn khoăn nên cho con học thêm online hay offline, vì mỗi hình thức đều có ưu và nhược điểm riêng. Sau một thời gian trải nghiệm cả hai, mình rút ra vài điều muốn chia sẻ để ba mẹ tham khảo:

1. Học offline (trực tiếp tại lớp):

Ưu điểm: Con được gặp thầy cô, bạn bè trực tiếp nên có sự gắn kết, dễ hỏi, dễ trao đổi ngay tại lớp. Không khí học tập cũng sôi nổi, có tính cạnh tranh tích cực.

Hạn chế: Tốn thời gian đi lại, nhất là những hôm trời mưa hay kẹt xe. Đôi khi con mệt sau giờ học chính, thêm di chuyển khiến con khá uể oải.

2. Học online:

Ưu điểm: Tiết kiệm thời gian đưa đón, con có thể học ngay tại nhà. Thời gian linh hoạt, đặc biệt phù hợp với các môn ngoại ngữ hay luyện kỹ năng. Ngoài ra, con có thể xem lại bài giảng nếu thầy cô có ghi hình.

Hạn chế: Con dễ mất tập trung hơn nếu không có sự giám sát. Việc tương tác với thầy cô và bạn bè cũng bị hạn chế, nhất là với trẻ nhỏ.

Kinh nghiệm cá nhân em rút ra:

Với môn nào cần thực hành nhiều, cần sự kèm cặp và tương tác cao (Toán, Văn, thí nghiệm khoa học…), mình ưu tiên cho con học offline. và thêm bài giảng bổ trợ online. (có thể xem lại khi vẫn chưa hiểu bài )

Với môn ngoại ngữ, kỹ năng mềm, hoặc học bổ sung kiến thức thì online lại rất phù hợp.

Quan trọng nhất là đồng hành cùng con: trao đổi xem con cảm thấy thoải mái, hiệu quả nhất ở hình thức nào để chọn cho phù hợp.

Cuối cùng, mình nhận ra: không có hình thức nào “tuyệt đối” tốt. Chọn online hay offline còn tùy vào độ tuổi, tính cách và nhu cầu của từng bé. Điều quan trọng nhất là con cảm thấy hứng thú, được tiếp thu kiến thức hiệu quả và ba mẹ cũng bớt áp lực trong hành trình đồng hành cùng con.

THÓI QUEN TRÌ TRỆ - BẮT ĐẦU TỪ VIỆC NGHĨ MÀ KO LÀM.Xin chào mọi người lại là em Vân U40 đang trên hành trình phát triển ...
25/08/2025

THÓI QUEN TRÌ TRỆ - BẮT ĐẦU TỪ VIỆC NGHĨ MÀ KO LÀM.
Xin chào mọi người lại là em Vân U40 đang trên hành trình phát triển bản thân đây ak!
Nay thứ 2 em kiểm tra lại bài vở, kế hoạch bản thân...
cuối tuần vừa qua , em vừa trải qua 3 ngày trì trệ. học không ra bài nào, viết cũng không, làm ko được việ gì, tổng kết lại 3 ngày cuối tuần ko có một thu hoạch gì hết. haizaaaa! rồi em ngồi và tự bào chữa cho bản thân vì xảy ra sự cố này, xảy ra sự việ kia, phát sinh điều không mong muốn làm trì hoãn chứ mình ko muốn vậy. Rồi xong giựt mình liền. chết tư tưởng gì đây!
Có bao giờ bạn để ý không?
Sự trì trệ không đến ầm ầm trong một ngày, nó len lỏi rất khéo léo. Nó bắt đầu từ việc bạn nghĩ rất nhiều nhưng chẳng chịu hành động.
Giống như hút thuốc lá vậy. Một điếu chẳng làm phổi hỏng ngay, nhưng nếu lặp lại ngày này qua ngày khác, bệnh tật là điều chắc chắn. Trì trệ cũng thế: chỉ nghĩ mà không làm vài lần thì chưa sao, nhưng biến nó thành thói quen, thất bại là điều không thể tránh khỏi.
Và rồi, “nghĩ mà không làm” kéo theo một thói quen độc hại khác: thích phàn nàn.
Bạn thấy vấn đề, bạn biết sai ở đâu, nhưng thay vì sửa, bạn ngồi đó than thở. Hiện trạng không đổi, bạn bế tắc, bạn lại kêu ca… và vòng lặp tiếp tục.
Ngày nay, kêu ca đã thành “thú vui” tập thể. Cha mẹ than con cái không nghe lời. Con cái trách cha mẹ không thấu hiểu. Cấp trên chê nhân viên kém. Cấp dưới than sếp trả lương bèo.
Chúng ta phàn nàn về giá cả, công việc, các mối quan hệ… nhưng hiếm khi dám hỏi: “Có phải mình đang phàn nàn quá nhiều thay vì hành động?”
Theo tâm lý học, thói quen than vãn là dấu hiệu của sự tự ti và bất lực. Người không tin mình có thể thay đổi thì chỉ còn cách “xả” ra bằng lời nói, vừa để rũ bỏ trách nhiệm, vừa để tìm chút cảm giác được an ủi.
Nhưng não bộ vốn dĩ ghi nhớ mọi thứ lặp đi lặp lại. Than vãn quá nhiều, não sẽ quen với việc chỉ nhìn thấy cái xấu. Và bạn biến thành kẻ bi quan, lúc nào cũng bất mãn, bực bội, và cuối cùng… chẳng thay đổi được gì.
👉 Rất may e nhìn thấy được, để mà ko tiếp tục bị chính mình trì hoãn bản thân mình nữa.
Nếu bạn tập thói quen tìm giải pháp thay vì tìm lỗi, hành động thay vì than vãn, bạn sẽ thấy mình khác đi từng ngày. Mỗi hành động nhỏ, dù rất nhỏ, cũng đủ để kéo bạn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của trì trệ.
Bởi vì, bạn không thể than vãn mà có một cuộc đời tốt hơn. Bạn chỉ có thể hành động để tạo ra nó.

“BẪY KHÔNG NẰM Ở CUỘC ĐIỆN THOẠI MÀ NẰM Ở CÁCH TA SUY NGHĨ”xin chào mọi người, lại là e Vân U40 đang trên hành trình phá...
23/08/2025

“BẪY KHÔNG NẰM Ở CUỘC ĐIỆN THOẠI MÀ NẰM Ở CÁCH TA SUY NGHĨ”
xin chào mọi người, lại là e Vân U40 đang trên hành trình phát triển bản thân đây ak!
Hôm nay e muốn chia sẻ chuyện thật: Người thân em mất sạch tiền trong tài khoản chỉ vì một cú điện thoại

Chuyện là thế này, chị em đã đại diện công ty đặt booking khách sạn cho chuyến du lịch Vũng Tàu. Vì là dịp hè, đi theo đoàn đông nên cần phải đặt phòng trước. Chị cùng mọi người góp ý chọn phòng, sau đó lên mạng tìm trên một trang web booking khá uy tín và đặt được một căn hộ view biển, giá cả cũng hợp lý. Mọi người đều chốt và để lại thông tin đặt phòng.

Nhưng chỉ 5 phút sau, chị tôi nhận được một cuộc gọi. Người gọi tự xưng là chủ của homestay đó, nói đã nhận thông tin đặt phòng của chị và bắt đầu tư vấn. Giọng điệu nghe rất quan tâm, nhiệt tình, rồi khuyên rằng:

“Chị nên hủy bên booking đi, đặt trực tiếp với bên em sẽ được ưu đãi hơn.”

“Đặt trực tiếp còn kèm khuyến mãi tặng bữa sáng miễn phí.”

Chị tôi tỏ ra nghi ngờ, bởi sao lại có chuyện gọi báo hủy rồi đặt lại? Nhưng bên kia khẳng định chắc nịch:

“Chỉ có chủ homestay mới nắm được thông tin đặt phòng, số điện thoại và lịch của chị.”

Điều này làm chị tôi bắt đầu lung lay, vì đúng thật bình thường thì ai có thể biết chính xác thông tin cá nhân như vậy. Sau đó, bên kia gửi cho chị một đường link website. Trang web nhìn cũng khá bình thường, chỉ cần vào điền thông tin đặt phòng, không có dấu hiệu gì khác thường.

Ban đầu, họ yêu cầu chị tôi chuyển 100 nghìn đồng để nhận thông tin và xếp phòng. Chị nghĩ số tiền nhỏ, không đáng kể nên đồng ý.

Sau đó, họ lại bảo phải đặt cọc 20% để giữ chỗ, vì Vũng Tàu hôm đó có tổ chức lễ hội, lượng khách quá đông, nếu không cọc sẽ không giữ được phòng.

Lúc này chị tôi bắt đầu nghi ngờ, nên đã lên mạng kiểm tra thì đúng là Vũng Tàu hôm đó có lễ hội thật. Thấy khớp với lời người kia nói, chị yên tâm hơn và chuyển khoản 1,7 triệu đồng.

Tiền chuyển đi bình thường, không có dấu hiệu gì bất thường. Nhưng ngay sau đó, lại có thêm một cuộc gọi:

“Chị ơi, sao chị ghi thông tin chuyển khoản là tên người gửi thôi, như vậy hệ thống không lưu được. Chị phải ghi rõ phòng nào, ngày nào, số điện thoại thì phần mềm bên em mới nhận.”

Lúc này chị tôi cảm thấy phiền phức nên nói không đặt nữa và yêu cầu hoàn tiền. Người kia lại rất “tử tế”:

“Được thôi chị, bên em đồng ý hoàn tiền. Nhưng do tính chất công ty, không thể hoàn cá nhân mà phải qua hệ thống. Chị cần thao tác nhanh trong 3 giây, nếu không hệ thống sẽ không chấp nhận.”

Hắn gửi một đường link và yêu cầu chị mở ra, làm theo hướng dẫn. Trong khi vẫn nghe điện thoại, chị tôi vội vàng bấm theo chỉ dẫn. Khi nhấn nút xác nhận, tin nhắn ngân hàng báo về ngay lập tức — nhưng không phải cộng tiền mà là trừ sạch tài khoản, về 0 đồng.

Chị tôi hoảng hốt hỏi lại thì đầu dây bên kia cúp máy và chặn số ngay. Trong tích tắc, toàn bộ số tiền tiết kiệm trong tài khoản của chị đã bị rút sạch.

rõ ràng bên kia họ đã làm từng bước đánh vào tâm lý chúng ta
Khai thác dữ liệu cá nhân
Kẻ lừa đảo có thông tin đặt phòng, số điện thoại → khiến nạn nhân tin rằng “chỉ có chủ nhà mới biết”.
Chiêu “ưu đãi & khuyến mãi”
Giảm giá, tặng bữa sáng, đặt trực tiếp rẻ hơn → đánh vào tâm lý ham lợi nhỏ.
Chiến thuật “từng bước nhỏ”
Ban đầu chỉ 100k, tạo cảm giác an toàn. Sau đó nâng dần số tiền lên 1,7 triệu. Đây là thủ thuật “foot-in-the-door” – khi bạn đã đồng ý một yêu cầu nhỏ, bạn dễ chấp nhận yêu cầu lớn hơn.
Dùng sự kiện thật để tăng độ tin cậy
Vũng Tàu đúng là có lễ hội → nạn nhân kiểm chứng được và càng tin.
Tạo áp lực thời gian
“Chỉ 3 giây để thao tác” → ép nạn nhân làm ngay, không kịp suy nghĩ.
Dẫn dắt tâm lý bằng sự tử tế giả tạo
Ban đầu tư vấn rất nhiệt tình. Khi nạn nhân yêu cầu trả tiền, hắn đồng ý ngay, khiến chị tôi càng tin rằng mình đang làm việc với chủ homestay thật.

Qua đây thấy rõ được Vì sao chúng ta cần rèn tư duy đúng để không mắc bẫy

Tư duy phản biện: Luôn tự hỏi “Có hợp lý không? Tại sao họ lại gọi cho mình?”

Tư duy kiểm chứng: Không tin ngay, phải quay về kênh chính thống (website, hotline thật).

Tư duy quản trị cảm xúc: Không để sự sợ hãi, ham rẻ hay áp lực thời gian dẫn dắt hành động.

Tư duy cảnh giác số: Mọi đường link gửi qua tin nhắn/điện thoại đều tiềm ẩn rủi ro.

Tư duy phòng ngừa: Đừng nghĩ “mình sẽ không bao giờ bị lừa”, hãy luôn coi mình là mục tiêu để giữ cảnh giác.

Nếu chị tôi giữ được những tư duy này, có lẽ câu chuyện đã khác.

Câu chuyện chị tôi mất trắng tiền trong tài khoản là một bài học đau xót. Nhưng từ đó tôi hiểu rằng:

Tiền mất rồi có thể kiếm lại,

Nhưng nếu ta không rèn cho mình tư duy tỉnh táo, phản biện và cảnh giác, thì sẽ còn rất nhiều cái bẫy khác ngoài kia chờ sẵn.

Trong thời đại số, kẻ gian không cần dao gậy, cũng không cần gặp mặt. Chúng chỉ cần một cú điện thoại, một đường link, một chiêu tâm lý — là đủ để “dẫn” chúng ta vào bẫy.

👉 Vì vậy, hơn cả việc giữ tiền, chúng ta cần giữ tư duy đúng:

Luôn kiểm chứng thay vì tin ngay.

Luôn dừng lại trước khi làm theo lời thúc giục.

Luôn coi mình có thể là mục tiêu, để không bao giờ mất cảnh giác.

Tiền trong tài khoản là hữu hạn. Nhưng tư duy tỉnh thức chính là tài sản vô hạn, bảo vệ ta trong suốt cuộc đời.

“Nếu được quay lại, tôi ước gì mình đã không lãng phí quá nhiều thời gian vào chiếc điện thoại”xin chào mọi người lại là...
21/08/2025

“Nếu được quay lại, tôi ước gì mình đã không lãng phí quá nhiều thời gian vào chiếc điện thoại”
xin chào mọi người lại là em Vân U40 đang trên hành trình phát triển bản thân đây ak!
hôm nay e muốn nhắn nhủ đến mọi người điều hối tiếc nơi em.
Có bao giờ bạn tự nói với lòng mình: “Ước gì mình đã không lướt điện thoại một cách vô bổ trong suốt một thời gian dài” chưa? Nếu từng có, xin chúc mừng bạn, ít nhất bạn đã bắt đầu nhận ra sự thật. Còn nếu vẫn chưa từng có ý nghĩ ấy, mong bạn hãy kiên nhẫn đọc hết những dòng dưới đây.
Điện thoại di động đã trở thành vật bất ly thân của rất nhiều người bởi những tiện ích mà nó mang lại. Tuy nhiên, điện thoại cũng giống như một “con dao hai lưỡi”, nếu không biết cách kiểm soát, người dùng sẽ ngày càng bị phụ thuộc, đâm đầu vào nó như một… “con nghiện”. Trong đời sống thường nhật, hình ảnh nhiều người – đặc biệt là giới trẻ – chúi mũi vào điện thoại đã không còn xa lạ. Đang ăn cũng cắm cúi bấm điện thoại, dừng đèn đỏ vài giây cũng tranh thủ xem, trong cuộc họp hay ở lớp học cũng lén sử dụng, đang chạy xe cũng bấm, một hai giờ sáng vẫn dán mắt vào màn hình, thậm chí đi vệ sinh cũng mang điện thoại theo. Dường như ngày nay, con người khó có thể sống nếu thiếu điện thoại.
Bản thân tôi trước đây cũng như vậy. Điện thoại gần như cầm trên tay liên tục. Ngoài công việc bán hàng online phải làm việc qua điện thoại, thì sau này khi việc bán hàng chậm lại, tôi vẫn giữ thói quen ấy. Tôi cầm điện thoại để làm gì? Chỉ để lướt Facebook, TikTok, YouTube, hóng hớt tất cả mọi chuyện trên đời: nào là drama của giới nghệ sĩ, nào là trend của giới trẻ, hay xem những tiểu phẩm hài một cách vô nghĩa.
Rồi đổi lại tôi được gì? Thời gian rảnh thay vì tập thể dục để nâng cao sức khỏe hay đọc sách để bồi dưỡng tri thức, tôi lại cắm cúi vào điện thoại. Việc ngồi một chỗ và bấm liên tục khiến tôi ngày càng ù lì, lười vận động, mắt kém, cơ thể lừ đừ, tinh thần mệt mỏi.
Không chỉ vậy, vì “nghiện” điện thoại mà tôi không toàn tâm toàn ý với các mối quan hệ ngoài đời thực. Ngồi ăn cơm với gia đình, thay vì trò chuyện, chia sẻ cùng nhau, thì mỗi người lại chăm chú vào một chiếc điện thoại riêng, theo đuổi một nội dung khác nhau. Thậm chí, có lúc người này muốn chia sẻ chuyện mình đang xem thì người kia cũng chẳng buồn quan tâm vì còn đang mải với cái điện thoại của chính mình. Dần dần, gia đình không còn kết nối. Cha mẹ không nắm bắt được sự thay đổi tâm sinh lý từng ngày của con cái. Vợ chồng, anh chị em cũng chẳng còn hiểu gì nhau.
Ngay cả những buổi đi chơi, đi cà phê họp mặt bạn bè, vẫn có người chỉ chăm chăm vào điện thoại. Khác gì việc thay đổi chỗ ngồi để lướt mạng, chỉ khác là lần này phải trả tiền cho chỗ ngồi đó. Và còn rất nhiều tác hại khác, từ hữu hình đến vô hình, mà điện thoại gây ra cho mỗi chúng ta.
Nhưng điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây chính là sự tiếc nuối vì khoảng thời gian đã bỏ ra để chìm đắm quá nhiều trong thế giới internet. Thời gian là vốn quý nhất của con người. Lãng phí thời gian cũng đồng nghĩa với việc lãng phí “của báu” mà tạo hóa ban tặng. Nếu không biết tận dụng, nó sẽ trôi qua rất nhanh, đúng như lời ông bà xưa vẫn nói:
“Tháng ngày vùn vụt thoi đưa
Nó đi… đi mãi có chờ ai đâu!”
Thay vì bao nhiêu thời gian cầm điện thoại vô nghĩa, tôi hoàn toàn có thể dùng nó để học hỏi, tìm tòi những điều mới mẻ, chọn lọc cái hay để trau dồi cho bản thân. Tôi có thể học thêm một ngôn ngữ thứ hai, một kỹ năng mềm trong cuộc sống, lắng nghe những chia sẻ từ các chuyên gia về tâm sinh lý trẻ em, hay học thêm kiến thức về kinh doanh. Rất nhiều thứ tôi có thể trang bị cho não bộ của mình. Thay vì luyện hết một bộ phim kiếm hiệp, tôi đã có thể luyện xong vài quyển sách về đầu tư, kinh doanh. Sau từng ấy năm, bản thân hẳn đã giàu có biết bao – giàu ở đây không chỉ là tiền bạc, mà trước hết là giàu trong tri thức, trong tầm nhìn, trong tư duy. Và chính những thứ ấy mới giúp ta có một cuộc sống thoải mái hơn cả về kinh tế lẫn thể chất.
Tôi biết rằng khát khao được tận hưởng, được sống hạnh phúc là hoàn toàn xứng đáng, và ai cũng có. Nhưng xin đừng chỉ tận hưởng không thôi. Tuổi trẻ mà chỉ để hưởng thụ, thì tuổi trung niên bạn sẽ phải cố gắng gấp mười lần người khác. Và liệu lúc đó, khi nhiệt huyết, thanh xuân đã cạn kiệt, bạn có còn làm được không?
Làm gì cũng được, nhưng hãy tìm cho mình một mục tiêu. Hãy lập một kế hoạch, đưa bản thân vào kế hoạch ấy và kiên trì thực hiện. Học thêm, làm thêm, trải nghiệm thêm. Chỉ có xã hội mới là người thầy toàn năng nhất. Còn mạng xã hội ư? Chúng ta sẽ chẳng học được gì nhiều ngoài việc tự mê hoặc bản thân mà thôi.
Thời gian quý giá lắm, đừng để nó trôi đi trong vô nghĩa.

21/08/2025

Xin chào mọi người, lại là e Vân U40 đang trên hành trình phát triển bản thân đây ak!

Hôm nay e xin tâm sự với mọi người một ít nỗi lòng của bản thân mình: Giờ nhìn lại, tôi thấy thương cho người phụ nữ 5 năm trước…

Cô ấy tưởng mình đang rất ổn.
Bán hàng tốt, có thu nhập, được khen là giỏi, là năng động.
Cô ấy tự tin với mô hình kinh doanh cũ kỹ mà không hề biết…
Thế giới ngoài kia đang thay đổi từng ngày.

Cô ấy không đọc thêm gì mới.
Không học thêm kỹ năng.
Không xây kênh, không nghĩ đến tương lai xa.
Bởi vì cô ấy nghĩ:
“Như vầy là được rồi. Cần gì học nữa?”

Nhưng rồi... mọi thứ sụp đổ.
Facebook thay đổi. Khách hàng đổi thói quen.
Người ta đi trước bằng TikTok, bằng sàn, bằng affiliate…
Còn cô ấy – vẫn cố gồng với công thức cũ.

Và tôi đã phải trả giá bằng sự mất phương hướng, hụt thu nhập, và nhiều năm chán nản, tự nghi ngờ bản thân.

Hôm nay, tôi đủ tỉnh táo để nhìn lại:
Không phải vì tôi không giỏi.
Mà là vì tôi đã ngừng học, ngừng cập nhật, ngừng lớn lên.

Hành trình làm lại của tôi bắt đầu từ chính khoảnh khắc này – khi tôi dám đối diện với sự thật.

“Con học, mẹ học và chúng ta cùng lớn lên”

Có những buổi tối, con ngồi làm bài tập… còn mẹ ngồi tra từ vựng tiếng Anh.
Có những ngày con uể oải vì học toán… mẹ cũng mệt nhoài vì cố hiểu cách dùng một ứng dụng mới. Một công cụ hỡ trợ mới lạ lẫm với mẹ.

Mẹ nhìn thấy con, và mẹ thấy chính mình ngày trước cũng từng ghét học, từng nghĩ "biết nhiêu đó là đủ rồi".

Mẹ từng sai…
Vì đã có lúc mẹ nghĩ:
“Học chỉ dành cho tuổi đi học.”
“Người lớn rồi, đi làm kiếm tiền là được.”

Nhưng rồi mẹ nhận ra:
Khi mình ngừng học, là mình bắt đầu tụt lại.

Giờ đây, mẹ học lại không chỉ để dạy con,
Mẹ học để làm gương cho các con, để truyền cảm hứng cho con,

Và mẹ sẽ luôn là người bạn học đồng hành cùng con, dù con ở tuổi nào.

Cảm ơn các con, vì nhờ các con mà mẹ cũng được "lớn lại" lần nữa từ đầu, lần này là bằng cả quyết tâm nỗ lực và nhiệt huyết

Tôi đã từng thành công… nhưng vẫn thất bại.Hôm nay, tôi ngồi lại, nghĩ về chặng đường mình đã trải qua.Có những lúc, cuộ...
20/08/2025

Tôi đã từng thành công… nhưng vẫn thất bại.
Hôm nay, tôi ngồi lại, nghĩ về chặng đường mình đã trải qua.
Có những lúc, cuộc đời mang đến cho tôi cơ hội – rất rõ ràng.
Nhưng chỉ vì tầm nhìn hạn hẹp, sự bảo thủ và cứng nhắc, tôi đã không chỉ đánh mất cơ hội, mà còn đánh rơi luôn cả sự nghiệp mình từng rất tự hào.

Gia đình tôi có nghề làm tranh thêu tay truyền thống. Tôi lớn lên bên khung thêu, sợi chỉ màu, biết thêu từ nhỏ, biết phụ mẹ làm tranh để có tiền mua quần áo mới mỗi dịp hè.
Với tôi, tranh thêu không chỉ là một nghề – mà là một phần tuổi thơ, là niềm tự hào, là thu nhập chính của gia đình.
Khi ra trường, sau 2 năm đi làm công ty áo cưới để học hỏi kinh nghiệm, tôi quay về mở cửa hàng tranh thêu đầu tiên.
Việc kinh doanh thuận lợi bất ngờ.
Sản phẩm đẹp, thủ công tinh xảo, giá trị truyền thống cao, lại ít cạnh tranh. sản phẩm đẹp, bán tốt, tôi thì được cái khéo tư vấn nên khách hàng rất tin tưởng và ủng hộ.
Chưa đầy 1 năm sau, tôi mở tiếp cửa hàng thứ 2.
Tôi còn mang sản phẩm tham gia rất nhiều triển lãm hội chợ người tiêu dùng. Có lần được mời hợp tác phát triển mẫu tranh xuất khẩu sang châu Âu. Tôi thực sự tự hào, tin rằng mình đang trên con đường vững vàng để phát triển sự nghiệp với nghề truyền thống.

Nhưng đến khoảng năm 2012 – mọi thứ bắt đầu đổi khác.
Phong trào tranh thêu chữ thập phát triển rầm rộ. Mọc lên như nấm sau mưa.
Tôi nhìn những sản phẩm đó và… khinh thường. “Xấu. Thô. Thiếu nghệ thuật. Chỉ là trào lưu nhất thời thôi.”
Tôi không quan tâm. Tôi nghĩ mình làm hàng đẹp, tinh xảo, khách hàng vẫn sẽ lựa chọn. Tôi vẫn giữ niềm tin chắc nịch vào giá trị của tranh thêu tay mà không hề nhận ra, thị hiếu và hành vi người tiêu dùng đang thay đổi từng ngày.
ĐếnTết năm 2014, tôi bắt đầu nhận thấy được sự ảnh hưởng ghê gớm đến mức nào. khách vào cửa hàng tôi rất đông. nhưng họ hỏi mua bộ mẫu về thêu. ít ai mua tranh của tôi. Họ chỉ mang tranh chữ thập đến nhờ đóng khung. Đông đến nỗi 3 nhân công đóng khung, cả tôi là 4 làm, phải làm ngày làm đêm, còn tôi thì phải từ chối nhận thêm khách.

Cửa hàng vẫn đông – nhưng không còn là của tôi.
Trong khi đó, doanh thu tranh thêu tay giảm tới 60%.
Tôi thấy chứ. Thấy rõ. Nhưng vẫn cố tự an ủi rằng “sau Tết là hết, rồi đâu lại vào đó”. Nhưng không. Người ta mua về tự thêu-Rồi thêu để tặng- Rồi thêu để bán.
Cuối cùng – họ thành người bán tranh – còn tôi thì mất khách.

Tôi mất dần thị trường.Chi phí mặt bằng tăng.Tôi phải đóng bớt 1 cửa hàng.Cửa hàng còn lại cũng ế ẩm, lay lắt.Đến lúc này, tôi mới thấm thía:
“Tôi đã có cơ hội – quá rõ ràng.
Tôi có kỹ năng, có khách hàng, có cơ sở ,sản phẩm tốt, thị trường thuận lợi. Nhưng tôi đánh mất tất cả – chỉ vì không chịu thay đổi.”
Tôi đã cố chấp với quan điểm cá nhân, đóng khung mình trong “niềm tự hào”, mà quên rằng – thế giới này không ai đứng yên để chờ ai.

Tôi thất bại không phải vì tôi không chịu mở rộng tầm nhìn.
Tôi đã để cái tôi, sự tự tin mù quáng che mất khả năng quan sát thị trường, hiểu người tiêu dùng, và thích nghi.
bài học tôi rút được là Đừng bao giờ để cái nhìn cá nhân che mờ nhu cầu của thị trường.
Dù sản phẩm có đẹp, có giá trị đến đâu – nếu thị trường không còn đón nhận, thì mình buộc phải thay đổi. tôi hiểu được rằng:
Khách hàng không sai – họ chỉ đang đi theo điều khiến họ hứng thú hơn, tiện lợi hơn, hoặc phù hợp hơn với cuộc sống hiện tại.
Kể từ sau thất bại đó, tôi rèn luyện cho mình một thói quen: luôn quan sát thị trường bằng con mắt cởi mở, không vội chê, không vội đánh giá thấp bất kỳ xu hướng nào.
Vì rất có thể, thứ bạn đang xem nhẹ hôm nay… chính là cơn sóng lớn nhất ngày mai.

Tư duy linh hoạt – quan sát tinh tế – và lắng nghe không phán xét sẽ là kim chỉ nam của tôi trong những hành trình phía trước.

xin chào mọi người lại là em, Vân u40 đang trên hành trình phát triển bản thân đây ak!sắp vào đầu năm học mới, con em ch...
20/08/2025

xin chào mọi người lại là em, Vân u40 đang trên hành trình phát triển bản thân đây ak!
sắp vào đầu năm học mới, con em chúng ta lại chuẩn bị vào những ngày quay cuồng chiến đấu với đống bài tập trên lớp cũng như ở nhà. nhưng e chắc chắn rằng phụ huynh chúng ta còn lo lắng hơn. thực ra ngoài việc lo lắng về quần áo sách vở, môi trường học mới của con thì ai cũng sẽ như em. vẫn lặp lại mối lo cũ là năm trước con học ko tốt năm nay thì sao đây, ko biết con có chịu học không, có học tốt hơn ko, có tiến bộ hơn. mình phải làm gì để con học hành tiến bộ hơn blabla...
Thì đây em sẽ đi tìm câu trả lời cho câu hỏi:
con lười học, học kém là do đâu. phải chăng đó là bản chất hay do phương pháp dạy dỗ?
thực ra trước đây, em ngoài việc thúc ép con học bằng cách quát tháo hay đôi khi còn dọa nạt ra thì chẳng biết làm gì hơn. 1 phần mình cũng quá bận rộn với công việc, nhưng phần lớn là do mình ko quan tâm đến việc dạy dỗ con khoa học mà chỉ bằng bản năng bình thường. con em thì đặc biệt bé lớn có tính làm việc gì cũng từ từ (trước đây e hay nói là lề mề, chậm chạm). suốt ngày bị thầy chô mắng vốn là bé ngoan nhưng chậm chị ak. thế là lại bản năng người làm mẹ sốt ruột lại về thúc dục, quát tháo, hăm dọa. thậm chí đôi lúc còn chán nản. khi đó mình tưởng con sợ mà cố học. mà cố như thế nào bằng cách nào để tiến bộ thì cả mẹ và con đều mơ hồ. cuối cùng chẳng có tác dụng gì con lười vẫn lười, học kém vẫn kém.
Vậy việc học kém của con, hay việc bị thầy cô nhắc nhở thì chúng ta có nên thúc ép, thậm chí biến việc học thành cuộc chiến hay không?
Đầu tiên ta phải đi tìm câu trả lời, lý do con lười là gì, vì sao con lại bị điểm kém sau đó sẽ tìm cách cùng giải quyết hết mọi vấn đề xem con có đỡ lười học được không. Một thực tế, hiện nay, các con được bố mẹ, ông bà chăm bẵm quá nhiều, toàn làm hộ nên lười và ỉ lại. Vậy, muốn con bớt lười trong việc học thì cần “ngưng” chăm bẵm, làm hộ nữa cho bớt lười.
Mặt khác thay vì la mắng, thúc ép con học hay than phiền rằng sao con mình học dốt, lười nhác, kém cỏi, tệ hại, chúng ta có thể giải quyết vấn đề này. Đặc biệt, mẹ cần hiểu, trẻ con lười học không phải do bản chất mà chính là do phương pháp dạy dỗ và điều kiện học chứa nhiều yếu tố không phù hợp với trẻ khiến trẻ sợ học và sinh lười học ngay từ đầu. khi con thấy việc học quá nặng nề thì mẹ mắng, bố chửi, cô gào thét thì bé nào cũng sợ học cả. Vì thế, bố mẹ ngưng việc thúc giục, mắng mỏ con, nó sẽ đỡ sợ hơn.
Có một lí do nữa là chúng ta cần xem lại đòi hỏi của mình với con đi. Các chị em khác khi đi họp phụ huynh gặp nhau luôn có câu nói cửa miệng: ''em có bắt nó học nhiều đâu. Mỗi học ở trường, học thêm tiếng Anh và học môn năng khiếu thôi mà''. vâng ak, có nhiều gì đâu, Vậy giờ mình hãy thử sống với thời gian biểu đó 1 tuần đi rồi chị em nghĩ xem mình có hành hạ, đòi hỏi con quá sức không. Đừng ngồi đó mà phỏng đoán, rồi đánh giá con. Vừa sức mới tải nổi. Quá sức thì ai cũng lười, huống chi trẻ con.
Với những lí do trên, để con bớt lười hãy dạy con cách học chủ động. Học kiểu đến lớp nghe cô rồi về nhà làm bài tập là học bị động, chủ động ở đây là mở sách ra, lật mục lục lên, ngồi đọc và ghi ra là mình sẽ học gì cả năm, có mấy chương, trong chương đó học gì. Đến lớp nghe cô giảng bài sẽ hứng thú hơn nhiều.
Thêm nữa, cần dạy trẻ ôn tập bằng sơ đồ tư duy vì cách này nhớ sẽ hệ thống hơn nhiều. Lập sơ đồ tư duy và dán giữa nhà, việc học sẽ đơn giản và thú vị hơn. Cần sắp xếp công việc khoa học. Làm việc bằng thời gian biểu bao giờ cũng đơn giản, nhàn hạ mà hiệu quả. Vậy các chị em hãy giúp con xây dựng thời gian biểu và yêu cầu con thực hiện đúng. gọi là lập nên kỷ luật mềm áp dụng lên cả mẹ và con. khi áp dụng kỷ luật chúng ta sẽ kèm theo cả phần thưởng khích lệ cũng khi phạt mỗi lần con ko tuân thủ. (cần cho con chịu phạt vài lần cho nhớ cũng tốt ak😁)
Hãy chia nhỏ thời gian theo từng tháng để mẹ và bé có thể dễ dàng theo dõi và lập kế hoạch cho những thời gian còn lại trong học kỳ. Ví dụ, bạn có thể dùng cách xé lịch từ tháng 9 đến tháng 1 và dán chúng một cách tuần tự từ trái sang phải trên một bức tường.Để bé có thể dễ dàng nhận biết các sự kiện quan trọng, hãy sử dụng các loại bút màu khác nhau để đánh dấu ngày thi, sự kiện đặc biệt và các hoạt động sắp tới. Điều này sẽ giúp bé tự tin và tự quản lý thời gian của mình một cách có tổ chức và hiệu quả. có thể để cho con tự thiết kế kiểu dáng màu sắc theo tính sáng tạo của con, khiến con thêm hứng thú với lịch trình ấy.
Khuyến khích con chủ động tìm cách giải hoặc hỏi khi chưa hiểu bài, gặp khó khăn, thay vì sợ bị phê phán hoặc xấu hổ.
Đầu tiên, hãy thảo luận với con về việc mỗi người có cách tiếp thu kiến thức khác nhau. Điều này sẽ giúp con hiểu rằng việc không hiểu một phần nào đó của bài học là điều bình thường. Hãy khuyến khích con hỏi bạn bè, giáo viên hoặc bố mẹ để nhận được sự giúp đỡ, thay vì giấu giếm.
Tạo ra thói quen cho con chuẩn bị sẵn sàng hỏi khi cần thiết.
Bạn có thể thực hiện điều này bằng cách thường xuyên hỏi con đã hiểu chưa và nhắc nhở con rằng việc hỏi khi chưa hiểu là điều rất bình thường và không có gì phải ngại ngần. Quan trọng nhất là hãy kiên nhẫn và không nên phê phán con ngay lập tức khi thấy con hỏi bài. Việc này sẽ giúp con tự tin hơn trong việc khám phá và học hỏi, thay vì cảm thấy bị áp đặt và chán nản.

Tạo không gian học tập gọn gàng ngăn nắp
Một không gian học tập được sắp xếp một cách hợp lý không chỉ là nơi con học, mà còn là nơi con tập trung và phát triển. Dù đó là một phòng riêng hoặc chỉ đơn giản là một góc trong phòng làm việc, điều quan trọng là đảm bảo không gian này yên tĩnh, gọn gàng và không bị làm phiền. Loại bỏ những yếu tố gây xao lãng là cần thiết. Hãy cùng con tạo ra một không gian học tập đúng nghĩa, nơi mà con cảm thấy thoải mái và sẵn sàng hòa mình vào quá trình học tập một cách tích cực và hiệu quả nhất.

Dạy con cách tự lập và thói quen thường xuyên đọc sách.
việc này ngay cả người lớn chúng ta cũng nên rèn luyện. e cũng đang trên quá trình đó. Để khuyến khích sự tự học và tự đọc sách của con, cha mẹ có thể áp dụng một số phương pháp đơn giản nhưng hiệu quả.
Với các bé lớn, hãy khuyến khích con ghi chú lại những điều quan trọng khi đang đọc sách. Hướng dẫn con cách đọc lướt qua tài liệu, nghiên cứu các thông số dữ liêu quan trọng, sau đó tổng hợp lại những gì đã đọc bằng chính ngôn từ của con. Điều này giúp con phát triển kỹ năng tổ chức thông tin và tóm tắt hiệu quả.
Đối với các bé nhỏ hơn, hãy khuyến khích con đọc nhiều loại sách khác nhau ( hãy tìm những loại sách có máu sắc bắt mắt) và luôn sẵn lòng giải đáp những thắc mắc của con. Việc này giúp con mở rộng kiến thức và kích thích tò mò học hỏi. Hãy đồng hành cùng quá trình tự học và tự đọc cùng con, tạo ra một môi trường học tập đầy sáng tạo và phát triển!
Hãy động viên và chỉ dạy con cách sửa sai và không nên la mắng con.
Trong quá trình dạy con làm bài tập, đôi khi chúng ta mong muốn con trả lời các câu hỏi một cách tự tin và suôn sẻ. Tuy nhiên, có thể con sẽ ngập ngừng, không biết bắt đầu từ đâu hoặc mất tập trung, dẫn đến sự chậm trễ và sai sót. Trong những tình huống như vậy, nhiều phụ huynh cảm thấy bực tức và có thể tức giận, thậm chí quát mắng hoặc trừng phạt con. điều đó có thể khiến con cảm thấy lo lắng, tự ti và mất đi niềm hứng thú trong học tập.

Thay vì chỉ chú trọng vào kết quả cuối cùng, hãy đánh giá khả năng và sự nổ lực cố gắng của con bằng nhiều cách khác nhau. Khi con gặp khó khăn, hãy ủng hộ và động viên con, nhấn mạnh vào những điểm tích cực và khuyến khích con cố gắng hơn trong tương la

Address

95, Lã Xuân Oai, Tăng Nhơn Phú A, Q9
Ho Chi Minh City
715100

Telephone

+84765515178

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Familyshop posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share