18/11/2025
Viết cho những ai đang có cái nhìn chưa đúng về nghề dày học.
Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đánh giá cao vị trí, vai trò của nghề giáo: “Nhiệm vụ thầy giáo rất vẻ vang, vì nếu không có thầy giáo thì không có giáo dục… Không có giáo dục thì không nói gì đến kinh tế, văn hóa”.
Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng từng khẳng định: “Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, nghề sáng tạo nhất trong những nghề sáng tạo vì nó đã sáng tạo ra những con người sáng tạo”.
1. Nghề dạy học đặt nền móng cho mọi nghề nghiệp khác
Không một bác sĩ, kỹ sư, nhà khoa học hay nghệ sĩ nào lớn lên mà không từng có người thầy đặt viên gạch đầu tiên trên con đường tri thức. Và chính bạn, khi bạn đọc được những dòng chữ này, hẵn bạn còn nhớ về những người thầy đầu tiên giúp bạn đánh vần từng con chữ.
Người thầy không tạo ra sản phẩm vật chất, nhưng tạo ra con người – những chủ thể sẽ làm nên mọi thành tựu của xã hội.
Ở đây, sự “cao quý” không chỉ đến từ những gì thầy cô truyền dạy, mà từ việc họ khai mở tư duy, nuôi dưỡng nhân cách và khơi dậy tiềm năng của mỗi người học. Chính vì vậy, nghề dạy học được xem như gốc rễ của mọi nghề nghiệp khác.
2. Nghề dạy học tạo ảnh hưởng lâu dài đến sự phát triển của xã hội
Từ góc độ triết học, giáo dục là phương tiện để duy trì, chuyển giao và phát triển nền văn minh nhân loại.
Người thầy góp phần hình thành thế hệ kế tiếp – những người sẽ quyết định tương lai đất nước, tiến bộ khoa học, sự phồn vinh văn hóa.
Ảnh hưởng của người thầy vượt ra ngoài từng bài giảng, lan tỏa qua cách họ sống, cách họ truyền cảm hứng, và cách họ gieo vào học sinh một niềm tin mạnh mẽ vào khả năng của chính mình.
3. Cao quý vì gắn liền với trách nhiệm đạo đức sâu sắc
Nghề dạy học đòi hỏi phẩm chất đạo đức đặc biệt: kiên nhẫn, bao dung, lương tâm nghề nghiệp, tình yêu thương con người.
Người thầy không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn làm người dẫn đường cho sự trưởng thành về tâm hồn và nhân cách.
Sự cao quý ở đây đến từ tầm ảnh hưởng đạo đức – ảnh hưởng không thể đo đếm bằng tiền bạc hay danh vị.
4. Cao quý bởi sự hy sinh thầm lặng
Không phải lúc nào nghề dạy học cũng được đãi ngộ xứng đáng.
Vậy mà thầy cô vẫn bền bỉ gieo trồng, đôi khi chấp nhận thiệt thòi vì tin vào giá trị lâu dài của việc giáo dục.
Sự cống hiến thầm lặng ấy khiến nghề dạy học mang một vẻ đẹp đặc biệt – vẻ đẹp càng nhìn kỹ càng thấy sáng.
5. Vì sao là “cao quý nhất trong các nghề cao quý”?
Câu nói không nhằm hạ thấp nghề khác, mà để khẳng định rằng:
Mọi nghề đều đáng trân trọng, nhưng nghề dạy học là nguồn cội tạo nên phẩm chất, năng lực và lý tưởng cho tất cả các nghề khác.
Nó là ngọn lửa nhóm lên những ngọn lửa khác.
Là bầu trời nâng đỡ những ước mơ bay lên.
Là mạch nguồn nuôi dưỡng nhân loại từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và trên hết, đó là nghề gieo ánh sáng.
Một ánh sáng có thể theo học trò suốt cả cuộc đời.
Con cái là tấm gương phản chiếu của cha mẹ. Bên cạnh việc dạy con lòng biết ơn, đạo đức, sự hiếu thảo thì cha mẹ cũng hãy là tấm gương sáng cho con trong việc hiểu đúng giá trị nghề giáo và hoạt động tri ân thầy cô một cách chân thành và không giới hạn trong ngày 20/11.
1. Thể hiện thái độ tôn trọng thầy cô trong đời sống hằng ngày
Trẻ em học bằng mắt nhiều hơn bằng tai.
Khi cha mẹ nói về thầy cô với giọng điệu trân trọng, biết ơn, trẻ sẽ tự hình thành thái độ đúng đắn.
Phụ huynh có thể:
• Không phán xét, chê bai thầy cô trước mặt con.
• Khuyến khích con tin tưởng, lắng nghe và hợp tác với thầy cô.
• Nhắc con ghi nhớ rằng mỗi kiến thức con học được đều là công sức của người thầy.
Tôn trọng thầy cô là bài học đầu tiên về lòng biết ơn.
2. Chủ động đồng hành với nhà trường bằng tinh thần xây dựng
Tri ân không chỉ là lời nói—đó còn là hành động.
Phụ huynh có thể trở thành “người bạn đồng hành” của giáo viên bằng cách:
• Phối hợp giáo dục con, đồng nhất quan điểm và kỷ luật.
• Thường xuyên trao đổi với giáo viên bằng thái độ cầu thị.
• Tham gia các hoạt động của lớp, của trường khi có thể.
Sự thấu hiểu và hợp tác của phụ huynh chính là món quà thiết thực nhất dành cho giáo viên.
3. Khuyến khích con thể hiện lòng biết ơn bằng những hành động nhỏ hằng ngày
Tri ân không nhất thiết phải là món quà vật chất vào mỗi dịp lễ.
Điều quan trọng hơn là thái độ của con:
• Chào thầy cô khi gặp.
• Học tập nghiêm túc để không phụ lòng người dạy.
• Viết một lời cảm ơn giản dị khi nhận được sự giúp đỡ.
• Giữ tác phong lễ phép trong lớp học.
Khi cha mẹ nhẹ nhàng nhắc nhở, động viên và làm gương, trẻ sẽ dần hiểu rằng biết ơn là một nếp sống chứ không chỉ là khẩu hiệu.
4. Hãy là người truyền cảm hứng tích cực:
Cha mẹ có thể kể cho con nghe về những người thầy đã ảnh hưởng tích cực đến cuộc đời mình.
Những câu chuyện thật—dù là nhỏ bé—đều có sức lan tỏa mạnh mẽ.
Con sẽ hiểu rằng:
• Không có thành công nào thiếu bóng dáng người thầy.
• Không có sự trưởng thành nào mà không mang dấu ấn những lời dạy dỗ.
Từ đó, lòng biết ơn thầy cô trở thành cảm xúc tự nhiên chứ không phải điều bị ép buộc.
5. Dạy con phân biệt tri ân chân thành và hình thức:
• Tri ân không phải là tặng quà thật đắt hay thật to.
• Điều thầy cô trân trọng nhất là thái độ học tập đúng đắn, sự trưởng thành và nhân cách của học trò.
Khi phụ huynh không chạy theo hình thức, con cái sẽ học được sự giản dị và chân thành.
Khi lòng biết ơn trở thành thói quen, trẻ sẽ lớn lên với nhân cách đẹp—và đó không chỉ là phần tri ân sâu sắc nhất dành cho thầy cô mà cũng là niềm mong mỏi lớn lao của mỗi phụ huynh đó sao.
Hòa chung không khí cả nước đang hướng về ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, Chúng ta hãy cùng nhau gửi đến thầy cô lời tri ân chân thành nhất. Kính chúc các thầy cô còn công tác hay đã nghỉ hưu luôn vui khỏe và tràn đầy nhiệt huyết trong sự nghiệp trồng người.
Trân trọng cảm ơn.