18/07/2022
Là những Slow-Rider chúng tôi luôn hướng về những cuộc hành trình phía trước. Không cần biết bạn đi xe gì, mặc đồ gì - khi trái-tim bạn dịch-chuyển - bạn là một rider. Chúng ta đi vì nhiều lí do, nhưng chúng tôi tin chúng đều tốt đẹp. Có thể vì thỏa trí tò-mò, phiêu-lưu, vì hàn gắn những vết thương, vì mong muốn đạt được những ước-nguyện của đời người, hay cao cả hơn ta đi vì những người khác.
Ta không đi cả vạn dặm đề bày tỏ sự ganh ghét, đố kỵ . Ta đi để tiến về phía trước với một trái tim rộng mở và ấm-áp. Trong mắt nhiều người có lẽ những đôi chân cuồng đi như những chiếc g*i khó chịu không theo khuôn-khổ. Thế nên, xin mạn phép được mượn lời ca khúc "Kho tàng của chúng ta" của cố nhạc-sĩ Nguyễn Trung Cang và coi như cũng là tâm-niệm của tôi gửi bạn tôi - những Rider ở khắp mọi miền:
"Kim cương đây là môi cười, tôi xin chia phần cho người"
Thứ quý giá nhất của chúng ta có lẽ không phải là chiếc xe, là tiền bạc mà chính là thứ tinh-thần và tình-yêu khi trái tim ta đi nhiều và ngày một trở nên ấm-áp hơn.