27/11/2021
Gạo sạch ngon cơm
Hải Long,Hanayuki Summer,Sang Kim
📖 TRUYỆN CUỐI TUẦN CỦA ITARICE ❤️
CÔ GÁI BÁN GẠO
TẬP 01: CỦA CHO KHÔNG BẰNG CÁCH CHO
Bà cụ tên là Tâm. Đã từ lâu, bà sống một mình thui thủi trong căn nhà nhỏ quây mái tôn tạm bợ ở gần cuối con hẻm. Đây là hẻm cụt, không có đường thông. Mọi người ở đây nói bà Tâm 84 tuổi, còn bà nói bà 80. Giấy tờ tùy thân của bà hình như chưa một ai được nhìn thấy.
Bà Tâm sống bằng nghề móc bọc. Cứ 6h sáng hàng ngày, tay cầm theo chiếc gậy tre nhỏ có một cái móc câu bằng dây thép tự chế được buộc chặt ở một đầu, lưng khoác cái bì tải, chân lững thững bước… Bà bắt đầu công cuộc mưu sinh.
Người dân trong cái hẻm lao động này cũng như ở lân cận đều thương bà Tâm, họ thường để dành chai lọ, giấy vụn, phế liệu không dùng đến cho bà ghé lấy. Nhiều hôm họ còn giúp chở đến tận cửa nhà cho bà.
Nằm ngay đầu con hẻm là quầy gạo nhỏ của 4 mẹ con chị Oanh. Chị vẫn còn chồng nhưng cũng như không. Anh Dũng, chồng chị, đã từ lâu là thành phần bê tha dặt dẹo. Từ ngày đầu tư làm ăn thua lỗ, anh trở nên nghiện ngập, lang thang, rất ít khi về nhà. Riết thành quen.
Trời về chiều, từ xa, cái dáng còng còng khắc khổ của bà Tâm hiện dần lên, càng giúp tô điểm thêm vẻ ảm đạm khốn khó của toàn con hẻm.
"Bà ơi" - Thấy bà Tâm tới gần, cái Trúc con gái lớn của chị Oanh vừa gọi vừa chạy ra. Trên tay nó cầm một cái cà mên bằng nhựa. Nó dùng 2 tay trịnh trọng đưa cho bà Tâm, nó lễ phép nói: “Con vừa nấu xong nồi canh xương củ dền, ngon lắm, con biếu bà, bà về ăn luôn cho nóng, mai ghé chơi con lấy cà mên sau, bà hông phải mất công mang trả con nha!"
Bà Tâm đưa tay cầm cái cà mên, miệng mỉm cười móm mém: "Cha nhà chị, đã xinh còn đảm đang, nhanh lấy chồng đi cho tôi được ăn cỗ". Cái Trúc cười thẹn thùng rồi chạy vội vào nhà. Trong nhà, 2 thằng em trai của nó là thằng Vuông và thằng Tròn, mỗi thằng đang cầm lên 1 cục xương lớn từ bát canh củ dền đặt dưới nền nhà trước mặt rồi gặm ngon lành.
Sáng hôm sau, tiếng chim hót líu lo trên ngọn cây xoan khẳng khiu đầu hẻm báo hiệu một ngày mới trong lành. Thấy nắng đẹp, cái Trúc hì hục xếp thêm nhiều bao gạo bày ra phía ngoài cho khách hàng nhìn rõ hơn. Hôm nay, chị Oanh nhận được một hợp đồng dọn nhà trong 3 ngày liền nhau. Chủ nhà là một người đàn ông Hàn Quốc độc thân mới chuyển đến, có nhiều việc phải làm nên chị Oanh phải tất tả lên đường từ lúc tờ mờ sáng.
"Trời trong xanh, đất trong xanh..." - Cái Trúc đang vừa ngồi bán gạo vừa khe khẽ hát thì xung quanh bỗng tối xầm, một cơn mưa rào bất thình lình ập tới. Hai thằng Vuông, Tròn đang ngủ nướng ngon lành thì bị chị nó dựng dậy bắt dọn cùng. Có những bao gạo còn to hơn cả người của tụi nó, vậy mà chỉ vì sợ gạo bị ướt khó bán, vài phút sau, 3 chị em nó không biết bằng cách nào đã khuân được hết cả cái quầy gạo vào trong nhà. Đúng lúc đó trời hết mưa, nắng lên tỉnh bơ và rực rỡ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Trúc ơi" - Ba chị em đang ăn cơm trưa thì nghe thấy tiếng của bà Tâm gọi ngoài cửa. Hôm nay bội thu nên bà về nghỉ sớm. Tay bà cầm 1 chiếc túi da nhỏ màu nâu đưa cho cái Cúc: "Nãy bà lượm được cái này bên bờ kè, ngó qua bên trong thì thấy rất nhiều giấy tờ và có cả tiền nữa. Con xem giúp bà đi in rồi dán giấy lên các cột điện cho chủ nhân người ta biết mà nhận lại, giấy tờ quan trọng bị thất lạc thì tội người ta.” "Dạ, để con kiểm tra, tìm hiểu kỹ thông tin trong túi rồi con sẽ ra hàng photocopy in và làm luôn, bà yên tâm bà nha!"
Giao cửa hàng cho 2 đứa sinh đôi 5 tuổi ngồi trông, cái Trúc đi làm việc bà Tâm dặn. Lát sau trở về thì thấy 2 thằng em mỗi thằng ôm một bao gạo ngủ ngon lành. Cũng may là xung quanh nhà toàn người quen thân và tử tế. Cái Trúc cất xe đạp, bế nhẹ nhàng từng thằng đặt vào trong giường rồi ra ngồi trực bán gạo.
Gần 6 giờ chiều, trời nhá nhem nhập nhoạng rồi mà vẫn chưa thấy mẹ về. Một đám người hùng hổ từ bên kia đường xấn đến trước cửa hàng, người đi đầu trên mặt có một vết sẹo dài gớm ghiếc hất mặt hỏi cái Cúc: “Ba mày đâu?” “Ba, ba con không có nhà.” – Con bé run rẩy trả lời. “Nói láo, tụi mày phá hết nhà nó cho tao.” Lũ đàn em nghe lệnh lao vào đập phá các bao gạo. Gạo bắn tung tóe khắp nơi. Hai đứa sinh đôi từ trong nhà khóc thét lên, chạy ra ôm chặt lấy chân chị.
“Bọn mày làm gì ở đây vậy?” – Một người phụ nữ thân hình mập mạp, để tóc ngắn ngang vai ngồi trên chiếc xe SH màu đen đỗ xịch lại trước cửa hàng. Tên mặt sẹo tỏ thái độ ngạc nhiên: “Chị hai, chị hai đi đâu vậy?” “Mày chưa trả lời câu hỏi của tao.” – Người phụ nữ nghiêm nghị lườm hắn. “Dạ, em đi đòi nợ cho anh hai.” “Bao nhiêu?”. “10 triệu ạ!” “10 triệu mà tụi mày phá banh cả nhà người ta lên thế này hả?” Tên mặt sẹo ấp úng: “Nhà này nợ rất lâu rồi, anh hai dặn nếu hôm nay không đòi được thì anh sẽ đánh chết tụi em.” “Ừ, về đi, cứ để đấy tao lo.” “Nhưng…” – Tên cầm đầu đám du côn vẫn ngoan cố. Người phụ nữ lao lại gần, giơ cánh tay tát một cái như trời giáng vào mặt hắn: "Cút." Thằng mặt sẹo không dám nói thêm câu nào, ôm mặt run rẩy rồi cùng mấy đứa đàn em lủi thủi biến mất.
Người phụ nữ đưa ra trước mặt Trúc một quyển sổ hộ khẩu cùng tờ giấy dán trên cột điện rồi nhẹ nhàng nói: "Chị là chủ nhân của chiếc túi mà em nhặt được, vì thẻ căn cước, hộ chiếu và mọi thứ quan trọng của chị đều ở trong cái túi đó nên chị phải mang theo cái này để chứng minh với em. Em cho chị xin lại, lát về chị sẽ nói anh xí xoá hết khoản nợ đó cho ba em. Mai sẽ có người mang giấy nợ đến để em tự tay hủy đi." Cái Trúc rà soát mấy dòng tên trong quyển sổ hộ khẩu rồi ngước lên nhìn người phụ nữ một hồi, sau đó nó vào trong nhà lấy cái túi ra đưa cho bà ta. Sau khi kiểm tra thật kỹ mọi thứ, người phụ nữ lấy xấp tiền vẫn còn nguyên vẹn ở trong chiếc túi ra, nhìn cái Trúc bằng ánh mắt trìu mến rồi bà ta đưa hết cho nó: "Đây là chị bồi thường chỗ gạo mà tụi đàn em của chị gây ra." Cái Trúc lắc đầu nguầy nguậy không nhận. Sau một hồi, hết kiên trì thuyết phục rồi quay qua dọạ sẽ không xoá nợ cho ba của nó nữa, cuối cùng người phụ nữ cũng được toại nguyện.
Không lâu sau chị Oanh đi làm về, chị treo hai bên tay lái xe đạp một đống đồ ăn tươi ngon. Vừa tới cửa chị đã hô to "Mấy đứa ơi, hôm nay mẹ được bo thêm tiền, nhà mình sẽ liên hoan dữ dội nha!" Cái Trúc cười toe toét chạy ra dắt xe cho mẹ, hai thằng Vuông, Tròn thì lao vào đu, víu rồi hôn lấy hôn để khắp người mẹ tụi nó.
"Con đón bà Tâm qua cùng ăn, mẹ nha!" - Cái Trúc cất xe xong xin phép mẹ. Chị Oanh gật đầu. Cái Trúc tung tẩy chạy chân sáo qua nhà bà Tâm. Chị Oanh nhìn theo dáng con gái bằng ánh mắt yêu thương đầy tự hào. (CÒN NỮA)
“Gạo Itarice trắng thơm mềm dẻo, ngon hôm nay, khỏe ngày mai”
☎️ Hotline: 1900 545 524
💻 Website: http://itarice.vn
🏠 Địa chỉ: Lô 32-34 An Hạ, KCN Tân Đức, tỉnh Long An.
🏦 Phòng KD: Tòa nhà ICD, lô 60A, đường số 2, KCN Tân Tạo, Bình Tân, TP.HCM
👉 TẬP 01: https://www.facebook.com/itarice/photos/a.151666874963219/2547491445380738
👉 TẬP 02: https://www.facebook.com/itarice/photos/a.463714453758458/2541071959356020
👉 TẬP 03:
https://www.facebook.com/itarice/photos/a.151666874963219/2546862808776935
👉 TẬP 04:
https://www.facebook.com/itarice/photos/a.151666874963219/2552512274878655