Giữ Lấy Yêu Thương

Giữ Lấy Yêu Thương Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Giữ Lấy Yêu Thương, Clothing Store, Ho Chi Minh City.
(1)

Có một tỷ phú sống trong căn biệt thư xa hoa nhưng phát hiện ra mình mắc bệnh hiểm nghèo. Tới lúc cái chế,t cận kề, ông ...
17/01/2026

Có một tỷ phú sống trong căn biệt thư xa hoa nhưng phát hiện ra mình mắc bệnh hiểm nghèo.
Tới lúc cái chế,t cận kề, ông mới chợt nhận ra rằng tất cả danh vọng, tiền tài và vật chất, thực ra đều hư vô như mây khói. Ông tìm đến một vị linh mục để xin lời khuyên và hy vọng, tìm thấy tia sáng cuối con đường.
* Sau khi bắt câu truyện của nhà tỷ phú linh mục mới nói: “Bệnh của ông ngoài cách này ra thì không thuốc nào có thể chữa khỏi. Tôi sẽ kê ba đơn thuốc, ông cứ theo đó mà làm, hết đơn thứ nhất thì chuyển sang đơn tiếp theo".
* Về nhà, vị tỷ phú lấy đơn thuốc đầu tiên ra và đọc: “Hãy đến một bãi biển và nằm đó khoảng 30 phút, làm liên tục như vậy 21 ngày". Mặc dù thấy khó hiểu nhưng ông vẫn quyết định ra bờ biển, lang thang một vòng rồi ngả lưng nằm trên bãi cát. Bất chợt một cảm giác nhẹ nhàng và khoan khoái vô cùng bao trọn lấy cơ thể ông.
Trước đây, vì công việc bận rộn nên ông không có cơ hội nghỉ ngơi.. Nay ông có thể tĩnh tâm lại để lắng nghe tiếng gió thổi vi vu, tiếng sóng biển rì rào hòa lẫn với tiếng kêu thánh thót của đàn hải âu gọi bầy… Trái tim bỗng thổn thức, chưa bao giờ ông có được cảm giác thoải mái như bây giờ.
* Ngày thứ 22, ông mở đơn thuốc thứ hai, trong đó viết: “Hãy tìm những người nghèo và giúp đỡ họ, liên tục như vậy trong 21 ngày”. Trong lòng ông một lần nữa đầy rẫy những băn khoăn nhưng vẫn cặm cụi đi tìm những người nghèo và giúp đỡ họ. Ngắm nhìn từng gương mặt hạnh phúc của họ, trong lòng ông không nén nổi nỗi xúc động.
* Ngày thứ 43, ông đọc đơn thuốc cuối cùng: “Tìm một cành cây và viết những điều khiến ông cảm thấy không hài lòng lên bãi cát”. Nhưng khi ông vừa viết xong, thủy triều lại cuốn tất cả xuống biển. Ông lại viết, sóng lại cuốn đi, lại viết, lại cuốn đi, rồi lại viết, và lại cuốn đi… Ông bật khóc nức nở vì chợt hiểu ra tất cả.
Khi về nhà ông cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng, tinh thần chưa bao giờ thoải mái và tự tại đến thế, thậm chí ông cũng không còn sợ cái chết nữa.
♡ Thì ra con người ta chỉ cần học được 3 điều thì sẽ vui vẻ hạnh phúc:
♡ Thứ nhất: Nghỉ ngơi
♡ Thứ hai: Cho đi
♡ Thứ ba: Buông bỏ.
Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

Đây là khoảnh khắc cháu sinh viên khóc khi gặp mình chiều nay. Mình thực sự lúng túng, không biết phải thế nào, nên chờ ...
17/01/2026

Đây là khoảnh khắc cháu sinh viên khóc khi gặp mình chiều nay. Mình thực sự lúng túng, không biết phải thế nào, nên chờ cháu khóc xong mới hỏi chuyện.
Cháu kể, cháu là người dân tộc thiểu số, bố mất từ nhỏ, người trong nhà học cao nhất đến lớp 9. Cháu đã phải rất cố gắng mới có thể học hết cấp 3. Sau đó, cháu đi làm công ty 1 năm. Trong thời gian này, cháu nhận ra, nếu học tiếp đại học thì mới có thể thoát được khỏi hoàn cảnh của mình.
Không ai ủng hộ cháu đi học đại học cả. Mình cháu tự ôn, tự thi, đỗ và ĐH Sư phạm Nghệ thuật Trung ương.
“Cháu ở đây không người thân. Một mình tự lo tất cả mọi thứ. Mẹ cháu không biết tiếng phổ thông. Cháu tủi thân lắm chú ạ. Cháu xin lỗi… Cháu gặp chú… Cháu không nghĩ chú tặng cháu máy… Cháu không nghĩ cháu có máy tính…”, cháu vừa khóc vừa nói.
Tặng máy xong, chờ cháu hết khóc, mình mới xin mã QR để chuyển khoản 2 triệu đồng của chú Nguyễn Thanh Tuấn gửi. Cháu lại khóc và nói: “Cháu nhận được máy tính rồi. Cháu vui lắm. Cháu không nhận tiền nữa đâu…”
Mình phải giải thích, đây không phải là tiền của chú, mà của chú Tuấn gửi các con mua vé tàu xe về quê ăn Tết. “Chú Tuấn đã giao nhiệm vụ cho chú rồi, con nhận để chú hoàn thành công việc của chú. Tết con cần tiền về quê. Nhận lấy để Tết về với mẹ con nhé”.
Thuyết phục mãi con mới nhận. Con thật thà quá, chú cũng suýt bật khóc.
***
Đây là tin nhắn của con gửi mình:
“Cháu chào chú!
Cháu sinh ra và lớn lên ở Xã Sủng Máng, Hà Giang. Trên vùng cao núi đá nhiều thiếu thốn.
Nhà cháu có 5 anh em từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh rất khó khăn.
Bố cháu mất sớm, mình mẹ đã gánh vác mọi thứ, vừa làm nương lo cho 5 anh em ăn học từ nhỏ đến lớn học hết lớp 9.
Vì gia đình khó khăn 3 anh trai cháu chỉ học hết lớp 9, em útcũng vậy.
Cháu là người con gái thứ tư trong nhà, không ai hỗ trợ học, cháu đã tự mình cố gắng đến ngày nay.
Từ nhỏ, cháu luôn cố gắng học thật tốt với hy vọng sau này có thể thay đổi cuộc sống, giúp cháu đỡ khổ hơn. 
Nhưng mỗi khi đến trường, nhìn các bạn có đủ sách vở, quần áo mới hay có máy tính để học, cháu lại thấy tủi thân vì mình chưa có điều kiện như vậy.
Dù khó khăn, cháu vẫn không bỏ cuộc, vẫn cố gắng đi học đều đặn, tranh thủ làm thêm để đỡ phần nào chi phí sinh hoạt.
Gia đình cháu muốn cháu về quê lấy chồng. Nhưng cháu muốn thoát nghèo. Muốn làm cô giáo sau về dạy các em ở chỗ cháu.
Khi lên đại học, việc học của cháu cần phải sử dụng máy tính để làm bài, tra cứu tài liệu, và học trực tuyến.
Tuy nhiên, vì điều kiện gia đình không cho phép nên cháu chưa có laptop. Mỗi khi có bài tập phải đánh máy, cháu phải mượn bạn hoặc ra quán photo, vừa tốn kém vừa bất tiện.
Có những hôm phải chờ đến khuya mới được mượn máy để làm bài, nhiều khi buồn và tủi nhưng cháu vẫn cố gắng vì không muốn bỏ lỡ việc học.
Nếu chú có đọc được tin nhắn của cháu mong chú xem xét hoàn cảnh của cháu.
Cháu cảm ơn chú rất nhiều!”
Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

16/01/2026
16/01/2026
16/01/2026
16/01/2026
16/01/2026
Từ bao giờ cuộc đời chúng ta cứ như chỉ có mỗi công việc? Niềm vui sống trở nên ngày một nhạt nhòa. Vì chúng ta cần phải...
15/01/2026

Từ bao giờ cuộc đời chúng ta cứ như chỉ có mỗi công việc? Niềm vui sống trở nên ngày một nhạt nhòa. Vì chúng ta cần phải sống, trong túi không thể không có tiền, chúng ta cần dốc sức làm việc. Có điều, chúng ta không ngờ linh hồn mình cũng đang dần bị cuốn vào đó, công việc "nuốt chửng" tất cả nhiệt thành, và cả khả năng mơ mộng của chúng ta.

1. Sau khi bước ra xã hội, dần dần bạn sẽ phát hiện, phần lớn thời gian của bạn đều là để làm việc

Sáng tỉnh dậy còn chưa xuống khỏi giường đầu óc đã bắt đầu nghĩ đến danh sách công việc cần hoàn thành ngày hôm nay. Đến công ty còn chưa bật được máy tính lên đã bị gọi vào phòng họp, một đống chuyện liên quan không liên quan rào rào ép bạn phải nhớ, đợi đến khi có thể rời khỏi phòng họp, bàn làm việc của bạn đã chất đầy một đống tài liệu chẳng nhớ ở đâu ra.

Mọi người xung quanh đều đã tan làm, còn một mình bạn ngồi lẻ loi trong văn phòng, làm bạn với cơm hộp và cà phê.

Bạn chẳng bao giờ làm hết được đống công việc chất cao như núi mỗi ngày trước giờ tan làm, hôm nào cũng rời công ty với một thân xác mệt mỏi, trời đã tối mịt, đường xá vẫn tấp nập đèn xe.

2. Đột nhiên, bạn nhận ra hình như cuộc sống của mình chỉ có mỗi công việc

Từ bao giờ mà cuộc sống của bạn chỉ còn mỗi công việc, cái văn phòng bạn bước vào mỗi ngày dường như đang chiếm hữu toàn bộ tinh thần và giá trị của bạn, nói với bạn rằng đây là tất cả những gì bạn có thể làm, và phải làm. Ước mơ cứ như một ngôi sao xa xôi, mà bạn còn chẳng có cả thời gian để nghĩ đến.

Bạn thường mơ về một ngày nào đó mình sẽ bỏ việc, "oai phong" đập đơn xin nghỉ lên bàn giám đốc; một ngày nào đó mình sẽ lên chức, không còn là nhân viên quèn bị người ta mạt sát, mà trở trở thành quản lý cấp cao có thể đi mắng mỏ người ta; một ngày nào đó sẽ có công ty tốt hơn phát hiện ra tài năng hiếm có của bạn, ra điều kiện thật tuyệt vời để mời bạn đi.

Niềm vui sống của bạn cũng ít dần, suy nghĩ chỉ quay vòng quanh công việc.

3. Cũng không phải bạn ghét công việc, bạn chỉ ghét quan hệ xã giao phức tạp và cả chế độ làm việc này thôi

Bạn ghét công việc này sao? Hình như cũng không phải.

Có những lúc, không phải bạn ghét vị trí này hay không thích những công việc được giao, nhưng những nhẫn nhịn, ấm ức mỗi ngày khiến bạn thấy con người mình đang ngày càng tồi tệ đi thay vì tốt lên như vốn nên thế. Lượng công việc cũng chất chồng ngày này qua ngày khác, khiến bạn có làm thế nào cũng không hết được, cuộc sống nhạt nhẽo mệt mỏi xoay vòng đến bế tắc.

Nhưng bạn vẫn không chịu nghỉ việc, bạn sợ nghỉ rồi sẽ mất cái này cái kia, sợ sẽ khó tìm được công việc khác tốt hơn… Những nỗi lo sợ bủa vây khiến bạn quên mất, lúc bắt đầu bạn cũng từng chẳng có gì trong tay.

4. Đúng, có những người làm việc đến 16 tiếng, thậm chí 20 tiếng mỗi ngày, nhưng bạn đâu nhất thiết phải trở thành vĩ nhân

Xã hội này rót vào tai ta quá nhiều những điều như thế, rằng bạn nghĩ mình cần cù bù thông minh đến thế là đủ, nhưng người thông minh còn cần cù gấp nhiều lần bạn; trong lúc bạn lười biếng, nghỉ ngơi, những người ưu tú vẫn đang không ngừng tiến lên; có công việc thì nên biết thỏa mãn, bạn đã hơn rất nhiều người rồi…

Nhưng cuộc đời đâu chỉ có công việc, thành công cũng đâu chỉ có đúng một kiểu. Hãy phóng tầm mắt ra mà nhìn thế giới, trên đời này có rất nhiều ước mơ tươi đẹp tiền không mua được, hoặc chẳng cần nhiều tiền đến thế.

Bạn không thể đợi đến khi nghỉ hưu mới bắt đầu tìm kiếm và thực hiện những điều mình muốn làm, bởi vì không còn kịp nữa.

5. Không có công việc cả đời, nhưng có cuộc sống kéo dài cả đời

Khi tôi nghỉ việc đi du lịch, nhiều người thấy tôi rất kỳ quái, ai đời lại đi bỏ công việc ổn định chạy khắp nơi viết lách. Nhưng khi bạn coi bốn bể là nhà, ước mơ là cơm áo, niềm vui là mục tiêu của cuộc đời, bạn sẽ phát hiện cuộc sống như thế dù bấp bênh nhưng vẫn tốt hơn là ngày ngày mệt mỏi ấm ức một cách ổn định.

Công việc chỉ là một phần của cuộc sống, nếu bạn không thể tìm thấy niềm vui từ đó, nếu công việc khiến bạn cạn kiệt sức lực, oán trách mỗi ngày, thì hãy cứ dũng cảm thay đổi. Công việc là để phục vụ bạn, phục vụ mục tiêu cả đời của bạn, sao bạn phải biến thành nô lệ của nó làm gì?

Đúng, mọi công việc đều vất vả, không có ấm ức thì không phải công việc. Nhưng ngoài trân trọng công việc mình đang sở hữu, bạn cũng hãy tôn trọng nó. Đừng để mặc công việc giày vò mình rồi lại oán trách nó mỗi ngày. Thay vì chỉ biết hoàn thành tốt công việc, hãy biết sống cho tốt nữa.
Xem tiếp: https://s.shopee.vn/5q1oFehnvn

Trình tự để lao vào cuộc chiến làm giàu nào
15/01/2026

Trình tự để lao vào cuộc chiến làm giàu nào

4 TỐ CHẤT “L” CỦA NGƯỜI KHỞI NGHIỆP THÀNH CÔNG----------------------------LIỀU – LÌ – LANH – LẸ (4L): 4 TỐ CHẤT CỦA NGƯỜ...
15/01/2026

4 TỐ CHẤT “L” CỦA NGƯỜI KHỞI NGHIỆP THÀNH CÔNG
----------------------------
LIỀU – LÌ – LANH – LẸ (4L): 4 TỐ CHẤT CỦA NGƯỜI KHỞI NGHIỆP THÀNH CÔNG

Hay “NGƯỜI KHỞI NGHIỆP THÀNH CÔNG” là “NGƯỜI CÓ NHÓM MÁU L”

Ai khởi nghiệp thành công cũng đều có ít nhiều 4 tố chất LIỀU – LÌ – LANH – LẸ (4L)

1. LIỀU (chỉ sự liều lĩnh, nhiều khi bất chấp, và đâu đó là dũng cảm)
+)Bỏ học khởi nghiệp >>> LIỀU

+)Đang công việc ổn định đi khởi nghiệp >>> LIỀU

+)Biết tỷ lệ 99% khởi nghiệp sẽ thất bại mà vẫn khởi nghiệp >>> LIỀU

2. LÌ (chỉ sự lì lợm)
+)Khi khởi nghiệp thường nghe những lời đố kị từ xã hội, bàn lùi và tiêu cực từ bạn bè, gia đình, người thân mà vẫn vững vàng >>> LÌ

+)Khi khởi nghiệp liên tục va chạm với những vấn đề không mong muốn: nhân viên xin nghỉ, thu không đủ bù chi, khách hàng chửi, bị đòi nợ (nhất tội nhì nợ), bị hành từ cơ quan quản lý nhà nước, mâu thuẫn giữa các người góp vốn,… >>> LÌ ít thì sẽ thành LÌ nhiều thôi.

3. LANH (chỉ sự lanh lợi)
+)Khi khởi nghiệp là bạn đã nhìn ra chỗ nào đó có thể kiếm tiền, nhìn ra chỗ mà người khác chưa nhìn ra >>> LANH

+)Khởi nghiệp thành công có nghĩa bạn đã làm tốt ít nhất một trong những khâu quan trọng như QUAN HỆ, NHÂN SỰ, BÁN HÀNG, TÀI CHÍNH >>> LANH

4. LẸ (chỉ sự quyết đoán, tốc độ làm việc)
+)Ai thiếu sự quyết đoán khó mà bắt tay vào khởi nghiệp, khó mà khởi nghiệp thành công >>> cần LẸ
+)Khởi nghiệp thành công cần làm việc hiệu quả, cần tốc độ xử lý công việc, cần đi trước người khác, cần vượt qua đối thủ cạnh tranh >>> LẸ
Xem tiếp: https://s.shopee.vn/5q1oFehnvn

Tôi từng đọc được một câu hỏi trên mạng xã hội như sau: Trong hôn nhân, thu hoạch lớn nhất của bạn là gì?Có một câu trả ...
15/01/2026

Tôi từng đọc được một câu hỏi trên mạng xã hội như sau: Trong hôn nhân, thu hoạch lớn nhất của bạn là gì?

Có một câu trả lời như sau: thu hoạch được một tên chồng không có trách nhiệm, khiến tôi trở thành một "bà già lắm mồm".

Cô nói này, động tới nơi sâu thẳm nhất trong trái tim của người phụ nữ.
Trông thấy anh chồng ngồi nhà như ông chủ tiệm bách hóa, bạn nói chuyển hẳn hoi với anh ta, kêu anh ta giúp chút việc nhà, nhưng anh ta thờ ơ, không chút động đậy.

Lần thứ nhất, lần thứ hai, bạn có thể nhịn, nhưng khi anh ta xem sự bao dung của bạn là vũ khí để trốn tránh, bạn tức giận, anh ta mới bắt đầu chậm chạp đứng lên.

Có người phụ nữ nào không muốn mình dịu dàng, không muốn nói chuyện nhẹ nhàng với chồng? Nhưng ngặt nỗi là thứ họ có lại được lại là sự thờ ơ, lãnh đạm của người chồng.

Biết nói ra những lời khiến con tim bạn rung động, nhưng lại luôn muốn trốn tránh trách nhiệm của một người đàn ông.

Có người nói: "Yêu đương với mấy anh "mẹ luôn đúng", từ đầu tới cuối là yêu đương với mẹ anh ta, bởi vì "em phải nghe lời mẹ anh".

Đàn ông không độc lập, bị tư tưởng của mẹ kiểm soát, người thế hệ trước can thiệp quá sâu vào đời sống cá nhân của thế hệ sau, đây là điều mà không ai muốn chấp nhận.

Công việc trước kia của N. là phụ trách tiếp thị, không tránh được việc phải đi tiếp khách thường xuyên, nhưng mẹ chồng lại không hiểu, bà cho rằng phụ nữ không nên như vậy, như vậy không ra thể thống gì, ép cô phải bỏ công việc này.

Đến công việc của cô mẹ chồng cũng nhúng tay vào, chứ đừng nói tới cuộc sống. Bà yêu cầu cô mấy giờ phải về nhà, mỗi ngày ăn gì, nấu ra sao…

N. muốn chuyển ra ngoài sống, nhưng mẹ chồng lại nói, chuyển ra cũng được, nhưng mẹ sẽ đi theo.

N. phàn nàn với chồng, chồng lại nói: "Mẹ muốn theo thì cứ cho theo, dù sao cũng là mẹ anh."

Mâu thuẫn của họ lên tới đỉnh điểm sau khi N. sinh em bé.

N. muốn cho con dùng tã quần chống thấm, nhưng mẹ chồng vì muốn tiết kiệm nên bắt phải dùng tã vải. Vì bận đi làm nên phải cho con ăn sữa ngoài, mẹ chồng lại muốn cho cháu ăn sữa mẹ, bắt N. phải nghỉ việc.

Lâu dần, việc này ảnh hưởng nặng nề tới tâm lý của N., mẹ chồng không những không quan tâm mà còn nói bóng gió: "Xem kìa, có phụ nữ nào mà không phải sinh con?"

Cứ hễ N. cãi nhau với mẹ chồng là bà ấy lại khóc lóc nói với con trai, nói con dâu "nhẫn tâm".

Chồng của N. thì luôn ở cùng một chiến tuyến với mẹ, cùng hùa vào trách cô. Nói cô không biết hiếu thảo, không biết đứng trên góc độ của mẹ, nhưng ai đứng trên góc độ của cô để nghĩ?

Kết quả không nói cũng biết, N. quyết định ly hôn.

Kết hôn với "trai yêu của mẹ", mẹ thương con, con thương mẹ, mọi khổ sở đều áp lên một mình người vợ, người con dâu.

Có người từng nói: nếu có người đàn ông nào đó nói với bạn rằng, việc kết hôn, phải nghe lời ba mẹ anh, họ ra sao ra sao sẽ ảnh hưởng tới quyết định của anh ta, người đàn ông như vậy, tốt nhất đừng gả.

Đã tới độ tuổi có thể độc lập quyết định mọi vấn đề, nhưng chuyện to chuyện nhỏ đều xin ý kiến ba mẹ, người đàn ông như vậy, không đáng để dựa dẫm.

Càng đừng nghĩ tới việc sau này anh ta có thể chống đỡ được cả một gia đình. Con thuyền hôn nhân là do cả hai người cầm lái, đàn ông không có chủ kiến sẽ không có phương hướng, thuyền không sớm thì muộn rồi cũng chìm.

Từ trước tới nay, thời gian phụ nữ chăm lo việc nhà luôn nhiều hơn đàn ông.

Xã hội vẫn còn tồn tại quan điểm phiến diện và truyền thống với phụ nữ, cho rằng phụ nữ làm việc nhà là điều đương nhiên.

Trong khi đó, lại mang tư tưởng chủ nghĩa nam tử hán, cho rằng việc của đàn ông là lăn lội bên ngoài xây dựng sự nghiệp, và vì đó là việc to lớn nên về nhà, cứ ngồi đó làm "ông cụ non" là được.

Có một câu chuyện như sau:

Người vợ đang quét nhà, chồng thì nằm đó xem tivi. Cậu con trai ngồi bên cạnh nói: "Bố giỏi quá đi, lấy được một người vợ siêu giỏi, vừa biết nấu cơm, vừa biết dọn nhà, lại vừa biết dạy con học."

Người chồng nghe xong đắc ý, không ngờ cậu con trai chạy lại trước mặt mẹ và nói: "Mẹ, còn mẹ thì không được, mẹ xem mẹ gả cho ai kìa."

Có quá nhiều gia đình đều sống trong tình cảnh này, mọi công việc nhà đều áp lên đầu người phụ nữ, đàn ông thường trốn tránh trách nhiệm mà mình cũng nên có.

C. đang mang thai, cô muốn chồng giúp mình làm việc nhà, nhưng B. chồng cô chỉ ậm ừ nhưng lại chẳng động tay làm gì.

Bực mình, C. đứng lên quét nhà, lau dọn bàn ghế.

B. đứng một bên nói: "Em không cần làm, không ai bảo em làm cả."

Làm việc nhà, đàn ông giúp đỡ là chuyện đương nhiên, anh ta lại nói với vợ rằng xem tâm trạng thế nào đã, tự mình không làm, thấy vợ đích thân đi làm lại trưng ra thái độ "là em tự muốn làm đấy nhé", có ai không tức giận khi gặp phải tình huống như vậy?

C. ấm ức, lén khóc một mình.

Đàn ông trốn tránh trách nhiệm phần lớn đều là người ích kỉ. Rõ ràng mình sai, nhưng ngược lại lại đổ lỗi cho đối phương.

Đàn ông không có trách nhiệm, sẽ không có dũng khí và năng lực đối mặt trực diện với vấn đề.

Luôn trốn tránh, để một người phải gánh vác, hôn nhân có hạnh phúc tới đâu rồi cũng sẽ có ngày héo úa.

Hôn nhân giống như cái cân, nó cũng cần có sự cân bằng, khác biệt quá lớn, sẽ khiến khoảng cách giữa hai người càng ngày càng xa.

Bạn tôi và chồng yêu nhau 5 năm, kết hôn được 1 năm. Hai người rất ít khi cãi vã, bất luận gặp chuyện gì, cũng đều sẽ an ủi đối phương.

Lâu dần, người chồng xem sự bao dung của cô ấy là điều đương nhiên, mọi việc nhà đều một tay cô ấy làm, đến cả quần áo đi làm của chồng cũng phải chuẩn bị từ ngày hôm trước.

Ngày xưa mỗi lúc làm nũng, chồng sẽ dỗ dành, giờ lại luôn cho rằng cô ấy giận dỗi vô lý. Lần họp mặt bạn cũ trước, vì một chuyện nhỏ nhặt thôi mà chồng cô ấy mắng cô ấy trước mặt mọi người.

Khi ấy cô ấy nhẫn nhịn, muốn về nhà ngồi lại nói chuyện với nhau, chồng lại trách ngược cô ấy không nghe lời mình.

Trong hôn nhân, không phải mọi nỗ lực bỏ ra đều sẽ đổi lại được trái ngọt tương xứng, thay vào đó sẽ chỉ đổi lại được sự thản nhiên và vô trách nhiệm của đối phương.

Gặp phải kiểu đàn ông này, cuộc sống sẽ trở nên vô cùng khó khăn. Những nỗ lực và cả những đòi hỏi không giới hạn sẽ chỉ khiến hôn nhân trở nên tồi tệ hơn. Xem tiếp: https://s.shopee.vn/5q1oFehnvn

ĐÃ SỐNG THÌ HÃY SỐNG CHO TỬ TẾ1. Tử tế với bản thân:Ra đường hãy mặc đẹp một chút, đừng tiêu xài hoang phí nhưng cũng đừ...
15/01/2026

ĐÃ SỐNG THÌ HÃY SỐNG CHO TỬ TẾ

1. Tử tế với bản thân:

Ra đường hãy mặc đẹp một chút, đừng tiêu xài hoang phí nhưng cũng đừng cần kiệm quá với chính bản thân mình. Hãy tự nấu ăn ở nhà, vừa ngon lại vừa rẻ để lâu lâu ra ngoài ăn tiệm mới đã. Đối với chuyện không như ý muốn thì chả việc gì phải trách cứ bản thân, hãy nhớ ghim một câu "rồi ta sẽ làm lại".

2. Tử tế với gia đình:

Hãy gọi về cho ba mẹ nếu không ở cùng nhau, hãy quan tâm anh chị em vì họ chính là máu mủ ruột già, sẽ chẳng ai thương bạn, lo lắng cho bạn hơn họ đâu. Đừng đến lúc gặp một tình huống nào đó mới thấy mình vô tâm kinh khủng. Nếu đối với người ngoài còn hơn cả người nhà, thế thì đau lắm, gia đình chính là nơi bạn được thể hiện sự yêu thương cơ mà.

3. Tử tế trong học hành:

Có câu rất hay thế này: Từ nhỏ đến lúc trước khi thi tốt nghiệp trung học thì thấy rằng không ai giỏi bằng thầy cô. Trước khi tốt nghiệp đại học thì thấy không ai giỏi bằng mấy giáo sư của mình. Khi tốt nghiệp đại học rồi thì nghĩ mình là toàn bộ, toàn thân hoàn hảo hết rồi, tất cả mọi thứ đều không sợ ai cả. Khi ra đời thì đụng chạm, mới thấy là mình không bằng ai hết, đụng đâu thua đó, bắt đầu mới trưởng thành hơn.

Chính vì vậy, dù ở giai đoạn nào cũng phải giữ thói quen "tự học", học gì cũng được, miễn là nó giúp bạn có một kỹ năng đủ để kiếm tiền và nuôi sống bản thân trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

4. Tử tế trong công việc:

Đã đi làm thì làm thật, không chơi trò mơ mộng, thích ngồi chơi. Nếu lười lao động thì cả đời không khá lên được đâu.

Đi làm thì nên đến đúng giờ, đừng để cuối tháng bị bêu tên "đi muộn" trên bảng vàng, nhục lắm. Cũng đừng chăm chăm đòi tăng lương, hãy làm việc cho thật tốt đến mức tự sếp phải "đòi tăng lương" cho mình. Còn sếp không tăng thì hãy tìm một chỗ làm tốt hơn. Tội gì phải khổ nếu như mình có tài thật.

Trong khi đi làm thì cũng đừng "bao đồng" mấy chuyện không đâu, nhưng cũng đừng quá tập trung vào chuyên môn, hãy biết giao tiếp để hiểu thêm về đồng nghiệp - đó cũng là cách tập cho mình một kỹ năng sống cần thiết nơi công sở.

5. Tử tế với bạn bè:

Nếu trên đời, mình có một tình bạn hết lòng, hết dạ vì nhau thì đáng quý lắm. Có gì ngon thì hãy nhớ gọi nhau một câu bởi những giây phút có 1-0-2 trên đời không có nó sẽ chẳng có mình ngày hôm nay.

Nói đi cũng phải nói lại, nhắc đến bạn bè thì cũng nhiều nỗi đau lắm nhưng mà thôi. Đã làm bạn của nhau thì bỏ qua hết. Nếu nó có nợ nần mình hay đối xử quá phũ với mình thì cứ nghĩ đơn giản thôi: Kiếp trước chắc tao nợ mày "tình nghĩa" nên kiếp này phải trả.

5. Tử tế trong tình yêu:

Có câu "Có không giữ, mất đừng tìm". Khi yêu phải thương, nếu như không tôn trọng và không vun đắp thì chẳng có tình yêu nào có thể bền vững được cả. Nhưng cũng đừng nhân danh "tình yêu" để khiến người yêu mình cảm thấy mất đi sự tự do. Hãy cho những khoảng trống riêng tư để thấy rằng tại sao ta lại cần nhau đến thế.

6. Tử tế với người khác:

Việc tử tế với người không phải là cái “bẫy” để đưa mình cao hơn thế giới với các quy ước đặc biệt mà là cách sống đề cao sự tôn trọng để khiến thế giới này trở nên đẹp hơn lên mà thôi.

Làm người nên giữ cho mình một cái tâm "chân thành". Bạn sẽ chẳng biết được bất kỳ người nào chúng ta đang gặp sẽ trở thành một người ý nghĩa với ta sau này.
Xem tiếp: https://s.shopee.vn/5q1oFehnvn

Address

Ho Chi Minh City
700000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giữ Lấy Yêu Thương posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category