10/04/2020
"BAO GIỜ ĐẺ TIẾP???"
Còn nhớ ngay trong sinh nhật 1 tuổi của Tee, mình nhận được câu hỏi: “Thế khi nào thì cho Tee có em?”, rồi trong vài năm sau đó, liên tiếp nhiều người (thân cũng có mà quen làng nhàng cũng có) giục giã. Nhã nhặn thì “đẻ đi khi ông bà còn có sức mà giúp đỡ", đôm đốp thì “không đẻ mau, để lâu tịt đấy"... Ngay cả ông bà ngoại Tee, cũng có đôi lần hỏi mình đã định “làm đứa nữa" hay chưa.
Sinh một đứa con, với mình chưa bao giờ là Dễ Dàng và Đơn giản. Không đơn giản chỉ muốn bầu là bầu, đẻ là đẻ, mình có ti tỉ kế hoạch tỉ mỉ đến từng chi tiết cho thai kì và đứa con. Là tiêm phòng cúm trước khi bầu, là uống vitamin khi dự định, là thai giáo từ ngày đầu tiên. Là rèn nếp ngủ khi vừa chào đời. Là giáo dục sớm khi vài ngày tuổi… Không kể đến vấn đề tài chính (dù kinh tế không vững sẽ không thể làm được những điều mình đã kể trên hoặc làm không thể tới nơi tới chốn), nhưng một đứa bé muốn được nuôi dưỡng một cách bài bản như vậy, sẽ mất ít nhất 2-3 năm đầu đời. Mình không dành 2-3 năm đó để nuôi hai (hoặc một vài) đứa trẻ.
Đứa trẻ được nuôi dưỡng đầy đủ cả về tính cách lẫn tâm hồn, cần lắm Thời Gian của bố mẹ. Chúng cần được chào tạm biệt bố mẹ mỗi sáng, được dùng bữa cùng đầy đủ gia đình, được chơi đùa với bố mẹ mỗi tối và được dành thời gian đọc truyện, thơm chúc ngủ ngon mỗi đêm… Có thêm một thành viên nhí đồng nghĩa với việc quỹ thời gian đó có thể sẽ bị chia làm đôi hoặc thậm chí mất sạch khi con được gửi về với ông bà.
Những đứa trẻ còn chưa cai sữa đã vội vã bị tách khỏi mẹ một cách phũ phàng vì có em mà chẳng hề được người lớn chúng ta chuẩn bị tâm lý. Mẹ có 9 tháng để sẵn sàng cho một em bé chào đời, trong khi con không có nổi một câu được bố mẹ giải thích tại sao từ giờ mẹ không còn cho con đi ngủ mỗi tối. Chúng cần đủ lớn để biết chia sẻ mẹ với em, cần đủ chín chắn để chăm sóc em, và cần đủ trưởng thành để hiểu sẽ có một đứa bé xuất hiện trong cuộc đời chúng từ giờ và mãi mãi.
Kinh tế của chúng ta, cơ thể của chúng ta, con cái của chúng ta, chúng ta là những người hoàn toàn quyết định. Khi bạn còn rùng mình nghĩ tới cảnh vật vã đau đẻ hay vết mổ rạch thịt da; khi bạn còn chảy lệ nhớ lại những đêm thức trắng, con khóc, mẹ đau; khi bạn còn đang loay hoay từng ngày chuyện tiền nong cơm áo; khi cơ thể bạn còn chưa thực sự khỏe mạnh để chào đón một sinh linh… thì bạn hãy cứ đừng vội mang bầu. Không phải vì ông bà còn khỏe; chẳng phải vì ai đó hỏi han, bạn hãy vì bạn và vì con bạn. Vậy thôi.
Nên Tết năm nay đừng ai hỏi “Khi nào đẻ tiếp” nhé, CHÁU SẼ ĐẺ KHI CHÁU VÀ CON CHÁU SẴN SÀNG!