08/12/2021
Mấy hôm rày trời trở lạnh, ngoại tui lại ốm. Người già mà, không tránh khỏi yếu đau lúc trái gió trở trời. Từ trận ốm hôm trước do cảm lạnh đến bây giờ cũng hòm hòm nửa tháng. Ngoại kém ăn và xanh xao hẳn. Dù mỗi bữa ngoại chỉ ăn một bát, nhưng bây giờ một bát cũng thật khó khăn. Ăn cái gì, ngoại cũng dợn dợn nôn khan. Tui hay đùa, bụng dạ của ngoại như bà bầu ốm nghén, ngửi cái gì cũng không được, ăn cái gì cũng khó.
Thịt, cá ngoại chỉ nhìn, rồi lại lấy bịch muối ớt ra trộn với cơm để ăn. Ngoại bảo ăn thế này không có mùi tanh, ăn mới được. Nhìn ngoại ráng ăn mà tui xót vô cùng. Ngoại già rồi, ăn thế chẳng thể nào lại sức được. Bữa trước, chân tay ngoại còn đầy đặn, có da có thịt. Còn bây giờ, làn da nhăn làm nổi bật lên mu xương gầy ốm, mắt ngoại mờ, người cũng nhanh mệt hơn. Lo lắng vô cùng…
Ba bữa đổ lại đây, ngoại bảo thích ăn tôm, nhất là canh cải nấu tôm, ngoại ưng lắm. Dì với tui nghe thế cũng mừng, ngày nào đi chợ cũng mua hẳn vài bó cải, trữ trong tủ lạnh. Tôm cất sẵn, để đôi ba bữa lại nấu canh cải một lần.
Hôm nay tôi thử làm tôm chà bông. Sợ bụng dạ ngoại kém, nên chỉ làm nửa bát. Luộc tôm, giã nát, chấy khô. Thế mà ngoại ăn hết, ngoại bảo: “Tôm thơm thơm, nhạt nhạt, ăn được với cơm”. Vậy là nhờ chén tôm chấy ấy mà ngoại đẩy hết bát cơm một cách ngon lành, ăn xong ngoại còn lấy muỗng múc ăn một cách thoải mái. Thấy ngoại ăn được cơm, tui cũng mừng.
Chiều nay làm tiếp phần khác, ngoại bảo “Thôi, làm chi cho tốn tôm, để mà nấu canh đi Ngọc”. Tui cười nói với ngoại, “Ngọc làm cho mệ ăn thôi, mệ ăn được là mừng rồi, chớ sợ tốn chi mô mệ”. Ngoại cười, còn tui vui. Tối, ngoại vẫn ăn ngon lắm. Tui mừng vì món tôm chấy của tui khiến ngoại ăn nhiều hơn chút. Ngày bé ngoại chăm tui, bây giờ đến lượt tui chăm ngoại rồi. Thương ngoại…
*mệ: bà
*chi: gì
*chớ sợ tốn chi mô mệ: chứ sợ tốn cái gì đâu bà.
(tui người Huế, tui viết tiếng Huế vì tui nói với bà như vậy, mấy bạn đọc dịch nghĩa ở đây được nha)