08/12/2024
| 329 - Đứa con, lớn lên từ đôi bàn tay mẹ |
“Bàn tay này là bàn tay làm cả đời để nuôi mình”, mình đã khựng lại nghĩ thế, tay nhăn rồi, tay chịu bao nắng gió cuộc đời để có 1 mình như bây giờ đây, tay tội quá.
Có vài lúc mình lớn tiếng, như là đưa mẹ đi mua đồ nhưng mẹ ngại thử, như là đi mua đồ đắt tiền mẹ sẽ loanh quanh không dám chọn, mà quên mất rằng trước giờ mẹ chỉ tiết kiệm và đổ tiền nuôi con, có bao giờ tiêu tiền cho chính mình.
Đợt mình nằm viện, trước mỗi đợt khám hay nhập viện, mẹ lại thấp thỏm như đã ôm sẵn đồ, lúc nào cũng rình xuống vì sợ mình ở viện tủi thân.
Những ngày mình mệt nhất, tuyệt vọng nhất, mình cũng không dám bỏ thế gian, vì mình còn mẹ, còn bố, còn phải đưa mẹ đi mua đồ, còn phải nhìn bố đang gầy đi.
Thời gian cho mình lớn lên, nhưng cũng để bố mẹ già đau đi trông thấy.
Lớn lên từ bố mẹ, gặp gỡ và yêu một người lạ, có những đứa con, có một gia đình mới.
Lớn lên từ bố mẹ, nhưng chỉ ở cạnh bố mẹ được 30 năm.
Chớp mắt một cái, thời gian lại trôi đi nhiều ngày, tay mẹ lại càng đen…