10/06/2026
Có những năm tháng đi qua nhanh đến mức bây giờ cố nhớ lại, em chỉ thấy một khoảng trời mờ nhòe...
Em không nhớ rõ mình đã vui những gì.
Không nhớ đã đi những đâu.
Cũng không nhớ mình đã dành thời gian cho bản thân được bao nhiêu.
Chỉ nhớ đó là những năm tháng luôn tất bật.
Bận lập gia đình.
Bận sinh con.
Bận lo từng bữa cơm, từng đồng tiền.
Bận kiếm việc làm, bận mưu sinh, bận gánh trên vai những trách nhiệm của một người vợ, người mẹ.
Ngày nối ngày trôi qua như một guồng quay.
Sáng thức dậy đi làm.
Tối trở về nhà.
Mệt quá thì ngủ.
Rồi sáng hôm sau lại tiếp tục như thế.
Có lần hàng xóm hỏi:
"Nhà em còn cây trầu không không Thủy?"
Em ngẩn người một lúc mới nhớ ra trong vườn mình cũng có một dây trầu.
Có người khen:
"Cây hoa trước sân nhà em đẹp quá!"
Em nhìn theo hướng họ chỉ rồi bất giác mỉm cười. Hóa ra bông hoa ấy đã nở từ lúc nào mà em chẳng hề hay biết.
Những năm tháng ấy, tôi sống vì gia đình nhiều đến mức quên mất bản thân mình cũng cần được sống.
Cho đến khi trải qua những lần đau bệnh.
Những lần nằm viện nhìn dòng người qua lại.
Những lần cơ thể mệt mỏi không còn sức lực.
Tôi mới hiểu rằng, điều quý giá nhất không phải là tiền bạc, cũng không phải là những thứ mình cố gắng tích lũy.
Mà là sức khỏe.
Là một cơ thể bình thường để đi, để đứng, để làm việc.
Là những người thân vẫn còn bên cạnh.
Là mỗi sáng mở mắt ra vẫn được đón ánh nắng của một ngày mới.
Bây giờ, khi đã bước vào tuổi 38 em học cách sống chậm hơn.
Biết ngồi ngắm một bông hoa nở.
Biết lắng nghe tiếng gió thổi qua vườn cây.
Biết dành thời gian cho gia đình nhiều hơn.
Biết yêu thương bản thân nhiều hơn.
Và biết trân trọng những điều bình dị mà trước đây mình từng vô tình bỏ lỡ.
Cuộc đời không dài như chúng ta vẫn nghĩ.
Nếu hôm nay còn khỏe mạnh, còn được sống, còn được yêu thương và còn có người để quan tâm, thì đó đã là một món quà vô cùng quý giá.
Tuổi trẻ đi qua để lại những trải nghiệm.
Tuổi trung niên dạy ta biết trân trọng.
Và em biết ơn tất cả những gì mình đã trải qua để có được sự bình yên của ngày hôm nay.