27/08/2026
🍈 MỘT TRÁI SẦU RIÊNG – MỘT CÕI NGHĨA TÌNH 🩷
Có những món quà khi nhận được, mình chỉ nghĩ đó là một món quà.
Nhưng có những món quà phải đến một thời điểm nào đó, khi mở ra, khi thưởng thức, khi ngồi giữa một ngày đặc biệt… ta mới chợt nhận ra rằng món quà ấy mang theo rất nhiều tình cảm.
Ngày 12 tháng 7 năm Bính Ngọ, tôi về Buôn Hồ – Đắk Lắk dự lễ Chung Cửu Cố Chánh Phối Sư Hương Học.
Trong chuyến đi ấy, một người phụ nữ từ Sài Gòn đã mua tặng tôi một trái sầu riêng Đắk Lắk.
Một trái sầu riêng thôi.
Nhưng hôm nay, ngày Rằm tháng Bảy, khi bổ trái sầu riêng ấy ra, tôi mới cảm nhận được rằng có những thứ không thể đo bằng giá trị của món quà.
Bởi phía sau một trái sầu riêng là cả một câu chuyện.
🩷 HƠN MỘT NĂM GIỮ MỘT ÁNH MẮT, MỘT NỤ CƯỜI
Tôi quen người phụ nữ ấy đã hơn một năm.
Lần đầu tiên gặp nhau là tại Hà Nội.
Hôm ấy có biết bao nhiêu người từ miền Nam ra Hà Nội.
Giữa dòng người đông đúc ấy, tôi không nhớ hết những khuôn mặt.
Nhưng tôi lại nhớ một ánh mắt và một nụ cười.
Có lẽ trong cuộc đời, tình cảm đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Không phải một lời hứa.
Không phải một lời tỏ tình.
Chỉ là một khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt nhau.
Một nụ cười.
Rồi chẳng biết từ lúc nào, hình bóng ấy ở lại trong lòng.
Đến nay đã hơn một năm.
Tình cảm tôi dành cho người ấy vẫn còn.
Nhưng tôi hiểu một điều rất rõ:
Người ấy đã có gia đình.
Vì vậy, có những tình cảm chỉ có thể giữ trong lòng.
Không phải vì tình cảm ấy không sâu.
Mà chính vì nó sâu, nên càng phải biết tôn trọng ranh giới của nhau.
Thương một người không nhất thiết phải có người ấy.
Đôi khi thương là mong người ấy được bình an.
Quý một người không nhất thiết phải bước vào cuộc đời của người ấy.
Đôi khi quý là biết đứng đúng nơi mình nên đứng.
Và có lẽ, đó cũng là một cách để giữ cho tình cảm của mình không làm tổn thương bất kỳ ai.
🍈 HÔM NAY TÔI MỚI BỔ TRÁI SẦU RIÊNG
Trái sầu riêng ấy tôi đã mang về.
Tôi vốn là người Gia Lai.
Gia Lai cũng có sầu riêng.
Nhưng nói đến sầu riêng thì Đắk Lắk là một vùng đất đặc biệt.
Nơi đây được nhiều người nhắc đến như một “vương quốc sầu riêng” của Tây Nguyên.
Đặc biệt, thời gian vừa qua Đắk Lắk còn tổ chức Lễ hội Sầu riêng, càng làm cho trái sầu riêng nơi đây trở thành một hình ảnh rất đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên.
Cho nên trái sầu riêng tôi nhận được hôm ấy đã có thêm một cái duyên rất đặc biệt.
Nó được mua từ Đắk Lắk – vùng đất của sầu riêng.
Nhưng cái làm tôi thấy nó ngon nhất…
lại không chỉ nằm ở chất lượng của trái sầu riêng.
🩷 VÌ TRONG ĐÓ CÓ TÌNH CẢM CỦA MỘT NGƯỜI
Ngày Rằm tháng Bảy hôm nay, tôi mới bổ trái sầu riêng ra.
Trong nhà cũng chẳng có nhiều người.
Chỉ có tôi, người con trai út và đứa cháu nội gái cùng ngồi ăn.
Ba ông cháu cùng ngồi bên nhau.
Một trái sầu riêng được mở ra.
Mùi thơm lan trong căn nhà.
Tôi ăn một múi.
Rồi nhìn con trai.
Nhìn đứa cháu nội gái.
Tự nhiên tôi thấy trái sầu riêng hôm nay…
NGON ƠI LÀ NGON.
Tôi nghĩ:
Có lẽ nó ngon bởi nhiều lý do.
Thứ nhất, nó được trồng trên vùng đất Đắk Lắk – nơi nổi tiếng với sầu riêng.
Thứ hai, nó được trao vào tay tôi bằng tình cảm của một người mà tôi đã dành rất nhiều thương yêu trong hơn một năm qua.
Và thứ ba, trái sầu riêng ấy lại được mở ra đúng ngày Rằm tháng Bảy, khi tôi được ngồi cùng con trai và đứa cháu nội gái.
Ba ông cháu trong một mái nhà.
Một trái sầu riêng.
Một ngày Rằm tháng Bảy.
Tự nhiên tôi thấy trong vị ngọt của múi sầu riêng có cả một chút ngọt của tình người.
🍈🩷
🪷 TÌNH ĐỒNG ĐẠO – TÌNH HUYNH ĐỆ – TÌNH NGƯỜI
Tôi nghĩ nhiều về chữ Tình.
Trong đời sống, có tình gia đình.
Có tình cha con.
Có tình ông cháu.
Có tình huynh đệ.
Có tình đồng đạo.
Và cũng có những tình cảm rất riêng tư mà đôi khi chẳng cần phải gọi thành tên.
Trong tinh thần người học Đạo, tôi càng hiểu rằng có duyên gặp nhau đã là một điều đáng quý.
Một người từ Sài Gòn.
Một người ở Tây Nguyên.
Gặp nhau giữa Hà Nội.
Rồi hơn một năm sau, trong một chuyến hành lễ tại Buôn Hồ, người ấy lại gửi tặng tôi một trái sầu riêng.
Cuộc đời thật kỳ lạ.
Người ta có thể đi qua nhau giữa hàng vạn người.
Nhưng có những người chỉ gặp một lần…
lại nhớ rất lâu.
Và cũng có những người dù không thể cùng mình đi chung một con đường, vẫn có thể để lại trong lòng mình một vùng ký ức rất đẹp.
Tôi trân trọng điều đó.
Không đòi hỏi.
Không níu kéo.
Không vượt qua ranh giới.
Chỉ giữ lại một chữ thương, một chữ quý, và một chữ biết ơn.
🍈 MỘT TRÁI SẦU RIÊNG, BAO NHIÊU NGHĨA TÌNH…
Hôm nay, trái sầu riêng rồi cũng sẽ hết.
Những múi sầu riêng rồi cũng được ba ông cháu ăn hết.
Nhưng cái còn lại không phải là vị ngọt nơi đầu lưỡi.
Mà là một câu chuyện.
Một người phụ nữ ở Sài Gòn.
Một người ở Gia Lai.
Một lần gặp nhau tại Hà Nội.
Một chuyến hành lễ tại Buôn Hồ – Đắk Lắk.
Một trái sầu riêng từ vùng đất được mệnh danh là “vương quốc sầu riêng”.
Và một ngày Rằm tháng Bảy…
Ba ông cháu ngồi bên nhau ăn món quà ấy.
Tôi chợt hiểu:
Có những món quà ăn xong là hết.
Nhưng có những tấm lòng, dù món quà đã hết, vẫn còn ở lại rất lâu trong ký ức. 🩷
Xin cảm ơn người đã tặng tôi trái sầu riêng ấy.
Tôi không gọi tên.
Không cần gọi tên.
Bởi người trong câu chuyện này nếu đọc được, có lẽ sẽ hiểu.
Và tôi chỉ muốn nói một câu thật nhẹ:
Cảm ơn em.
Cảm ơn vì một trái sầu riêng.
Cảm ơn vì một tấm lòng.
Cảm ơn vì hơn một năm qua đã để lại trong đời tôi một ánh mắt, một nụ cười và một đoạn ký ức mà có lẽ tôi sẽ còn nhớ rất lâu.
🙏 Rằm tháng Bảy.
Nguyện cầu cho cha mẹ hiện tiền được mạnh khỏe, gia đình được bình an; cho những người hữu duyên trong cuộc đời biết thương nhau bằng lòng chân thành, biết giữ nhau bằng sự tôn trọng, và biết đặt chữ Đạo – Nghĩa – Tình ở nơi cao quý nhất.
🍈 Một trái sầu riêng từ Đắk Lắk.
🩷 Một tấm lòng từ Sài Gòn.
🪷 Và một câu chuyện được giữ lại ở Am Gió Nồm.