19/02/2026
🌿 XÓA NỢ CHO ĐÔI BÔNG TAI VÀNG - KỶ VẬT CUỐI CÙNG CỦA MÁ 🌿
Ngày mùng 2 Tết năm Bính Thân 2016, một ngày lẽ ra phải là ngày sum họp, cười nói đầu xuân… thì đối với tôi lại là ngày chia ly. Má tôi rời khỏi cõi đời này trong sự lặng lẽ, để lại trong lòng con cháu một khoảng trống không gì bù đắp được.
Giữa cảnh tang gia bối rối, người ra người vào, tôi lặng lẽ làm một việc nhỏ – một việc mà lúc đó tôi nghĩ chỉ là trách nhiệm của một người con:
Tôi gỡ đôi bông tai vàng mà má vẫn đeo suốt bao năm tháng… gỡ ra khỏi đôi tai đã không còn hơi ấm, rồi cẩn thận cất vào hộp thuốc cá nhân treo trên vách tường.
Tôi nghĩ, đó là kỷ vật cuối cùng của má – thứ gì đó hữu hình để sau này mỗi lần nhìn lại, tôi còn có thể thấy hình bóng của người đã sinh ra mình.
Nhưng rồi…
Khi quan tài của má vẫn còn quàn tại nhà, chưa đưa đi chôn, trong lúc tang gia còn đông người, tôi mở lại cái tủ thuốc treo trên tường ấy…
Đôi bông tai của má – đã không cánh mà bay.
Không một dấu vết.
Không một lời giải thích.
Chỉ còn lại một khoảng trống… như chính lòng tôi lúc đó.
Suốt 10 năm qua, mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn buồn ơi là buồn.
Không phải vì giá trị của vàng bạc…
Mà vì đó là kỷ vật cuối cùng duy nhất của má mà tôi còn nắm giữ… rồi lại để mất đi.
Có những lúc tôi tự hỏi:
Ai đã lấy?
Là người quen hay người lạ?
Là vô tình hay cố ý?
Nhưng rồi, thời gian trôi qua, nỗi đau cũng lắng lại…
Đến hôm nay, đúng tròn một vòng thập kỷ, tôi chợt hiểu ra một điều:
Có những thứ mất đi không phải để ta oán trách… mà để ta học cách buông bỏ.
Hôm nay, tôi ngồi đây, nhớ về má…
Và cũng muốn nói một lời từ tận đáy lòng:
👉 Má ơi…
Nếu còn một chút gì đó vướng bận nơi cõi tâm linh…
Xin má hãy tha thứ cho người nào đã lỡ cầm đi đôi bông tai ấy.
Dù là đàn ông hay đàn bà, người già hay người trẻ,
dù họ là ai…
Thì 10 năm rồi, xin má hãy xóa nợ cho họ đi má nhé.
Đừng vì một đôi bông tai mà vướng bận thêm một kiếp người.
Đừng để một chút vật chất nhỏ nhoi giữ lại một linh hồn.
Con tin rằng,
khi má buông – thì người kia cũng được nhẹ.
khi má xả – thì nghiệp kia cũng tiêu.
Và khi đó…
tình của má dành cho con cháu sẽ tròn đầy hơn, nhẹ nhàng hơn, an lành hơn.
🙏 Nam mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát 🙏
📌 Kết lại:
Đôi khi, thứ quý giá nhất không phải là kỷ vật…
Mà là tấm lòng biết tha thứ.
Buông được một món đồ…
cũng là buông được một mối nợ.
Xóa được một oán niệm…
cũng là mở ra một phước lành.
🔖 Hashtag SEO Google