29/06/2022
"𝑪𝒉𝒂̀𝒐 𝒃𝒖𝒐̂̉𝒊 𝒔𝒂́𝒏𝒈...𝑺𝒂̀𝒊 𝑮𝒐̀𝒏!"
Có lẽ tôi là người chạy xe máy kém nhất Sài Gòn, nhưng đó là một điều may mắn khi vì vậy tôi đã chọn việc chạy xe vào lúc 5 giờ sáng và cảm nhận một Sài Gòn rất lạ, một Sài Gòn chân thật nhất, một Sài Gòn rất tình.
Sài Gòn một buổi sớm mơ với nắng trong, với xe đẩy, với vỉa hè, với lác đác bóng người tập thể dục, với làn khói mỏng từ những khu bếp hàng quán, với cà phê sữa đá, với báo giấy và tiếng rao bánh mì đặc ruột ơ…
Dường như nhịp phát triển quá đỗi nhanh tại thành phố này đã khiến một vài mảnh còn lại không thể theo kịp, chính vì thế mà lác đác ở mọi góc phố, ngõ hẻm, một lối sống bình dị, đơn giản của những con người sinh sống và đùm bọc lẫn nhau vẫn còn tồn tại.
Tôi sống tại đây đã gần 8 năm, ngày xưa tôi gọi Sài Gòn là bạn chung phòng - để ở chứ không để yêu. 4 năm sau tôi gọi Sài Gòn là người tình, để yêu chứ không để cưới, và hiện tại, tôi gọi Sài Gòn là tri kỷ, để thấu hiểu và để thương.
Xen kẽ những tòa nhà chọc trời là những khu nhà cũ kỹ xập xệ in màu thời gian.
Đâu đó trong dòng xe hơi với còi xe tấp nập trên phố là những bóng nhỏ gầy gò đạp chiếc xe cũ chậm rãi, lặng lẽ..
Giữa những xa hoa hào nhoáng nơi trung tâm thành phố, vẫn thấy tiếng hát kẹo kéo, tiếng hàng rong, tiếng cụng ly bia keng keng và tiếng cười nói nơi góc nhậu cũ kỹ bờ kè.
Sài Gòn vẫn luôn là mảnh đất như thế, là sự trộn lẫn của rất nhiều kiếp người. Đa dạng văn hoá, đa dạng vùng miền, đa dạng cả về giai cấp. Dù nghèo dù giàu, dù Sài Gòn đang khỏe hay thậm chí ngay trong cơn bạo bệnh, Sài Gòn vẫn hào sảng và chân tình theo một cách rất riêng.
“Cô ơi, cho con 1 ly cà phê sữa đá nhé.
Sài Gòn sáng nay thật Sài Gòn, cô nhỉ.“
-
All right reserved & clothing designed by Feather.
● Online / Shipping
● Hotline: 0967 495 998
● Instagram: feather.room