11/08/2019
“Vậy là chiếc cặp yêu thương bỏ lại sau một buổi trưa
Nắng hập xuống và tuổi thơ con nằm xuống
Người lớn ở đâu...
Người lớn làm gì khi con một mình luống cuống
Với đớn đau???
Chịu trách nhiệm để làm gì...
Con có sống lại đâu...
Có để sớm mai con trở về ôm mẹ
Có mang được con về ngắm hạt mưa và thỏ thẻ
Để rồi hỏi “ hạt mưa thương ai?”
Thôi đừng có nhắc về những thứ ngày mai
Tại sao người ta có thể bỏ quên một mầm xanh
Một niềm yêu
Một thanh xuân của mẹ
Trên chuyến xe sớm mai???
Nỗi đau sẽ qua ư?
Chẳng có chuyện đó đâu sẽ còn rất dài
Tim mẹ đâu chỉ vỡ hôm nay mà tháng năm dài sau vẫn vỡ
Sáng nay ai sẽ là người xếp cho con sách vở
Vào chiếc cặp yêu thương???
Trách nhiệm để làm gì?
Khi người ta cắt đứt một con đường
Người ta ném than vào một mầm cây vừa nhú
Người ta cướp đi thanh xuân và giết chết một người mẹ
Bằng sự vô tình
Hết đêm và nắng sẽ lại ngập sân trường khi bình minh
Chiếc cặp cô đơn nằm yên chỗ đó
Con có ăn sáng không chàng trai nhỏ
Để mẹ nấu nào!
Rồi thì vài ngày sẽ lại hết ồn ào
Chỉ có lòng mẹ là bão giông mãi mãi
Sáng đưa con ra xe đến trường mẹ nào biết không có ngày gặp lại
Thanh xuân!
Trách nhiệm để làm gì?
Có ai trả lại cho ai
Nụ cười nhỏ và bàn tay rất nhỏ
Trả lại ngày khai trường, trả khăn quàng đỏ
Trả lại mầm xanh
Trả lại cơn mưa nhỏ
Để hỏi “ mưa đang thương ai”???”
(Mộc Miên- Sưu tầm)