14/04/2021
Cách đây 3 năm chị tôi ly dị chồng sau khi cùng nhau xây dựng một công ty thủy sản đang làm ăn được, bế theo hai đứa con về nhà ngoại. Hai bên họ hàng hết lòng khuyên can chị suy nghĩ lại, đừng quá tham lam, đừng quá cầu toàn. Chị nhất quyết đòi ly dị và nhận phần thiệt hơn về mình…
Chỉ có tôi là biết rõ nhất chuyện của chị sau những lần chị gọi điện về tâm sự trong nước mắt...
1.Có lần tới kì sinh lý, cơ thể không được khỏe, chị cố gượng dậy đau đi giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa. Còn chồng chị ngồi trước màn hình vi tính lắc lư cái đầu cười vì vừa đọc được một bài đăng thú vị.
Xong việc, chị quay về sofa nằm nhăn nhó. Anh ngước lên ngó chị một cái giọng bình thản “ Sao thế? Ốm sao không để mai hẵng làm?|”. Sau đó quay đầu lại tiếp tục lướt facebook.
2. Cũng lại là một câu chuyện nhỏ nhặt khác, đó là khi chị được cho một túi hạt dẻ Trùng Khánh, chị rang cẩn thận đặt lên bàn đợi cơm nước dọn dẹp xong cả nhà cùng ăn. Sau khi rửa bát xong, ra nhìn bát hạt dẻ chỉ còn lác đác mấy hạt thối. Anh lau mồm cười với chị “ Hạt dẻ mua đâu ngon thế, mai mua thêm nhé”.
3. Một lần bảo “Tối nay anh đi ăn với bạn bè ở ngoài nhé!”
Chị hỏi lại:”Mấy giờ anh về?”
Anh đáp “Trước 9 giờ nhất định sẽ về.”
9 giờ 30 phút,chị giục:”Sao anh vẫn chưa về vậy? Mai còn phải đi kí hợp đồng với đối tác đấy”
Anh: ”Mười giờ nhất định sẽ về.”
11 giờ, 12 giờ,…1 giờ sáng. Anh chưa về.
3 giờ sáng anh về nhà, say khướt. Nôn ọe khắp nơi. Chị dọn nhà, chăm anh tới 4h, sau đó thì tự lái xe đi làm luôn. Hôm đó chị gặp đối tác mà không cần anh. Chiều về nhà thấy anh vẫn ngủ, tối anh trách chị “ Sao em không gọi anh dậy, người ta có mời đi ăn không? Em có biết uống đâu mà tiếp được họ?”
Sau đó, chị không bao giờ gọi điện giục giã anh nữa. Bởi vì chị biết rằng, đối với một người đàn ông không giữ lời hứa, mọi câu “nhất định” đều có nghĩa là “chưa chắc”.
Bạn chắc cũng như bố mẹ mình, nghĩ rằng những chuyện chị đang trải qua vô cùng vặt vãnh và vô nghĩa. Ừ đúng, lúc đầu mình cũng thấy thế, thậm chí khó chịu khi cứ có chuyện chị lại gọi cho mình.
Thế nhưng, đó là chuyện ngày nào cũng xảy ra. Hàng ngày, chị sống với anh mà còn không bằng người dưng xa lạ. Chị nói
- Chị hoàn toàn có thể sống một mình, không cần lấy chồng. Nhưng giờ chị có chồng đàng hoàng? Tại sao chị lại phải cam chịu cảm giác cô độc một mình như vậy? Chị không cam lòng.
Bây giờ, chị lấy một người khác. Anh là bạn học hồi đại học, hiền lành, nhu mì, cũng không quá tháo vát nhưng cũng có sự nghiệp riêng. Công ty cũng được chị gây dựng lại từ đầu. Những cuộc điện thoại than phiền chuyện gia đình của chị không còn làm phiền tới tôi nữa…
Thay vào đó là những nụ cười !
Gần tới ngày kinh, anh còn thuộc hơn cả chị, nhét sẵn cả BVS vào túi xách vì sợ chị đi làm nhỡ không may còn có cái dùng.
Anh cũng là người chủ động mua những món chị và hai cháu thích rồi đợi cả nhà quây quần ăn tối với nhau.
Anh cũng có những cuộc nhậu với bạn bè nhưng chưa bao giờ về sai giờ, nếu say, anh sẽ gọi chị tới đón. Nếu muộn quá anh sẽ bảo chị ngủ sớm đừng đợi, anh sẽ bắt taxi về.
Nhiều, nhiều câu chuyện vui nữa qua những lời kể của chị.
Ồ, thực ra, chị đâu có đòi hỏi gì nhiều đâu. Chẳng cần quà, chẳng cần lời ngon ngọt cũng có thể khiến chị mỉm cười cả ngày. Phụ nữ rất nhạy cảm. Vạn lời yêu thương chẳng bằng một cử chỉ ân cần.