15/04/2022
TÔI LÀ MỘT BÀ MẸ LƯỜI...
Tôi để con đóng bỉm, vì sợ việc xi tè xi ị làm thận con yếu, sợ con tè dầm rồi gián đoạn giấc ngủ của con. Tôi sợ việc tè ị ra quần ra nhà làm vi khuẩn khắp nơi làm con nhiễm khuẩn. Vì tôi tìm hiểu nhiều mẹ cho con đóng bỉm tới lúc con biết nói; và rằng chả ai vô sinh hay chậm phát triển vì đóng bỉm.
Ừ thì tôi là 1 bà mẹ lười...
Tôi để con ngã, chả bao giờ đỡ. Nếu con không quá đau và khóc không dứt, thì tôi kệ. Đau quá tôi cho con 2 phút để tự đứng dậy và chạy tới bên mẹ. Lúc đó tôi ôm con. Thế thôi! Tôi mong con mạnh mẽ, ngã ở đâu đứng dậy ở đó... từ khi mới biết đi. Bởi làm sao con biết đứng dậy nếu mẹ chỉ chực thấy con ngã là ra đỡ rồi an ủi, dỗ dành, đánh chừa cái bàn cái ghế cái nền nhà.
Ừ thì tôi là 1 bà mẹ lười...
Con ăn vạ sẽ không dỗ dành, chẳng ôm ấp hay tìm khắp nơi thứ gì đó hay làm trò để con đỡ khóc. Cũng chả cầm cây doạ dẫm để con ngừng khóc. Chịu không nổi cơn tam bành của con, quá lắm tôi sẽ quát vài câu, kiên nhẫn được thì im lặng và kệ.
Có vài lần tôi còn để con nằm ra siêu thị, công viên... quằn quại 1 mình. Con đỡ khóc, tôi mới quay lại bế lên rồi đi về, có khi thì con tự đứng dậy chạy ra mẹ hay đứng dậy tự chơi mà không cần dỗ. Chắc phiền mọi người xung quanh lắm nhưng thực tôi chẳng biết cách nào khá hơn.
Ừ thì tôi là 1 bà mẹ lười...
Con ăn, tôi không bồng bế đi khắp nơi hay bật điện thoại tivi cho con xem. Hôm nào chăm thì đút cho con, không thì cứ để đồ ăn cho con tự chiến đấu. Ăn xong tôi dọn, chẳng bận lòng dỗ con ăn nhiều để béo mập múp míp.
Chắc trong mắt nhiều người, tôi lười lắm. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn vui và tự tin với cái sự lười của mình. Chắc một phần do con tôi vẫn trộm vía phát triển tốt, ít ốm đau, luôn vui vẻ, đáng yêu lắm trò; là niềm tự hào của ông bà bố mẹ khi được hưởng nuôi dạy chăm sóc của một người mẹ lười như tôi.
Tôi là 1 người thích cách nuôi dạy con của mẹ Mỹ, mẹ Nhật, mẹ Do Thái... Nói theo cách của các bà hàng xóm thì là SÍNH NGOẠI. Mẹ Việt công nhận nhiều nỗi khổ thật sự, nuôi con của mình nhưng lúc nào cũng phải xin phép, được sự đồng ý của gia đình.
Hàng ngày tôi vẫn nghe hội chị em bỉm sữa than thở kiểu: Chị/em không biết phải làm sao để thuyết phục ông bà cho con ăn dặm kiểu Nhật; Chồng em không cho em... blah blah... Tại sao nhỉ? Tại sao thay vì được tham dự các lớp tiền sản, các lớp nuôi dạy con, các mẹ phải ngồi nghĩ cách đối phó với muôn vàn lệnh cấm như vậy?!
Tôi thực sự không hiểu, vì sao khi thị trường ra 1 chiếc xe máy hay ô tô mới, mọi người đổ xô đi mua. Nhưng khi tham khảo cách nuôi dạy con mới, họ lại luôn e ngại, từ chối hiểu và gạt ngay đi?
Và rồi tôi nhận ra, các mẹ Việt vẫn còn phải chịu quá nhiều áp lực từ gia đình, thậm chí là các bà hàng xóm. Hơn tất thảy, áp lực đó còn xuất phát từ chính bản thân người mẹ nữa.
Bao giờ những người làm mẹ chúng mình mới đủ dũng cảm để tự tin nuôi con theo ý muốn? Thôi thì vì con, vì cả bản thân mình nữa, chúng ta phải không ngừng học làm mẹ, học để trở thành một người mẹ tốt, vừa đủ cho con, vừa sức của mình. Và không việc gì phải ép mình theo bất kỳ một khuôn mẫu nào chị em nhé.
Nguồn: Nguyễn Thuỳ Dương