10/05/2026
Hôm nay là Ngày của Mẹ (phương Tây). Tôi ở nhà trông 2 con gái một mình và em trai bị ốm của tôi. Chồng đi làm cả ngày. Đến bữa trưa, bảo Mun dọn đồ chơi vào rồi ăn cơm con ơi. Thấy bé dọn mãi chưa xong, tôi bảo thôi con ngồi ăn đi mẹ dọn sau. Mun bảo: “con dọn cho, con dọn được mà” trong khi mọi ngày có bố ở nhà hò đò dọn vào cũng không :)). Ngồi ăn cơm chị ấy vừa ăn vừa nói rất hồn nhiên: “Hôm nay bố đi vắng mẹ trông con mẹ có thấy con ngoan không? Hay hư? “ Mẹ bảo: quá ngoan. Bỗng nhiên thấy hạnh phúc. Vậy là mình chỉ ngoan là mẹ đã an lòng rồi ư?
Đến giờ, tôi thấy mình là người phụ nữ may mắn vì trong đời đã có hai người Mẹ tử tế nhất!
Một người sinh ra tôi. Một người sinh ra người đàn ông đi cùng tôi qua 8 năm cuộc đời. Tuy chưa đi hết cuộc đời nhưng vẫn là những ấm êm nhất có thể cho đến hiện giờ rồi!
Mẹ đẻ cho tôi tình yêu vô điều kiện của máu thịt. Mẹ chồng cho tôi sự bao dung của một người phụ nữ từng trải, hiểu rằng để giữ được một gia đình, đôi khi cần nhiều hơn đúng sai.
Hai người mẹ ấy rất khác nhau. Một người là ký ức tuổi thơ, là tiếng gọi “mẹ ơi” từ những ngày bé dại. Một người đến với tôi khi tôi đã trưởng thành, đã làm vợ, làm mẹ, đã biết đời không chỉ có màu hồng.
Nhưng có một điều họ giống nhau: đều là những người phụ nữ đi qua khó khăn, thiếu thốn, những bầm dập của cuộc đời qua bao biến động của thời cuộc mà vẫn giữ được sự tử tế, lòng tự trọng và nề nếp gia phong.
Mẹ không quen nói lời yêu thương. Mẹ yêu bằng bữa cơm nóng. Bằng việc thức chờ cửa. Bằng sự hy sinh lặng lẽ đến mức đôi khi chính họ cũng quên mất bản thân mình.
Ngày trẻ, người ta thường nghĩ mẹ là chỗ dựa. Đến khi lớn lên mới hiểu, mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, cũng biết buồn, biết tổn thương, biết cô đơn và già đi từng ngày.
Chỉ là suốt đời, họ chọn đứng phía sau để con cái được đứng phía trước.
Ngày của Mẹ, tôi chả muốn viết những điều lớn lao. Chỉ thấy nhớ Mẹ đến quặn lòng. Và thấy biết ơn vô vàn. Biết ơn mẹ đẻ đã sinh ra tôi, nuôi dạy tôi khôn lớn. Dù mẹ có như thế nào, có hay cằn nhằn, có hay ki cóp tiết kiệm, có già nua thêm thì trong tôi mẹ luôn là chỗ dựa lớn lao nhất. Nhìn mẹ vất vả tôi càng thương và trách mình đã không đủ tài giỏi để giúp mẹ được gì!
Biết ơn mẹ chồng tôi, vì mẹ đã luôn nhẫn nại, luôn bao dung và thấu hiểu cho tôi. Luôn hết tâm hết sức nghĩ cho gia đình nhỏ của tôi. Đôi khi mẹ chồng còn hợp tôi hơn mẹ đẻ rất nhiều! Bởi tôi và mẹ chồng đều lấy 2 người đàn ông giống nhau i sì đúc về tính tình. Và cùng yêu thương 1 người đàn ông là chồng tôi. Nên có chia sẻ cả ngày không hết chuyện. Mà tâm sự hợp nhau đến lạ lùng!
Biết ơn vì được làm con của hai người phụ nữ tuyệt vời.