05/06/2024
Hồi nội đem trầu cau cưới má về cho ba, nhiều người nói má có phúc lấy chồng ăn học đầy mình. Đã vậy còn đẹp trai, con út, vườn ruộng thì mênh mông. Bên xứ đó biết bao con gái, vậy mà qua tuốt miệt này cưới má.
Sau đám cưới một tuần, má lên chức liền. Không phải má của Dung đâu bởi lúc đó Dung còn là một sinh linh bay phất phơ tận phương nào. Má thành má của đứa nhỏ hai tuổi, ốm nhách ốm nhom tên Xiêm, con của ba với cô miên lai nào đó ở miệt Sóc Trăng-Trà Vinh.
Một năm sau, má sinh thêm Dung. Suốt khoảng thời thơ bé, Dung gặp Bác Hai ở trên xóm chợ nhiều hơn ba mình. Ba Dung làm soạn giả, kiêm dàn dựng, kiêm luôn ông bầu cho một gánh hát. Chắc vì kiêm nhiều việc như vậy, nên ba đi quanh năm, suốt tháng. Quên luôn mình còn có vợ, hai con gái và bà mẹ già ở cái xóm Xẻo Mây này.
Gánh của ba hát hay cở nào, đi lưu diễn bao nhiêu tỉnh miền Tây thì Dung với má không biết. Má với Dung chưa một lần được coi đoàn của ba diễn. Ba nổi tiếng, nổi danh ra sao cũng chẳng biết, chỉ biết ba về nhà khi cần tiền mà thôi.
Ba về lâu thì bữa trước bữa sau là đi, mau thì ăn xong bữa cơm. Trước khi đi, bao giờ trong tay ba cũng có cái kim tây đính một hai khâu vàng bà nội đưa. Nội không đưa thì má cũng đưa thôi, không có gì khác biệt. Những lần ba về, chị hai Xiêm và Dung đứng lấp ló chỗ cột nhà lén len nhìn. Tóc ba mướt rượt, quần áo thẳng băng không như ba của tụi thằng Tí hay con Lượm. Chị hai với Dung không dám mơ được ba làm nhong nhong cho mình cưỡi như ba tụi nó, chỉ muốn được ba ôm một cái để hít hà mùi dầu thơm trên người ba cho đã. Chắc tại chị hai Xiêm lem nhem nên ba không nhận ra được đó là con gái của mình. Cũng như ba sợ ẵm Dung sẽ làm nhăn mất bộ đồ hổng chừng.