Mee Boutique - Chuyên Váy Đầm Công Sở

Mee Boutique - Chuyên Váy Đầm Công Sở Bỉ Ngạn oiwiiiii! Là thương hiệu chuyên váy đầm công sở được rất nhiều khách hàng tin tưởng trên toàn quốc

Đi club đi bar kiểu này là toi d0i` 😅😅😅 vk ông nào vào nhận nề…
13/03/2026

Đi club đi bar kiểu này là toi d0i` 😅😅😅 vk ông nào vào nhận nề…

[Full] Trong buổi tiệc mừng nhập học dành cho sinh viên được bố tôi tài trợ, một bà cô uống say đã lỡ lời.“Cũng nhờ giáo...
12/03/2026

[Full] Trong buổi tiệc mừng nhập học dành cho sinh viên được bố tôi tài trợ, một bà cô uống say đã lỡ lời.

“Cũng nhờ giáo sư Lâm giỏi giang đấy, thiếu hẳn chín điểm mà vẫn xoay xở để Thắng Nam vào được Bắc Đại.”

Tôi cứ tưởng bà ấy đang nói đùa.

“Dì ơi, bố cháu là người cương trực, ngay thẳng. Năm đó cháu chỉ thiếu đúng một điểm mà bố cháu còn không chịu chạy chọt giúp cháu, sao có thể giúp người khác được? Thắng Nam vào Bắc Đại chắc chắn là nhờ năng lực của cô ấy.”

Thấy tôi không tin, bà cô kia bắt đầu cuống lên, mặc kệ con gái bên cạnh đang kéo tay can ngăn.

“Sao lại không? Thắng Nam thi được 679 điểm, vẫn còn thiếu chín điểm nữa mới đủ đầu vào ngành Toán đấy! Giáo sư Lâm còn nói sau này sẽ nhận Thắng Nam làm nghiên cứu sinh nữa cơ mà.”

“Cậu chẳng phải là con trai giáo sư Lâm sao? Sao cậu không vào Bắc Đại?”

Tôi từ từ quay sang nhìn bố mẹ.

Mẹ tôi có vẻ lúng túng:

“Triết An à, hoàn cảnh gia đình Thắng Nam không tốt, nếu không vào được Bắc Đại thì con bé không chịu nổi cú sốc đâu.”

“Còn con thì khác, bố mẹ phải giữ mình, tránh để người ta dị nghị.”

Nước mắt tôi cứ thế trào ra, lau mãi không hết.

“Tôi hiểu rồi. Hóa ra bố mẹ không có quyền can thiệp vào tương lai của tôi.”

“Vậy thì tôi cũng không cần làm con của hai người nữa, như vậy hai người sẽ không phải khổ sở vì chuyện ‘giữ gìn hình ảnh’.”

……

Chỉ cần ở lại nơi này thêm một giây nữa, tôi cũng không chịu nổi. Tôi quay người định bỏ đi thì bị bố quát lớn.

“Thắng Nam là học trò tương lai của bố. Con là con trai bố, giờ mà bỏ đi thì chẳng khác nào đang nói con không hài lòng với con bé. Con có biết điều đó ảnh hưởng thế nào đến danh tiếng của con bé không?”

Tôi nhìn bố mà không thể tin nổi.

Thì ra những lời tôi nói ông đều không nghe, hoặc là không quan tâm chút nào.

Điều ông sợ chỉ là tôi sẽ khiến việc ông tài trợ sinh viên bị ảnh hưởng.

Mẹ tôi cũng chạy tới kéo tôi lại.

“Bỏ đi giữa chừng là vô lễ. Dù có chuyện lớn cỡ nào thì cũng phải đợi tàn tiệc!”

Không biết từ đâu có người bước ra, mạnh tay đè tôi xuống ghế.

Ngọn lửa giận trong lòng tôi hoàn toàn bùng nổ.

Tôi quay lại, lật tung cả bàn tiệc.

Tiếng chén đĩa vỡ tan át hết mọi tiếng ồn xung quanh.

Tôi nhìn chằm chằm bố.

“Cô ta thiếu chín điểm, bố cũng tìm đủ mọi cách để cho cô ta vào Bắc Đại.”

“Còn con thì sao? Năm đó chỉ thiếu một điểm, thôi thì con không bằng người ta, vậy con cố thi nghiên cứu sinh vào Bắc Đại.”

“Bài thi viết con cao điểm nhất, vào vòng phỏng vấn cũng là ứng viên nổi bật nhất, giải thưởng con nhận được cũng nhiều nhất.”

“Thế mà giáo sư hướng dẫn lại nói với con, bố không đồng ý cho con vào Bắc Đại.”

“Nói cho con biết đi, tại sao bố lại đối xử với con như thế!”

Cảm xúc tôi vỡ òa, nước mắt nước mũi lèm nhem cả mặt.

Nhìn rất thảm.

“Chát!”

Đầu tôi bị đánh lệch sang một bên.

“Đúng là làm loạn rồi! Mau xin lỗi Thắng Nam!”

Mẹ Thắng Nam cũng bắt đầu đập đùi la lên:

“Cho dù bữa tiệc nhập học này là do giáo sư Lâm bỏ tiền ra tổ chức, cậu không quan tâm thì cũng đừng trút giận lên đồ ăn thức uống như thế!”

Tôi bật cười lạnh.

“Tôi khởi nghiệp thất bại, nợ một khoản tiền, xin vay bố một ít, ông nói không có. Hóa ra tiền đều dùng để làm mấy chuyện thế này.”

Năm đó tôi còn không được tổ chức tiệc nhập học, nói là quá phô trương sẽ không hay.

Thế mà lần này lại mở hẳn tám mươi tám bàn tiệc ở quê chỉ để sĩ diện cho người ngoài.

“Nếu đã quan tâm cô ta đến thế, thì để cô ta làm con của hai người luôn đi. Từ nay về sau, trừ chuyện sinh tử ra thì đừng liên lạc nữa!”

Tôi hất tay họ ra, sải bước rời đi.

Bố tôi không ngờ tôi lại làm mất mặt đến vậy, mặt ông xanh mét.

Trên đường về, điện thoại reo liên tục, tôi không kịp tắt máy, cuối cùng đành tắt nguồn luôn.

Tôi đặt chuyến bay sớm nhất để về nhà.

Chỉ khi về đến nơi tôi mới bật lại điện thoại.

Vô số cuộc gọi và tin nhắn khiến máy suýt đứng hình.

Tin nhắn đầu tiên hiện ra là của mẹ.

“Hôm nay con thật quá đáng, chúng ta xem Thắng Nam như con gái ruột mà nuôi, con bé đi đến được hôm nay không dễ dàng gì, con không biết được đâu. Chúng ta chỉ mong cô ấy có cuộc sống tốt hơn, vậy thì có gì sai?”

Kéo xuống dưới là tin nhắn của bố.

“Thắng Nam không giống con, con bé nhạy cảm, xem Bắc Đại là mục tiêu cả đời. Biết mình không đủ điểm thì suýt chút nữa đã tìm đến cái chết, bố sao có thể không giúp?”

“Hôm nay con làm loạn như vậy, con bé còn biết sống sao nữa? Mau xin lỗi nó đi!”

__19220________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍 19:53:24 12/03/2026

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN͏ n͏hư sau:
🔥 B͏ước 1: LAI b͏ài viết ( chắc chắn͏ rằn͏g có tác độn͏g vào b͏ài viết lin͏h sẽ dễ hiển͏ thị)
🔥 B͏ước 2: Lướt ở phần͏ cóm mèn͏ sẽ thấy em Iin͏h FULL (n͏ếu vẫn͏ khôn͏g thấy hãy b͏ật tất cả cóm mèn͏) ❤️

[Full] Thái tử tuyển phi, ta phụng mệnh vẽ chân dung cho các tiểu thư danh môn thế gia.Mỗi khi đến nơi, luôn có tiểu thư...
12/03/2026

[Full] Thái tử tuyển phi, ta phụng mệnh vẽ chân dung cho các tiểu thư danh môn thế gia.

Mỗi khi đến nơi, luôn có tiểu thư lặng lẽ nhét bạc vào tay ta, cẩn thận dặn dò: "Nhớ vẽ theo sở thích của Thái tử."

Ta liên tục gật đầu, nở nụ cười chuyên nghiệp: "Xin tiểu thư yên tâm."

Bên trong Đông Cung, Thái tử nhìn chân dung, khuôn mặt bỗng đỏ bừng: "Sao tất cả... đều lớn như vậy?"

"Thật là bại hoại thuần phong mỹ tục! Quả thực bại hoại thuần phong mỹ tục!"

Một bức tranh mà ta đã hao tổn tâm huyết nửa tháng, cuối cùng lại bị thị vệ Đông Cung đỏ mặt trả về.

Chu thị vệ kính cẩn nói: "Tiểu Thái đại nhân, bức họa này, điện hạ muốn ngài sửa lại đôi chút."

Ta nhíu mày: "Chu thị vệ, bức họa này ta đã vẽ hoàn toàn theo nguyên mẫu, không sai một ly, điện hạ còn có gì không hài lòng?"

Chu thị vệ ấp úng, mãi mới nắm lấy thắt lưng, chần chừ nói: "Đại khái... đại khái là điện hạ cảm thấy có phần rườm rà."

Ta trầm ngâm. Không thích phong cách tả thực? Chẳng lẽ Thái tử yêu thích phong cách khác?

Nghĩ đến đây, ta lập tức cầm lấy cuốn tranh minh họa Tây Dương tiến cống, cẩn thận nghiên cứu.

Chợt bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra, Thái tử muốn xem loại này.

Lại hao tốn thêm nửa tháng, lần này, ta đích thân mang bức họa đã chỉnh sửa đến cho Thái tử.

Chu thị vệ vừa lúc đứng trực ngoài cửa, thấy ta, liền niềm nở cười nói: "Tiểu Thái đại nhân, có phải ngài mang bức họa đã sửa cho điện hạ?"

Ta gật đầu, suốt nửa tháng qua, ta dốc hết tâm sức để cải tiến nét vẽ, chỉ mong hôm nay có thể khiến Thái tử sáng mắt.

Chu thị vệ không kìm được vui mừng, vội vã chạy vào bẩm báo: "Điện hạ, Tiểu Thái đại nhân đã mang bức họa mới đến."

Thái tử nhàn nhã thưởng trà, kiêu ngạo đáp một tiếng.

2

Bức họa chậm rãi được mở ra.

Thái tử phun trà.

Thị vệ ngất xỉu.

Ta mỉm cười.

Nhìn dáng vẻ Thái tử điện hạ ngắm nhìn hồi lâu, ta nghĩ chắc hẳn người rất hài lòng.

"Đảm... Đảm..." Thái tử trợn tròn mắt, giọng nói run rẩy.

Ta lập tức nịnh nọt, tiến lên phụ họa: "Điện hạ phun ra tuyết sơn ngân châm này quả thật hương thơm thanh khiết, đúng là phẩm trà thượng hạng."

"Đảm đang*! Thật sự quá mức đảm đang rồi!"

*Ở đây tác giả chơi chữ. Raw gốc tg dùng 銀當(yíndāng) để ám chỉ 淫蕩" (yíndàng) có nghĩa là damdang

Khóe môi Thái tử giật giật.

Chu thị vệ vừa tỉnh dậy, vẫn còn chảy máu mũi, vội vàng cuộn tranh lại rồi ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.

Ta nghiêm túc nói: "Điện hạ, đây không phải táo bạo, trong giới họa sĩ chúng thần gọi nó là nghệ thuật."

"Đừng ngụy biện với cô! Ngươi... một nữ nhi khuê các, vẽ chân dung không phải khoa trương quá mức như lần trước thì cũng lộ liễu như lần này! Thật là bại hoại thuần phong mỹ tục, bại hoại thuần phong mỹ tục!”

Thái tử trừng mắt nhìn ta, vẻ mặt như hận sắt không thể rèn thành thép.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, ta lập tức hạ mình nhận lỗi: "Điện hạ dạy chí phải, vậy điện hạ muốn xem chân dung thế nào?"

"Ăn mặc chỉnh tề, dung mạo rõ ràng, dáng người thế nào thì vẽ thế đó. Những người trong bức họa ngươi vẽ ra, bản điện hạ chưa từng gặp ai như vậy..."

Đứng lâu có chút mỏi, ta khẽ xoay eo.

Mặt Thái tử lập tức đỏ bừng, vội quay đầu sang một bên: "Trở về Như Ý Quán, tự kiểm điểm cho tốt, sau đó mang bức họa sửa lại đến cho cô. Để phòng ngừa ngươi lại bày trò quái đản, trước tiên vẽ một bức tự họa của ngươi để cô kiểm tra."

Thái tử bước đến gần ta, đột nhiên ghé sát bên tai, thấp giọng nói: "Cảnh Khanh Khanh, ngươi cũng không muốn để Thái đại nhân nhìn thấy bức họa này, đúng không?"

Ta lập tức rùng mình.

3

Gia gia của ta là Thái phó ba triều, đức cao vọng trọng, người đời tôn xưng là Lão Thái đại nhân.

Phụ thân của ta là nguyên lão hai triều, chinh chiến sa trường, được gọi là Trung Thái tướng quân.

Ca ca của ta là tân quý đương triều, mồm mép nhanh nhạy, người ta gọi là Thái Thái đại nhân.

Còn ta? Ta là gương mặt vàng bên phải, họa sĩ hoàng cung, không phải đệ tử thiền tông, nhưng lại là kẻ lang thang đầu đường xó chợ, thế hệ thứ hai của danh gia vọng tộc, từ nhỏ đuổi gà trêu chó, lớn lên theo đuổi nghệ thuật—Tiểu Thái đại nhân.

Trong nhà, người ta sợ nhất chính là ca ca của ta.

Cái miệng của huynh ấy, đến Đường Tăng mà nghe còn phải kêu lên: "Sư phụ, đừng niệm nữa!"

Nếu để huynh ấy biết ta đã vẽ bức họa này, sợ là có thể niệm đến nổ tung đầu ta mất.

Nhìn Thái tử với vẻ mặt đắc ý, ta khẽ lẩm bẩm: "Quả nhiên không hiểu nghệ thuật."

Thái tử nghe không rõ, nghiêng đầu hỏi: "Cảnh Khanh Khanh, ngươi lại thì thầm nói xấu cô điều gì đó?"

Ta nhoẻn miệng cười, giơ tay làm hình trái tim trước mặt Thái tử: "He he, thần chỉ nói, điện hạ ngài hành hạ thần, thật đúng là đấm vào bông mà~"

Thế là, ta trở về Như Ý Quán, tiếp tục dốc sức nghiên cứu kỹ thuật vẽ, suốt ngày đối diện gương vẽ chân dung chính mình.

Lúc ta đang phân vân không biết có nên thêm chút phong cách Tây Dương vào bức họa hay không, thì ca ca bước vào phòng tranh, báo tin rằng phụ thân đã đánh thắng trận nơi biên cương, khải hoàn hồi triều.

Ta trải màu ra, vui vẻ nói:

"Đây là chuyện tốt! Phụ thân có thể về nhà an hưởng tuổi già, không cần đánh trận nữa rồi."

"Phụ thân còn mang theo sứ thần phiên bang, công chúa phiên bang cũng đến Giang quốc ta," ca ca chần chừ một chút rồi nói tiếp, "Khanh Khanh, muội hiểu chưa?"

Ta phất tay: "Hiểu rồi, vậy là năm nay nhà chúng ta có thể ăn nho khô."

Sắc mặt ca ca lập tức đen lại: "Muội không muốn suy nghĩ lại sao?"

Nghĩ đến công chúa phiên bang, ta "A" lên một tiếng, chợt bật ra: "Không phải là... muội sắp có mẫu thân chứ?"

Ta chống lưỡi vào má, nhếch môi suy tư: "Phụ thân cô độc cả đời, vừa làm cha vừa làm mẹ, người muốn tìm một tri kỷ cũng là lẽ thường tình."

Mặt ca ca càng đen hơn: "Cảnh Khanh Khanh, muội đúng là đói quá rồi, cái gì cũng nghĩ thành cơm mà ăn được!"

Ca ca gõ nhẹ lên đầu ta, nghiêm giọng: "Liên hôn, muội có hiểu không? Thẩm Nam Chiêu sắp kết thân rồi!"

Ta "Ồ" một tiếng, mãi sau mới ngẩng đầu, có chút ngơ ngẩn nhìn ca ca: "Ca ca, Thái tử tên gì ấy nhỉ?"

4

Khi Thẩm Nam Chiêu dẫn theo Hách Hách đến tìm ta, ta đang đỡ đẻ cho Tiểu Cửu.

Tiểu Cửu là món quà Thẩm Nam Chiêu tặng ta vào năm ta tròn 15, toàn thân đen tuyền, bốn chân giẫm tuyết, bình thường lười biếng chẳng buồn nhấc móng.

Lần này, Tiểu Cửu sinh được 4 tiểu bảo, sắc lông từ đen tuyền dần nhạt đi, đến con thứ tư thì đã trắng như tuyết.

Tiểu Cửu cẩn thận bảo vệ con, ta lót ổ kỹ càng cho nó rồi mới ra ngoài gặp người.

Bước ra đại sảnh, vừa hay thấy Hách Hách vận váy đỏ tung bay.

Làn da nàng màu lúa mạch, điểm vài nốt tàn nhang, đôi mắt sáng ngời tò mò nhìn quanh, tựa như con nai nhỏ trong rừng.

Không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân biên cương.

Muốn vẽ.

"Ngươi chính là Cảnh Khanh Khanh?"

__5168________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍 17:23:58 12/03/2026

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN͏ n͏hư sau:
🔥 B͏ước 1: LAI b͏ài viết ( chắc chắn͏ rằn͏g có tác độn͏g vào b͏ài viết lin͏h sẽ dễ hiển͏ thị)
🔥 B͏ước 2: Lướt ở phần͏ cóm mèn͏ sẽ thấy em Iin͏h FULL (n͏ếu vẫn͏ khôn͏g thấy hãy b͏ật tất cả cóm mèn͏) ❤️

[Full] Lúc bảy tuổi, mẫu phi rơi lệ đưa ta vào Trấn Quốc Tự, dặn dò ta không ra khỏi cửa chùa, ắt có thể một đời bình an...
12/03/2026

[Full] Lúc bảy tuổi, mẫu phi rơi lệ đưa ta vào Trấn Quốc Tự, dặn dò ta không ra khỏi cửa chùa, ắt có thể một đời bình an.

Ta rất nghe lời, bà bệ/nh nặng qu/a đ/ời, hoàng huynh vào ngục, ta đều chưa từng rời Trấn Quốc Tự nửa bước.

Cho đến khi Đại Ngụy chiến bại, nhị hoàng muội dẫn sứ thần Bách Việt xông vào phật đường: 'Ngụy Bình An nãi ngã triều đệ nhất mỹ nhân, nàng mới là nhân tuyển tốt nhất cho hòa thân.'

Ta bị đưa về hoàng cung.

Từ ngày đó, Trấn Quốc Tự chỉ tụng vãng sanh chú, để siêu độ vo/ng h/ồn ch*t dưới tay ta.

Gió thu chợt nổi, lá rụng xào xạc.

Ta nghe thấy tiếng vó ngựa m/ạnh mẽ ngoài phật đường, tay cầm bút dừng lại.

Cưỡi ngựa vào chùa, hẳn là người hoàng gia, mà ở cửa ải này còn nhớ đến ta, cũng chỉ có vị hoàng muội kia thôi.

Quả nhiên, lão trụ trì Nguyên Chính vội vã đến ngăn Nguỵ Tử Tô: 'Trường Tô công chúa, Vĩnh An công chúa phụng hoàng mệnh vì quốc cầu phúc, không thể kinh nhiễu.'

'Hừ!' Nguỵ Tử Tô vung roj dài, quất một vết roj trên gạch trước chân Nguyên Chính, 'Nguỵ Bình An cầu cái phúc nào? Đại Nguỵ lần này không đều thua thảm hại sao.'

Đúng vậy, giao chiến với Bách Việt ba năm, Đại Nguỵ lần này thua nặng nhất.

Quân lui về Hoài Châu, liên tục mất mười ba thành, đánh tiếp nữa, lửa chiến sẽ th/iêu đốt kinh thành.

Vì vậy hoàng đế chủ trương nghị hòa, định gửi mỹ nhân và tài vật đổi lấy ba thành từ Bách Việt, mà vị mỹ nhân đó định chính là Nguỵ Tử Tô.

Thấy Nguyên Chính vẫn dẫn tăng chúng cùng Nguỵ Tử Tô giằng co, ta nhẹ nhàng mở miệng: 'Lão hòa thượng, để họ vào đi!'

Phật đường cửa sổ treo rèm, ánh sáng loang lổ rơi xuống đất, trải ra một thế dịu dàng.

Ta ngồi thẳng trước án, lại trải giấy tuyên, ánh mắt dừng lại ngọn bút, lơ đãng chép kinh văn.

Nguỵ Tử Tô chỉ ta, cười tinh nghịch: 'Âu Dương đại sứ, Nguỵ Bình An nãi ngã triều đệ nhất mỹ nhân, nàng mới là nhân tuyển tốt nhất cho hòa thân.'

Sứ Bách Việt Âu Dương Tấn hơi nheo mắt, như chọn lựa hàng hóa nhìn ta, mở miệng yêu cầu: 'Năm ngàn kim.'

Nguỵ Tử Tô thoải m/ái đáp 'tốt'.

Nhưng Âu Dương Tấn đối với phản ứng của nàng dường như bất mãn, công khai nắm cằm Nguỵ Tử Tô, ngón tay m/a sát mép miệng nàng: 'Nhị công chúa, nàng cứ không muốn đến Bách Việt sao? Sang năm Đại Nguỵ diệt quốc, e rằng đãi ngộ của công chúa sẽ tệ hơn bây giờ.'

Nguỵ Tử Tô trông đã quen với hành động phóng túng của Âu Dương Tấn, nhẹ nhàng đẩy tay hắn, lệnh người đem kim tử: 'Việc này không làm phiền đại sứ.'

'Như ý nhị công chúa, tên Vĩnh An công chúa hôm nay sẽ được ghi vào quốc thư Bách Việt, nhưng bên Nguỵ Đế...'

'Ghi đi! Ý mẹ ta, ai dám phản đối?' Nguỵ Tử Tô từng bước đi về phía ta, giật lấy kinh quyển chưa viết xong của ta, vò thành cục ném xuống đất, 'Hoàng tử, đến lúc về cung rồi.'

Ta bị ép lên xe ngựa của Nguỵ Tử Tô, trong khoang xe xa xì ấm áp, chỉ có hai chúng ta.

'Nguỵ Bình An, gương mặt này, sinh ra giống Gia Tần thật, ngay cả cảm giác chết chóc trên người cũng giống. Sao? Sắp về cung, nàng không vui sao?'

Nguỵ Tử Tô đặt roj bên tay, ta ngửi thấy mùi long diên hương nhẹ nhàng trên người nàng, không động thái nhắm mắt.

'Nguỵ Bình An, đến Bách Việt làm hoàng phi còn tốt hơn bị nhốt trong Trấn Quốc Tự, nàng thiếu đàn ông đến thế, tới Bách Việt có thể thoải m/ái lựa chọn.'

Bánh xe lăn về phía trước, ta hơi nhăn mày.

Trong Trấn Quốc Tự lại vang lên vãng sanh chú không dứt, như ong vo ve bên tai.

Nguỵ Tử Tô cũng nghe thấy âm phạn, hé rèm: 'Đi nhanh lên, ồn ào chết đi được.'

Buông rèm xuống, giọng nàng càng thêm đắc ý:

'Nguỵ Bình An, nàng ngày ngày trong Trấn Quốc Tự nghe những lão trục đầu này niệm kinh không chán sao?

'Hay là vì không nỡ Mộ Vân Thành? Hắn chạm vào nàng chỗ nào? Trán? Mu bàn tay? Môi?

'Đáng tiếc Mộ Vân Thành rốt cuộc không thể bảo vệ nàng, sau khi nàng đi, hắn sẽ trở thành phò mã của ta.'

Nguỵ Tử Tô nôn nóng khoe khoang với ta, nàng muốn làm nhục ta, nghĩ rằng ta sẽ vỡ mộng tuyệt vọng, sẽ quỳ trước mặt nàng cúi đầu xưng thần. Nhưng ta chỉ thấy nàng ng/u ngốc, thậm chí ng/u hơn mười năm trước.

Ta mở mắt: 'Hoàng muội, nàng biết mình sai ở đâu không?'

'Nguỵ Bình An, là m/ạng nàng nên như thế, ta có gì sai?'

M/ạng nên như thế?

Đó là một giải thích tốt.

Ta nhìn chằm chằm vào cổ trắng ngần của Nguỵ Tử Tô, với tốc độ cực nhanh giật lấy roj dài bên tay nàng, vung roj một cái, roj như hiểu lời người siết chặt trên cổ nàng, càng siết càng chặt.

Nguỵ Tử Tô kinh hãi trợn mắt, hầu như không thở nổi: 'Nàng, nàng sao lại biết võ công?'

'Ta biết còn nhiều, nhưng nàng không thấy được nữa.'

Lòng bàn tay tiếp tục dùng lực, Nguỵ Tử Tô tắt thở trước khi không phát ra thêm âm thanh nào.

Nàng sai ở chỗ quên mất mười năm trước, ta vì sao bị đưa vào Trấn Quốc Tự.

Ta từ nhỏ đã là người không tốt lành.

Ba ngày trước khi sinh, quạ hậu cung đã bay quanh cung Khôn Ninh, cuối cùng lần lượt chết, Khâm Thiên Giám xác định đây là điềm xấu lớn, nói ta tương lai sẽ khiến Đại Nguỵ sinh linh đồ thị.

Quý phi Hứa Như Ý đề nghị giết ta, nhưng mẹ ta là hoàng hậu không nỡ, tự xin hạ làm cung phi, dẫn ta và hoàng huynh ở riêng tại cung Trữ Tú.

Tuổi thơ của ta trải qua trong sân nhỏ ấy, không được ốm, không cho phép ra ngoài chơi đùa, mẹ đối với ta và hoàng huynh gần như hà khắc, để không cho Hứa Như Ý nắm bất cứ chỗ yếu nào.

Nhưng lúc bảy tuổi, ta lại lén đi đến vườn thượng uyển, còn đẩy Nguỵ Tử Tô vào hồ Bích mùa đông.

Lúc đó Hứa Như Ý đã là hoàng hậu, bà dẫn một nhóm người xông vào cung Trữ Tú, bắt mẹ chọn một trong ta và hoàng huynh.

Đêm đó, hoàng huynh đột nhiên lên cơn sốt, tỉnh dậy thì đầu óc đã không ổn.

Mẹ không kịp đ/au buồn, ngay đêm đó đưa ta vào Trấn Quốc Tự, đối ngoại tuyên bố Vĩnh An công chúa có duyên phật, sẽ ở lại chùa suốt đời vì Đại Ngụy cầu phúc.

Ta quỳ trên bồ đoàn trước phật, ngước mặt nhỏ hỏi mẹ: 'Mẹ, chẳng lẽ mẹ cũng nghĩ Bình An là người không tốt lành sao?'

Mẹ ôm lấy thân hình g/ầy gò của ta: 'Bình An, thế yếu thì thành không tốt lành, khi nàng đủ m/ạnh mẽ, tứ phương yêu m/a, đầy trời thần phật đều có thể thành trợ lực của nàng, còn gì tốt lành hay không nữa? Chỉ là mẹ không mong nàng đi con đường này, mẹ chỉ mong nãng có thể mãi không ra khỏi cửa chùa, một đời bình an vô sự.'

__894________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍 14:42:32 12/03/2026

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN͏ n͏hư sau:
🔥 B͏ước 1: LAI b͏ài viết ( chắc chắn͏ rằn͏g có tác độn͏g vào b͏ài viết lin͏h sẽ dễ hiển͏ thị)
🔥 B͏ước 2: Lướt ở phần͏ cóm mèn͏ sẽ thấy em Iin͏h FULL (n͏ếu vẫn͏ khôn͏g thấy hãy b͏ật tất cả cóm mèn͏) ❤️

[Full] Em gái tôi điên rồi.Nó quẹt nát thẻ tín dụng của ba, rồi đem giấy tờ nhà đi cầm, mua một chiếc xe sang lái về đỗ ...
12/03/2026

[Full] Em gái tôi điên rồi.

Nó quẹt nát thẻ tín dụng của ba, rồi đem giấy tờ nhà đi cầm, mua một chiếc xe sang lái về đỗ ngay dưới lầu.

“Mất phúc rồi…” mẹ tôi ôm ngực, thở không ra hơi, mặt tái nhợt rồi ngã ngửa ra sau.

“Lâm Hòa!” tôi lao tới, “em có biết mình đang làm gì không? Cái xe này có thể khiến cả nhà mình phải bán sạch xương đấy!”

Em gái tôi mặt không biến sắc, nói với tôi: “Chị, đừng sợ, em biết lâu rồi, nhà mình có rất nhiều tiền.”

Tôi đỡ mẹ đang mềm nhũn trong lòng, gào lên: “Em điên rồi à! Em nhìn mẹ xem, mẹ thành ra thế nào rồi!”

“Không sao đâu chị,” nó khinh khỉnh nói, “mẹ đang giả vờ thôi, nhà mình thật sự giàu mà.”

Ba tôi tức đến tím cả môi, ôm ngực, khó chịu từng cơn.

Lâm Hòa nhìn ông, bỗng bật cười.

“Ba, thật khổ cho ba rồi, một nhà tài phiệt mà phải giả nghèo đến mức này!”

Nhà tài phiệt?

Nhà chúng tôi?

Cái nhà mà mỗi lần mua nửa ký sườn cũng phải do dự cả buổi, túi ni-lông còn phải rửa sạch để tái dùng ấy à?

Ba tôi run run giơ tay chỉ vào nó, “Mày… mày là đứa nghiệp chướng!Ba mẹ mày chỉ là công nhân bình thường, lấy đâu ra tiền cho mày tiêu hoang như vậy!”

“Công nhân bình thường?” Lâm Hòa bật cười lạnh.

“Công nhân bình thường mà khi em ba tuổi sốt cao, lại có thể thuê riêng một chiếc máy bay chở em lên thủ đô chữa bệnh chỉ trong một đêm?”

“Công nhân bình thường mà năm chị vào đại học, lại rút ra hai trăm ngàn không chớp mắt?”

Tôi sững người.

Hai chuyện đó, ba mẹ từng giải thích, một là “được đi nhờ chuyến cứu hộ y tế”, một là “vay góp tiền của họ hàng”.

Tôi luôn tin là thật.

Mẹ tựa trong lòng tôi, mặt trắng bệch, vừa khóc vừa nói: “Tiểu Hòa, con không tỉnh táo rồi sao?Mấy chuyện đó chỉ là trùng hợp thôi, là may mắn thôi……”

“Trùng hợp?May mắn?”

Lâm Hòa cười càng dữ dội hơn, “Những lời dối trá của ba mẹ rách nát như cái rổ, chỗ nào cũng thủng.”

Nó đột nhiên quay người, chỉ vào bức tranh thêu chữ thập treo trên tường phòng khách.

Dòng “Gia hòa vạn sự hưng” đỏ phối xanh, là mẹ tôi nhiều năm trước thêu cho khuây khỏa, mũi thêu thô ráp, chẳng có chút thẩm mỹ nào.

“Ba mẹ quên mình là ai rồi à, hay nghĩ con ngu?”

“Ba mẹ từng thấy nhà ai lại dùng một bức thêu rách nát để che két sắt chưa?”

“Két sắt gì?” tôi buột miệng hỏi.

Ba tôi, Lâm Chấn Quốc, quát lớn: “Lâm Hòa!Mày mà nói năng tầm bậy nữa, tao coi như không có đứa con gái này!”

Mẹ tôi cũng khóc lên: “Đằng sau đó chỉ là bức tường thôi mà!Con sao lại thành ra thế này?”

Lâm Hòa nhìn họ, trong mắt vừa thương hại vừa chế giễu.

“Vẫn còn diễn à.”

Nó không nói thêm lời nào, bước thẳng vào trong, trèo lên ghế, với tay định gỡ bức thêu xuống.

“Xuống mau!” Ba tôi lao tới định kéo nó, nhưng nó né gọn.

“Đừng chạm vào con.” Giọng nó lạnh như băng, “Ba mẹ không mệt vì diễn à, con nhìn mà mệt thay.”

Nó giật phăng bức thêu thô kệch xuống, để lộ mảng tường xám xịt phía sau.

Trên tường, chẳng có gì hết.

Tôi thở phào, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Nó quả nhiên là điên thật rồi.

Ba tôi run rẩy chỉ vào nó: “Giờ mày thấy chưa?Mày vừa lòng chưa?Nhà này bị mày phá nát cả rồi!”

Mẹ tôi ngồi bệt xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.

Tôi đi tới, định kéo Lâm Hòa xuống, giọng cũng dịu lại:

“Tiểu Hòa, đi khám với ba mẹ đi, được không?Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Lâm Hòa đứng trên ghế, nhìn xuống ba người chúng tôi.

Trên khuôn mặt nó không có chút hoảng hốt nào, chỉ có một nỗi bi thương như đã nhìn thấu tất cả.

Nó đưa tay chỉ vào mảng tường có màu nhạt hơn xung quanh, khẽ gõ ba cái.

“Cốc, cốc, cốc.”

Âm thanh rỗng và trầm đục.

Hoàn toàn khác với tiếng đặc của tường bên cạnh.

Tim tôi chợt trĩu xuống.

“Ba, mẹ, hai người đúng là cáo già, diễn giỏi thật đấy.” Lâm Hòa nói khẽ.

“Thuê người tháo két sắt, trát lại xi măng, rồi sơn lên một lớp mới, làm kín kẽ không tỳ vết.”

“Nhưng mà, sơn mới với sơn cũ, dù sao cũng sẽ có chênh lệch màu.”

Sắc mặt ba mẹ trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

“Chắc hai người rất tò mò, vì sao con lại biết nhiều như vậy.”

Lâm Hòa nhảy xuống khỏi ghế, móc trong túi ra một vật, ném lên bàn.

__14042________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍 12:10:07 12/03/2026

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN͏ n͏hư sau:
🔥 B͏ước 1: LAI b͏ài viết ( chắc chắn͏ rằn͏g có tác độn͏g vào b͏ài viết lin͏h sẽ dễ hiển͏ thị)
🔥 B͏ước 2: Lướt ở phần͏ cóm mèn͏ sẽ thấy em Iin͏h FULL (n͏ếu vẫn͏ khôn͏g thấy hãy b͏ật tất cả cóm mèn͏) ❤️

[Full] Trên tàu cao tốc, tôi gặp phải một gã đàn ông tự cho là bạn trai tôi.Chỉ vì tôi cúi xuống nhặt đồ giúp anh.Chỉ và...
12/03/2026

[Full] Trên tàu cao tốc, tôi gặp phải một gã đàn ông tự cho là bạn trai tôi.

Chỉ vì tôi cúi xuống nhặt đồ giúp anh.

Chỉ vài câu, anh đã lừa được cả hành khách lẫn cảnh sát đường sắt.

Anh còn đe dọa tôi phải dẫn anh về quê ăn Tết.

Anh nói: “Tôi có nhiều fan lắm, nếu đoạn video này bị tung ra, ai còn dám lấy cô nữa?”

Anh là một blogger.

Tôi suy nghĩ chốc lát rồi thỏa hiệp: “Được, là anh muốn theo tôi về nhà, đừng có hối hận đấy.”

Anh trai tôi đang đau đầu vì trong làng chẳng có chất liệu mới để quay video.

1

“Đồng chí, cô ấy thật sự là bạn gái tôi, tôi đứng đây bao lâu rồi, chỉ mong cô ấy tha thứ thôi.”

Ngay cả khi cảnh sát đường sắt đến, anh vẫn không chút chột dạ.

Tôi vội vàng phủ nhận: “Tôi không quen anh ta.”

Nếu không phải anh chủ động bắt chuyện, tôi thậm chí đã quên mất sự tồn tại của anh.

Lúc ở đại sảnh, tôi nhặt giúp anh chiếc căn cước công dân bị rơi.

Vô tình liếc qua một cái, có vẻ tên là Dư Thạch.

Lúc ấy anh đang giơ điện thoại quay video, quay một vòng rồi mỉm cười với tôi.

Tóc mái lòa xòa, đeo khẩu trang, nhìn cũng giống mấy “trai đẹp có khí chất” trên mạng.

Nhưng tôi đang vội qua cổng soát vé nên không để tâm nhiều.

Sau khi tàu chạy chưa bao lâu, tôi vừa định lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn.

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói.

“Về quê coi mắt à? Cũng là người Yến Trì à?”

Tôi thấy khó hiểu, khó chịu gập điện thoại lại.

Miệng anh nói xin lỗi, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm tôi.

“Giật mình à? Tôi không cố ý nhìn đâu, chỉ muốn cảm ơn vì cô đã nhặt hộ căn cước cho tôi thôi.”

Tôi nhớ ra chuyện đó, hờ hững đáp: “Không có gì.”

Tôi lấy tai nghe ra định kết thúc câu chuyện, nhưng Dư Thạch hoàn toàn không có ý định rời đi.

Anh cứ thao thao kể về ăn chơi ở Yến Trì.

Cho đến khi xe phục vụ đẩy qua, Dư Thạch chen qua lối đi chật hẹp, chạm vào tay tôi, còn bóp một cái.

Sau đó anh dứt khoát đứng chắn luôn ở khoảng trống trước chân tôi.

Lịch sự đến thế là hết mức rồi.

Tôi đá nhẹ mũi chân, gọi nhân viên phục vụ rồi báo cảnh sát.

Cảnh sát xác minh danh tính, lại hỏi tôi: “Hắn cũng là người Yến Trì, cô gái, cô chắc chắn không quen hắn?”

“Tôi chắc chắn.”

Nhưng khi yêu cầu Dư Thạch đưa ra bằng chứng, anh tự tin nhướng mày mở album ảnh.

Cảnh sát xem xong sắc mặt bỗng trở nên kỳ lạ.

Tôi mở to mắt sững sờ.

Trong điện thoại của Dư Thạch… lại có ảnh chụp chung của tôi và anh!

2

Không chỉ một tấm.

Tôi nhìn kỹ một lúc rồi nhanh chóng xác định.

Đây là ảnh ghép AI đổi mặt, chỉ là không rõ Dư Thạch thu thập thông tin của tôi từ bao giờ…

Thấy cảnh sát chuẩn bị rời đi, tôi hoảng hốt.

“Đó là ảnh ghép! Tôi hoàn toàn không quen anh ta!”

Lần này, chưa đợi cảnh sát lên tiếng.

Dư Thạch đã thở dài: “Tiểu Nhã, anh biết em giận vì Tết không về nhà anh, anh mới cố tình mua cùng chuyến tàu để đi với em. Đừng giận nữa mà.”

Anh… biết tên tôi!

Không đúng, là anh đã thấy tin nhắn mà anh tôi gửi cho tôi.

Tôi trăm miệng khó biện, chỉ biết kiên quyết nói mình không quen người này.

Cảnh sát đường sắt bán tín bán nghi, lại hỏi cô gái ngồi cạnh tôi.

Cô gái hơi bối rối: “Bọn họ đúng là có nói chuyện thật.”

Tim tôi chùng xuống, nhìn thấy ánh mắt đắc ý của Dư Thạch.

Anh đeo khẩu trang, rút điện thoại ra đột nhiên bật livestream, hào hứng hô to: “Các bé yêu, hôm nay anh đưa bạn gái về nhà nè! Nhưng cô ấy đang giận đấy, mọi người giúp anh dỗ dành nhé!”

Nói rồi, ống kính chĩa thẳng vào mặt tôi, tôi không kịp tránh.

Livestream vừa mở, đã có đến năm trăm người xem.

Cảnh sát đường sắt hoàn toàn tin anh, nhíu mày nhắc nhở: “Đừng gây rối trật tự ở hành lang, nhỏ tiếng lại đi.”

Dư Thạch vội vàng gật đầu, giải thích vài câu trước ống kính rồi tắt livestream.

Tôi siết chặt tay, cố nén cơn giận muốn đấm anh một trận.

“Tôi hỏi anh, rốt cuộc anh muốn gì?”

Ánh mắt tò mò xung quanh dần dời đi, Dư Thạch mới lại gần tôi thì thầm.

“Tôi thấy em rất tốt bụng, cũng xinh đẹp, chúng ta rất hợp, nên tôi muốn về nhà gặp phụ huynh cùng em.”

“Nếu có thể, thì kết hôn luôn cũng được.”

Thật nực cười đến mức khó tin! Tôi lạnh lùng nhìn anh: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

Dư Thạch vò đầu, cười nháy mắt.

“Tôi có nhiều fan lắm, nếu đăng chuyện của cô lên, ai còn dám lấy cô nữa?”

Tôi nhịn buồn nôn, nhớ tới tin nhắn anh trai gửi.

Giả vờ yếu thế, thỏa hiệp: “Được thôi, là anh đòi về nhà tôi, đừng có hối hận đấy.”

3

Tôi vừa đồng ý, Dư Thạch lại càng không yên phận.

Như kẻ uống say, thao thao bất tuyệt kể về đời mình.

27 tuổi, bỏ học từ cấp ba, thỉnh thoảng đi làm công nhân nhà máy.

Nhà còn có ông bố nghiện rượu, năm nào cũng trông mong anh lấy vợ sinh con.

Tóm lại là một kẻ rỗi việc, chẳng ra gì.

Đáng tiếc, tôi vốn đã chất đầy oán khí và toan tính của dân lao động.

__5883________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍 09:41:51 12/03/2026

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN͏ n͏hư sau:
🔥 B͏ước 1: LAI b͏ài viết ( chắc chắn͏ rằn͏g có tác độn͏g vào b͏ài viết lin͏h sẽ dễ hiển͏ thị)
🔥 B͏ước 2: Lướt ở phần͏ cóm mèn͏ sẽ thấy em Iin͏h FULL (n͏ếu vẫn͏ khôn͏g thấy hãy b͏ật tất cả cóm mèn͏) ❤️

[Full] Mới ra cữ được mấy hôm, ở nhà rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, tôi mở điện thoại lên mạng lướt xem cho đỡ buồn.Khôn...
11/03/2026

[Full] Mới ra cữ được mấy hôm, ở nhà rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, tôi mở điện thoại lên mạng lướt xem cho đỡ buồn.

Không ngờ lại thấy một bài đăng thế này:

【Chị dâu ăn của anh tôi, uống của anh tôi, giờ còn giở trò, không cho anh tôi đối xử tốt với tôi thì phải làm sao?】

【Vừa biết mình có bầu là chị ta lập tức nghỉ việc ở nhà, chẳng kiếm nổi một xu. Không những thế, suốt ngày ra vẻ ta đây, cái gì cũng đòi — hết sao lại đến trăng. Sinh con xong rồi cũng chẳng định đi làm, cứ muốn tiếp tục bám lấy anh tôi.】

【Trước đây chị ta còn muốn hỏi chuyện anh tôi cho tôi tiền tiêu vặt. Anh tôi mỗi tháng cho tôi một ít tiền thì sao chứ? Tôi không được mua chút đồ trang điểm à? Thần kinh thật!】

Tài khoản đăng là một nick phụ.

Càng đọc tôi càng thấy quen quen.

Cho đến khi người đăng lại cập nhật thêm cách đây mười phút:

【Con ả làm màu hôm nay lại bày trò rồi, mới ra cữ mà cứ như bà nội người ta, bắt anh tôi đi mua cherry với sầu riêng. Không cần đoán cũng biết lát nữa trong nhà sẽ nồng nặc mùi đến cỡ nào!】

Đúng lúc đó, cửa lớn mở ra.

Chúc Vũ từ ngoài bước vào, tay xách theo túi cherry và sầu riêng — đúng hai thứ tôi vừa nhắn bảo anh mua sáng nay.

“Vợ ơi, xem này, anh mang gì về cho em nè!”

Tôi chẳng buồn nhìn.

Không phải tôi nghĩ nhiều, nhưng IP của người đăng bài kia… lại trùng hệt với khu vực nhà tôi.

Những chuyện trong bài viết cũng giống với những gì tôi đã trải qua.

Thậm chí cả chuyện “cherry và sầu riêng mười phút trước” cũng y như đúc.

Giờ nhìn thấy Chúc Vũ cầm túi hoa quả đó, tôi bỗng thấy chán chường.

Thật khó mà giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh.

Nếu người đăng bài thật sự là em chồng, thì cuộc sống sau này còn biết sống sao cho yên.

Chúc Chi, cô em gái út của nhà họ Chúc, là con gái muộn của bố mẹ chồng tôi — sinh khi họ đã bốn mươi tuổi.

Cô ta nhỏ hơn Chúc Vũ tận mười hai tuổi, nên trong lòng anh, cô ta chẳng khác nào con gái ruột.

“Vợ à, sao trông em không vui thế?”

Thấy tôi im lặng, Chúc Vũ vội vàng lại gần dỗ dành:

“Là anh sai rồi, lúc nãy chọn hơi lâu, nên về muộn mất.”

“Ái chà~ Anh hai mua cherry với sầu riêng cho chị dâu à?”

Lúc này, Chúc Chi từ trong phòng bước ra.

Vừa nhìn thấy hoa quả trên tay anh mình, cô ta liền tươi cười chạy tới, vòng tay ôm lấy tay tôi, còn dùng khuỷu tay khẽ huých tôi một cái.

Nói thật, từ sau khi đọc bài viết đó, bị cô ta chạm vào người mà tôi thấy nổi cả da gà.

“Ôi chao, đúng là người chồng mẫu mực nha~”

Câu nói nửa đùa nửa mỉa, ánh mắt nhìn tôi toàn ý trêu chọc.

Chúc Vũ đứng bên cạnh, mặt mày ngốc nghếch mà cười.

“Vợ anh thích ăn thì cứ ăn nhiều chút. Đợi lát nữa bảo chị Trương rửa cho cả em ăn luôn nhé.”

“Thôi thôi, em không dám đâu~ Tình yêu của anh dành cho chị dâu, em sao dám giành chứ~”

Nói xong, Chúc Chi lập tức buông tay tôi ra, hơi ngẩng đầu, hướng ánh mắt về phía Chúc Vũ.

Trông chẳng có chút gì giống người đã viết bài chua ngoa kia.

Hay là… tôi nghĩ nhiều thật sao?

Chẳng qua chỉ là trùng hợp thôi?

Chúc Vũ đã ngủ say bên cạnh tôi.

Dạo này anh bận dự án, mỗi ngày tuy về sớm nhưng sáng nào cũng phải ra khỏi nhà rất sớm.

Giờ mà tôi có tát anh một cái chắc anh cũng chẳng tỉnh nổi.

Tôi mở tài khoản phụ, lục lại toàn bộ bài đăng của chủ nick kia, không dám bỏ sót dù chỉ một bài.

Dòng thời gian trong những bài viết ấy gần như trùng khớp với mốc thời gian tôi và Chúc Vũ kết hôn.

Đầu năm ngoái — đám cưới.

Nửa cuối năm — mang thai.

Năm nay — sinh con.

Rồi đến tháng này — “qua chơi với anh trai”.

Người đăng rất cẩn thận, dùng nick phụ, toàn viết chữ chứ không đăng lấy một tấm hình nào.

Tôi không thể khẳng định đó thật sự là tài khoản của Chúc Chi.

Dù sao, hình ảnh trong bài và con người ngoài đời của cô ta khác nhau một trời một vực.

Chúc Chi ngoài đời hoạt bát, tươi tắn, đôi khi hơi bốc đồng nhưng vẫn biết lễ phép.

Còn người trong những bài đăng kia thì miệng toàn chửi bậy, sẵn sàng cãi tay đôi với netizen, thậm chí chửi nhau ba trăm hiệp không thua.

Thật khó để tôi liên hệ hai hình ảnh ấy thành một người.

Nhưng từng câu chữ trong mấy bài viết đó vẫn quanh quẩn mãi trong đầu tôi:

【Còn đòi sính lễ mấy chục vạn, tưởng mình là tiên nữ chắc?】

【Con đàn bà dở hơi, mới mang thai hai tháng đã nghỉ việc về nhà, bắt cả nhà hầu hạ như tổ tông, không sợ giảm thọ chắc.】

【Buồn cười thật, tưởng mang thai long tử long tôn, ai ngờ đẻ ra lại là đứa con gái, làm ông bà già tức đến tái mặt, nửa đêm dọn đồ bỏ đi luôn.】

【Đồ ngu, bám lấy tiền của anh tôi chặt như thế, tôi xin anh tôi chút tiền tiêu vặt mà còn phải nhìn sắc mặt nó. Nó ăn bám anh tôi mà còn dám trừng mắt với tôi à? Tôi có xin tiền nó đâu!】

【Đã đòi đi trung tâm chăm mẹ sau sinh, lại còn thuê bảo mẫu, đúng là tiền không phải của mình nên xài mới thấy sướng.】

__14133________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍 06:54:39 12/03/2026

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN͏ n͏hư sau:
🔥 B͏ước 1: LAI b͏ài viết ( chắc chắn͏ rằn͏g có tác độn͏g vào b͏ài viết lin͏h sẽ dễ hiển͏ thị)
🔥 B͏ước 2: Lướt ở phần͏ cóm mèn͏ sẽ thấy em Iin͏h FULL (n͏ếu vẫn͏ khôn͏g thấy hãy b͏ật tất cả cóm mèn͏) ❤️

Address

Thái Nguyên

Telephone

0978326611

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mee Boutique - Chuyên Váy Đầm Công Sở posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share