28/09/2024
RAN KHÔNG DÀNH CẢ THANH XUÂN ĐỂ CHỜ ĐỢI SHINICHI, CHÚNG TA MỚI LÀ NGƯỜI ĐÃ DÀNH CẢ THANH XUÂN ĐỂ CHỜ ĐỢI HỌ.
Trên thực tế, dòng thời gian trong truyện không hề lâu, như rất nhiều nguồn tin đã từng đính chính. Ran không phải chờ đợi Shinichi từ năm này qua năm khác, như cách rất nhiều người không thích em ấy đã dùng để biện minh cho sự ghét bỏ khi em ấy mít ướt, ghen tuông, nhớ nhung, gục ngã.
Chúng ta mới là người dùng cả tuổi trẻ để chờ đợi sự kết thúc cho câu chuyện này. Quá nửa chúng ta lớn lên cùng chàng thám tử hình hài trẻ con mà tư duy người lớn ấy, cùng cô bạn "thanh mai trúc mã" luôn nhớ nhung và mong cậu trở về. Đối với cô ấy, cậu chỉ đang đi đâu đó rất xa, không được gặp gỡ trong một khoảng thời gian dài, còn đối với chúng ta, sự đeo đuổi ấy đã gần ba thập kỷ.
Chấp niệm thành đôi của chúng ta đối với họ có lẽ đã lớn hơn cả "người trong cuộc". Bằng chứng là dù bạn có đang ở đâu, làm gì, có còn đọc Conan hay không, bạn đều sửng sốt trước diễn biến "tưởng rất bình thường nhưng lại sục sôi tới bất thường" của cộng đồng mạng khi Movie 26 rò rỉ những thông tin chiếu thử mới nhất.
Đối với chúng ta, sự "thành đôi" của họ không còn đơn giản là đoạn kết cho một chuyện tình gà bông cũ rích, mà còn là sự cố chấp của tuổi trẻ, sự tồn tại đã khắc sâu vào tâm trí từ thuở bé thơ và được tác giả gửi gắm trong từng câu chữ suốt ba mươi năm đằng đẵng. Ai chẳng từng lớn lên trong sự hâm mộ chàng thám tử điển trai và cô bạn gái dịu dàng, dù sau đó thời gian có thể khiến tư duy và góc nhìn của bạn thay đổi, thì thiết lập quan hệ ban đầu vẫn sẽ được ghi dấu trong tiềm thức. Trở thành một thứ bình thường tới mức không hề nghĩ sẽ khác biệt, "quen thuộc" tới mức nghiễm nhiên nghĩ rằng nó sẽ "không thay đổi".
Tớ đã thấy rất nhiều luồng ý kiến vì sự "thay đổi" ấy trong ngày hôm nay. Và tớ viết bài này cũng không phải để biện minh hay trấn an, làm rõ bất cứ điều gì. Chúng ta chẳng thể đại diện hay thay thế cha đẻ, thay thế nhân vật phán xét về những tình tiết này, càng không nên đứng từ góc độ người ngoài cuộc để buông lời bàn tán vô nghĩa.
Tớ sẽ kể cho mọi người một câu chuyện:
Năm tớ hơn Ran một tuổi, ღRan Mori Fan Clubღ được hình thành, sau khi tớ nhận ra làn sóng ghét bỏ em ấy vì câu chuyện kéo rèm trong chap 773.
Năm tớ hơn Ran mười ba tuổi, làn sóng ấy tiếp tục dấy lên một lần nữa trên các diễn đàn mạng. Người ta chửi rủa cả em ấy lẫn fan bằng góc nhìn của họ, bằng một tình huống do tác giả dàn dựng, "chỉ cây dâu mắng cây hòe", đánh giá cả một cộng đồng là tam quan lệch lạc, phán xét cả một character ảo là nhân cách không ra gì.
Tớ không biết giờ đây họ có thể tiếp tục "chỉ cây dâu mắng cây hòe" với các nhân vật trong movie mới không. Hay mãi mãi người bị tiêu chuẩn kép chỉ có mình em ấy?
Sự yêu ghét của một người chưa bao giờ là thứ chúng ta có thể nắm giữ. Tương lai của một nhân vật ảo chưa bao giờ là thứ chúng ta có thể vẽ ra, dù có OOC hay viết tới hàng ngàn fanfic đi chăng nữa, tất cả cuối cùng vẫn phụ thuộc vào người sáng tạo ra họ. Suy cho cùng trong cái thế giới giả tưởng được tạo nên bởi một con người có tư duy, đầu óc và tính chủ quan riêng thì việc bạn nghĩ/bạn đánh giá/bạn muốn thế nào nó không quan trọng lắm.
Chúng ta nên tôn trọng tác giả, đồng thời, cũng nên tin tưởng vào tuổi trẻ của mình.
RFC chưa bao giờ là nơi tớ dùng để biện minh bất cứ điều gì cho Ran. Ít nhất đối với tớ, tình yêu không phải là lý luận với thế giới "tại sao các bạn lại tiêu cực và ghét bỏ". Cách yêu của tớ là chia sẻ tất cả những gì mình thấy, mình đọc, mình cảm nhận qua từng mẩu chuyện, từng tình tiết, từng cảnh phim liên quan tới nhân vật với mọi người. Thông qua đó, tớ tìm thấy những người đồng điệu, những người đồng hành cùng nhau lan tỏa niềm tin và sự cảm mến ấy ra xa hơn nữa, bớt đi những đặt điều chủ quan, phiến diện.
Vì cách yêu là thế, nên thay vì tin tưởng và biện minh cho tác giả, tớ càng tin tưởng nhân vật mình yêu thích. Tin rằng dù tương lai và cái kết cuối cùng không phải thứ do em ấy hay tớ, cậu, chúng ta có thể vẽ ra, thì cuối cùng em ấy chắc chắn sẽ có một cuộc sống tốt đẹp. Dù có tan vỡ, bàng hoàng, ghen tuông, gục ngã, thậm chí là ra đi, em ấy đều đã/đang và sẽ không sống uổng phí với tình yêu của chúng ta.
Chúng ta cũng không hề phí hoài những năm tháng tuổi trẻ để thích em ấy và chờ đợi tình yêu gà bông này đơm hoa kết quả.
Có thể cách nói của tớ đã trở nên dông dài hỗn loạn vì guồng quay cuộc sống, không còn bộc trực và dạt dào như Momo của ngày xưa. Nhưng điều quan trọng nhất tớ muốn truyền tải tới với các cậu chính là: DÙ KẾT CỤC CÓ RA SAO, HÃY LUÔN TIN TƯỞNG VÀO RAN NHÉ.
Tin rằng cô bé kiên cường với gia đình đổ vỡ ấy có thể đứng lên sau tất cả tổn thương, dù có mất bao lâu để tự chữa lành.
Tin rằng mình chưa từng uổng phí khi thích một cô bé 2D vào những năm tháng gà bông dán mắt vào quyển truyện. Khoa trương vì những cú đá, sụt sùi vì những giọt nước mắt đêm đông, háo hức vì tình yêu ngây ngô mà đẹp đẽ của em ấy với người bạn thuở nhỏ.
Tin rằng mình đã có một tuổi trẻ đầy màu sắc khi lạc vào con thuyền của cặp đôi ngốc xít ShinRan này, bất kể kết cục có ra sao. Ran có thể chờ rất lâu nữa mới bước qua tuổi 17, nhưng chúng ta có lẽ đã tới lúc phải trưởng thành. Lớn lên và chấp nhận vô vàn khả năng có thể sẽ tới, bao gồm cả việc "thanh xuân của chúng ta chẳng thể tới với nhau như mong đợi".
Tớ muốn ôm tất cả những bạn đang tan vỡ vì một chiếc movie ám mùi fan-service và những chuyện ồn ào xoay quanh nó bấy lâu. Rõ ràng hơn cả Ran Mori, chúng ta còn tan vỡ vì Shinichi/Conan, vì Haibara/Shiho, vì những movie Conan của một thời xa lơ xa lắc chỉ còn trong kí ức.
Tớ biết các cậu đều đang nuối tiếc một điều gì đó rõ ràng chưa tan vỡ nhưng đang khẽ rạn nứt, hoặc quyết tâm "đập nó nứt luôn cho rồi".
Lựa chọn thế nào nằm ở các cậu. Tớ đã/đang và sẽ không tham gia vào mớ xao động này vì quan điểm rõ ràng "không-đủ-tư-cách-lên tiếng". Tớ chấp nhận mọi khả năng có thể xảy ra như một cách tôn trọng tác giả - người cha đẻ ra tất cả nhân vật, đồng thời lựa chọn tin tưởng vào suy nghĩ bản thân và nhân vật mình yêu thích chứ không tùy tiện phán xét hay nghĩ ra đủ các lý do để biện minh, phủ nhận, thậm chí chê bai và quay lưng.
Tớ sẽ không ra rạp ủng hộ Movie 26 này, như một lời phản đối về chất lượng đi xuống trong việc sản xuất nội dung của các movie mấy năm gần đây cũng như cách họ sử dụng drama để thu hút dư luận thay vì tập trung vào dàn cast đã được giới thiệu rất hoành tráng trước đó.
Chào các cậu, tớ là Momo, và đây là cô gái tớ đã yêu thích suốt một thập kỷ qua, Ran Mori ❤