Yên Vũ Như Mộng

Yên Vũ Như Mộng ✨ Chọn truyện mình thích, edit cho người cùng gu

24/03/2026

Minigame đã khép lại! Xin chúc mừng bạn Đinh Huệ đã đoán đúng con số may mắn lần này 🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉
P/s: Mn nhớ đọc truyện Mạt Thế Ngự Thực Sư trên app TYT nhé ạaa❤️❤️

24/03/2026

Minigame đã khép lại! Xin chúc mừng bạn Đinh Huệ đã đoán đúng con số may mắn lần này 🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉
P/s: Mn nhớ đọc truyện Mạt Thế Ngự Thực Sư trên app TYT nhé ạaa

📚 Vô Hạn: Nghịch Lý Rung Động🖋 Tác giả: Lưu Lạc Thương Nhĩ🖤 Edit: Yên Vũ Như MộngThể loại: Vô hạn lưu, hiện đại, ngôn tì...
23/03/2026

📚 Vô Hạn: Nghịch Lý Rung Động
🖋 Tác giả: Lưu Lạc Thương Nhĩ
🖤 Edit: Yên Vũ Như Mộng
Thể loại: Vô hạn lưu, hiện đại, ngôn tình, linh dị, kinh dị,
-----------
Trích đoạn:

“Tô Gia, vừa rồi có tính giờ cho anh không? Tôi thấy chắc cũng kéo được bảy tám phút rồi nhỉ? Khoảnh khắc tỏa sáng, tiếc là không có quay video.”

Tô Gia ở tầng ba nhìn hai con quỷ lên lầu, biểu cảm khó nói:

“Cậu tự nhìn lại mình đi? Vừa rồi nhiều nhất ba phút!”

“Không thể nào! Tôi cảm giác…”

Trần Tuấn Tùng rõ ràng cảm thấy một giây dài như một năm.

“Đừng nói cậu thấy, tôi thấy mới quan trọng! Ba phút thôi, lát nữa xem ba cậu thể hiện!” Tô Gia đã bắt đầu khởi động.

22/03/2026

📣📣📣Thông báo nhỏ📣📣📣
Ngày mai Mộng sẽ mở minigame quay số trúng thưởng cho mn trong truyện MẠT THẾ NGỰ THỰC SƯ trên app TYT nha🎉🎉🎉
🎁🎁Phần thưởng có thể lên tới 10 chương hoặc nhiều hơn thế nữa (đăng liền cho mn luôn nha~~~~)
Mn nhớ tham gia nhé❤️❤️, moah~~~~

[Hậu ký]Trong thao trường quân doanh, tiếng hô vang dậy.Người bên trái là Lục Vân Tranh.Bên phải là Tống phó tướng.Dù đã...
11/03/2026

[Hậu ký]

Trong thao trường quân doanh, tiếng hô vang dậy.

Người bên trái là Lục Vân Tranh.

Bên phải là Tống phó tướng.

Dù đã sang xuân, gió vẫn lạnh.

Mấy hiệp giao đấu, hai người đều mồ hôi lấm tấm.

“Ầm!”

Một cú cuối, Tống phó tướng bị đá văng khỏi vòng.

Tướng sĩ reo hò:

“Quả không hổ là tướng quân!”

Tống phó tướng xoa mông đứng dậy, cười ngốc:

“Tướng quân võ nghệ cao cường, mạt tướng tự thẹn không bằng.”

Rồi ghé tai hắn nói nhỏ:

“Nhưng lần sau tướng quân có thể chừa chút thể diện không… quần lót của mạt tướng cũng bị đá rách rồi…”

Lục Vân Tranh lười biếng liếc hắn một cái.

Ta đứng ngoài đám đông, lặng lẽ cong môi rồi quay đi.

Hắn phát hiện ra ta, lập tức chen qua đám người chạy theo.

Tiếng reo hò phía sau vang lên.

Đi được một đoạn xa.

Hắn mới cười hì hì:

“Khanh Khanh, sao nàng đến đây? Phải chăng nhớ vi phu?”

Ta không đáp.

Hắn cười sâu hơn:

“Tối qua vi phu chẳng phải vừa cho nàng rồi sao?”

Mặt ta nóng bừng, bước nhanh hơn.

Hắn vẫn dày mặt:

“Khanh Khanh giận sao? Vi phu sai rồi…”

Ta trừng hắn.

Hắn chợt hỏi:

“Khanh Khanh… nàng thật sự chưa từng thích Thẩm Hoài Chi?”

Ta biết hắn vẫn canh cánh, liền hỏi lại:

“Không thì sao?”

Hắn nghiêm túc:

“Hôm đó ở Lãm Vân điện, ta nghe nàng nói thích nam tử ôn nhu như ngọc như hắn, còn nói không phải hắn thì không gả.”

Ta cố nhớ lại:

“Có sao?”

“Có! Nàng còn nói ‘phi quân bất giá’!”

Ta thật sự không nhớ.

Khi ấy hoàng tổ mẫu muốn ban hôn, ta không muốn gả, lại tưởng Thẩm Hoài Chi không thích ta, nên mới nói vậy để thoái thác.

【Khanh Khanh có lừa ta không?】

【Hay vì Thẩm Hoài Chi là Nguyên Hoài, nàng vì đại nghĩa mà buông bỏ?】

Ta thở dài.

Rồi bỗng mỉm cười, nhéo mặt hắn:

“Ngốc tử.”

Ta nhìn vào mắt hắn:

“Người ta thích là ngươi.”

“Cái… cái gì?”

Hắn đỏ mặt tía tai, tay run run:

“Nàng nói gì? Nói lại một lần nữa! Được không?”

Ta phủi tay hắn, cười bước đi:

“Không nghe thấy thì thôi. Lời bản công chúa không nói lần thứ hai.”

“Khanh Khanh…”

Hắn đuổi theo.

Hoàng hôn nghiêng xuống, ánh chiều như máu.

Gió nhẹ thổi qua.

Cánh lê hoa lững lờ rơi.

Lê hoa trước tuyết, hải đường chưa mưa.

Nửa xuân đã qua.

——— HOÀN ———

Chương 10Sau đại điển cầu phúc, liền đến Tết Nguyên Tiêu.Tiểu hoàng đế bày cung yến trong cung, mời quần thần đồng chúc ...
10/03/2026

Chương 10

Sau đại điển cầu phúc, liền đến Tết Nguyên Tiêu.

Tiểu hoàng đế bày cung yến trong cung, mời quần thần đồng chúc mừng.

Giữa tiệc.

Hắn còn không quên nhìn sang ta, cười híp mắt hỏi:

“Trẫm ban cho a tỷ 50 vị diện thủ, không biết có hợp ý tỷ không? Nếu tỷ chưa vừa lòng, trẫm sẽ tìm khắp thiên hạ, nhất định chọn cho tỷ người xứng ý.”

Đứa đệ đệ này của ta… quả thật thiếu đòn.

Quả nhiên.

Lục Vân Tranh mặt đen như đáy nồi, hướng về phía thượng thủ nói:

“Bệ hạ nên lo quốc sự nhiều hơn. Nếu thật sự nhàn rỗi, chi bằng đến quân doanh rèn luyện thân thể, miễn cho suốt ngày yếu đuối vô lực, khó đảm đại dụng.”

Sắc mặt tiểu hoàng đế lập tức xanh mét.

Đôi mắt to như nho long lanh ủy khuất nhìn ta, như muốn trưởng tỷ làm chủ cho mình.

Ta chỉ mỉm cười không đáp.

Khắp Yến quốc, trừ ta ra, cũng chỉ có Lục Vân Tranh dám dạy dỗ hắn như vậy.

Đệ đệ ta trị quốc rất khá. Ba năm ngắn ngủi đã khiến dân chúng an cư lạc nghiệp, ven đường ăn mày cũng hiếm thấy.

Chỉ là.

Hắn thỉnh thoảng vẫn chưa đủ trầm ổn, còn mang chút tính trẻ con.

Quả thật nên sửa.

“Năm nay ngũ sắc thang viên vị đặc biệt ngon, chư khanh cứ tận hưởng.”

Quần thần trong Thái Cực điện đồng loạt chắp tay:

“Đa tạ bệ hạ.”

Vũ nữ nhập tiệc.

Rượu quá ba tuần.

Lưu các lão bỗng thấy đầu óc nặng nề, mí mắt trĩu xuống, trừng mắt nhìn bát thang viên, rồi “ầm” một tiếng gục xuống bàn.

Quần thần kinh hãi.

Chưa kịp hoàn hồn, lại liên tiếp có nhiều đại thần ngã xuống.

Cuối cùng, ngay cả tiểu hoàng đế trên long tọa cũng gục xuống.

Không.

Còn một người đứng lên.

Thẩm Hoài Chi bỗng nhiên đứng dậy, thổi một tiếng tất lật.

Tức khắc, vô số tinh binh tràn vào Thái Cực điện!

Đao kiếm lấp loáng, bao vây toàn bộ đại điện.

Ta “rầm” một tiếng vỗ bàn đứng dậy, giọng lạnh lẽo:

“Thẩm Hoài Chi, ngươi muốn tạo phản sao?!”

“Y vốn không phải người Đại Yến, đâu tính là tạo phản.”

Lục Vân Tranh bên cạnh ung dung mở miệng:

“Phải không, Nguyên Hoài.”

Nguyên Hoài.

Nhị hoàng tử Nam Chiếu.

Ta lạnh lùng nhìn hắn:

“Vụ ám sát ở đại điển cầu phúc là do ngươi sắp đặt?”

“Phải.”

“Thiên Ngưng cũng là do ngươi sắp xếp đến giám thị Lục Vân Tranh?”

“Phải.”

“Còn đứa trẻ của nàng ta…”

“Chuyện đó ta không rõ.”

Nguyên Hoài giọng ôn hòa:

“Công chúa, ta ẩn nhẫn ở Đại Yến bao năm, chính là vì giờ khắc này.”

“Thẩm Trạch còn quá nhỏ, không đủ sức làm vua. Để Đại Yến và Nam Chiếu hợp nhất, thiên hạ đại đồng, chẳng phải rất tốt sao?”

Ta quát lớn:

“Ngươi càn rỡ!”

Nguyên Hoài bật cười hai tiếng:

“Công chúa yên tâm, ta sẽ không làm hại nàng. Dù sao… ta yêu nàng như thế. Từ lần đầu tới Đại Yến, nhìn thấy nàng múa trong Ngự Hoa viên, ta đã yêu nàng. Nhưng… lão hoàng đế lại ban nàng cho Lục Vân Tranh.”

Dung mạo thanh phong tễ nguyệt của hắn vỡ ra một tia oán hận.

Lục Vân Tranh chắp tay sau lưng, thần sắc khinh miệt.

【Hừ, từ lúc Khanh Khanh mới sinh, tè lên người bổn tướng, bổn tướng đã coi nàng là tức phụ rồi!】

【Bổn tướng từ nhỏ đã chuyên nhất! Còn từng trước mặt nàng từ chối Tam công chúa, sợ nàng hiểu lầm!】

【Ngươi cũng xứng so với bổn tướng?】

Ta: “……”

Nếu không phải tình thế cấp bách, ta nhất định phải nói chuyện với hắn cho ra lẽ.

“Không sao.” Nguyên Hoài cười chắc thắng.

“Rất nhanh thôi, nàng sẽ là của ta.”

Hắn trầm giọng hạ lệnh:

“Ra tay!”

Tinh binh đồng loạt giơ đao.

Lục Vân Tranh chợt cười lạnh, giơ tay.

Trong chớp mắt—

Số cấm vệ quân nhiều gấp mấy lần tinh binh gào thét xông vào!

Sắc mặt Nguyên Hoài và đám tinh binh đồng loạt biến đổi.

Cùng lúc ấy.

Quần thần trong điện cũng đồng loạt tỉnh lại.

Tiểu hoàng đế trên long tọa lạnh lùng nói:

“Nguyên Hoài, ngươi quá coi thường trẫm. Trẫm sớm đã nghi ngờ ngươi. Cung yến Nguyên Tiêu này chính là cái bẫy để bắt ba ba trong rọ.”

Lục Vân Tranh trầm giọng:

“Một tên cũng không chừa!”

Tiếng chém giết vang lên.

Thái Cực điện nhuốm máu.

Tiếng hét, tiếng binh khí, tiếng da thịt bị xé rách hòa thành một mảng.

Máu chảy thành sông.

Thi thể ngổn ngang.

Sau hồi lâu.

Tinh binh của Nguyên Hoài bị giết sạch.

Hắn bị kiếm kề xuống đất, ngực trúng một nhát, tóc tai tán loạn, toàn thân đẫm máu.

Đối diện sự chất vấn của tiểu hoàng đế, hắn không nói.

Chỉ dốc hết sức ngẩng đầu nhìn ta, khàn khàn hỏi:

“Thẩm Khanh… nàng có từng…”

Ta cúi mắt, không biểu cảm:

“Chưa từng.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Sợi dây cuối cùng trong lòng hắn dường như cũng đứt.

Lục Vân Tranh bước đến ôm lấy eo ta.

Nguyên Hoài nhìn về phía ta, môi mang ý cười nhạt, chậm rãi nhắm mắt.

Chương 9Sau chuyện ấy, gần hai tháng liền, quan hệ giữa ta và Lục Vân Tranh ngày một tốt hơn.Loại điểm tâm ta yêu thích ...
09/03/2026

Chương 9

Sau chuyện ấy, gần hai tháng liền, quan hệ giữa ta và Lục Vân Tranh ngày một tốt hơn.

Loại điểm tâm ta yêu thích thuở trước, hắn tự mình học làm cho ta.

Kim ti nam hoa năm thiếu thời ta từng say mê, hắn không quản ngàn dặm tìm về.

Hoài Cảnh Thục Tú ta mong có nhất, hắn bỏ ra trọng kim cũng phải mua cho bằng được.

Trong dân gian rộ lên lời đồn: công chúa và phò mã quấn quýt như keo sơn, nào có chuyện hòa ly.

Những kẻ trước đó đặt cược công chúa và phò mã sẽ hòa ly, ngày ngày mặt mày ủ rũ, nói là như tang cha tang mẹ cũng chẳng quá.

Còn ta… thì nhân đó mà kiếm được một khoản lớn.

Hôm ấy, Lục Vân Tranh đến quân doanh.

Ta ở Tùng Trúc viện, tự tay khâu lại cổ tay áo lót cho hắn.

Ánh Nguyệt ghé sát tai ta, khẽ nói:

“Điện hạ, xảy ra chuyện rồi.”

“Chuyện gì?”

“Vị ở Đông Ly viện… hình như có thai.”

Ta khựng lại.

Sau đó đặt kim chỉ xuống, đứng dậy phân phó:

“Đi Đông Ly viện.”

Ta dẫn theo nha hoàn đến Đông Ly viện.

Lúc này.

Lục Vân Tranh đã từ quân doanh trở về, đứng bên giường của Thiên Ngưng.

Đại phu bên giường vừa bắt mạch xong, đứng dậy dặn dò:

“Phu nhân thân thể hư nhược, phải tĩnh dưỡng cho tốt mới có lợi giữ thai. Ta sẽ kê thêm thuốc an thai.”

Thiên Ngưng mỉm cười hạnh phúc:

“Đa tạ đại phu.”

Nói xong.

Nàng ta nhìn sang Lục Vân Tranh:

“Tướng quân… chúng ta có hài tử rồi.”

Lục Vân Tranh mím chặt môi, không nói một lời.

Ta nhíu mày, nhìn chốc lát.

Rồi xoay người rời đi.

Trong phòng.

Hắn dường như nghe thấy tiếng bước chân, lập tức đuổi theo.

Ta biết hắn theo sau, liền bước nhanh hơn.

Nhưng tốc độ của ta dĩ nhiên không bằng hắn.

Bàn tay lớn của nam nhân mạnh mẽ siết lấy cổ tay ta, kéo ta ngược lại.

Quay đầu nhìn lại, ta thấy trên gương mặt hắn là vẻ lúng túng chưa từng có.

Hắn dường như muốn kéo ta vào lòng.

Nhưng ta giãy giụa dữ dội, đầu ngón tay sơn đan khấu cào lên cổ tay và cổ hắn thành từng vệt máu.

“Chát!”

Ta vung tay tát hắn một cái.

Lục Vân Tranh dường như bị tát đến ngây người, đứng sững tại chỗ.

Ta chỉ cười lạnh:

“Lúc này tướng quân không nên đuổi theo ta, vẫn nên trở về chăm sóc Thiên Ngưng cô nương cho tốt.”

Ta xoay người muốn đi.

Lục Vân Tranh chợt nắm lấy tay ta:

“Khanh Khanh, nàng nghe ta giải thích…”

“Còn gì để giải thích?”

“Chuyện không phải như nàng nghĩ!”

“Vậy rốt cuộc là thế nào?”

“Đứa trẻ của Thiên Ngưng không phải của ta!”

Trong lúc gấp gáp, hắn buột miệng nói ra.

À.

Cuối cùng cũng chịu nói rồi sao?

Ta giấu đi khóe môi hơi cong, giả vờ không hiểu:

“Ý tướng quân là gì?”

“Chuyện này nói ra thì dài…”

“Vậy tướng quân nói ngắn gọn.”

“Khanh Khanh…”

Thiếu niên tướng quân tung hoành sa trường xưa nay chưa từng biến sắc.

Vậy mà giờ phút này, hắn lại run run, dè dặt nhìn ta:

“Ta nói rồi, nàng phải hứa không nổi giận.”

Ta chỉ đáp:

“Ngươi cứ nói trước đã.”

Lục Vân Tranh hít sâu một hơi, mới dám nhìn thẳng vào ta:

“Thật ra… Thiên Ngưng là ta tìm đến để chọc nàng tức giận. Ta chưa từng chạm vào nàng ta, đứa trẻ đó không thể là của ta.”

Hắn vừa nói, vừa lặng lẽ quan sát sắc mặt ta.

Ta: “Ồ.”

Lục Vân Tranh: “Nàng không oán ta sao?”

Ta chậm rãi mở miệng:

“Có gì mà oán?”

Có lẽ biểu tình của ta quá mức thản nhiên.

Đường đường nam nhi tám thước, dưới ánh nắng mà trên trán lại rịn mồ hôi lạnh.

Nam nhân đột nhiên ôm chặt lấy ta:

“Khanh Khanh, ta sai rồi. Ta không dám nữa. Ta không nên lấy nàng ta thử lòng nàng. Sau này ta chỉ đối tốt với mình nàng, chỉ toàn tâm toàn ý yêu mình nàng. Khanh Khanh vĩnh viễn đừng rời xa ta, được không?”

【Khanh Khanh không oán ta… hẳn là nàng không để tâm đến ta.】

【Không sao… bất kể nàng có để tâm hay không, chỉ cần nàng ở bên ta là đủ, ta nên thỏa mãn rồi.】

Đúng là đồ ngốc.

Ở góc độ hắn không nhìn thấy, ta khẽ cong môi, gật đầu nhẹ:

“Được.”

Khoảnh khắc ấy.

Lục Vân Tranh siết chặt ta, vui mừng như một đứa trẻ.

Xa xa vang lên tiếng chuông gió, ánh dương ấm áp rót xuống.

Trời đã vào đông, một năm lại sắp qua.

Thời quang vừa vặn.

Lục Vân Tranh bỗng như nhớ ra điều gì, ghé sát tai ta khẽ nói:

“Phải rồi, sau này ta phát hiện, Thiên Ngưng nàng ta…”

Lời ấy vừa dứt.

Ta chợt nhớ tới mật thư đã nhận được, sắc mặt bất giác trầm xuống.

Chương 8Không thể không nói.Lục Vân Tranh quả thực đã nhẫn nhịn rất lâu.Đêm đó.Ta chỉ cảm thấy mình như cá nằm trên thớt...
08/03/2026

Chương 8

Không thể không nói.

Lục Vân Tranh quả thực đã nhẫn nhịn rất lâu.

Đêm đó.

Ta chỉ cảm thấy mình như cá nằm trên thớt, bị người lật qua lật lại.

Thực ra, đây không phải lần đầu ta và Lục Vân Tranh gần gũi.

Lần đầu tiên.

Phải kể từ sau khi ta thành thân, trong cung vô tình gặp lại Thẩm Hoài Chi.

Hôm ấy, cung nhân đều có mặt.

Ta với hắn nói không quá năm câu, câu dài nhất chỉ là cảm thán hoa trong Ngự Hoa viên nở thật đẹp.

Sau khi trở về.

Cũng chẳng biết Lục Vân Tranh nổi hứng từ đâu, nhất định muốn cùng ta chơi “phi hoa lệnh”.

Kẻ thua uống rượu.

Đấu thơ, ta xưa nay chưa từng thua.

Nhưng ta không ngờ.

Hắn rõ ràng là võ tướng, vậy mà lại tinh thông thi từ đến thế, cứ thế rót ta đến mức đầu óc quay cuồng.

Nửa tỉnh nửa say.

Lục Vân Tranh ôm lấy ta…

Ta cũng không phản kháng.

Dù sao cũng là phu thê, hắn lại dung mạo không tệ, ta cũng chẳng thiệt thòi.

Phương diện kia của hắn… cũng không tệ.

Dù là võ tướng, lại hiếm khi dịu dàng.

Còn lần này.

Hắn có phần thô bạo hơn.

Mãi đến khi phía đông dần hiện sắc cá trắng, ta mới mơ hồ kiệt sức mà thiếp đi.

Lần nữa mở mắt.

Bên giường đã không còn ai.

Ánh Nguyệt vừa sai người chuẩn bị nước tắm cho ta, vừa nói:

“Tướng quân sáng sớm đã vào triều. Nghe nói hôm nay tâm tình của ngài ấy rất tốt. Lưu các lão ngấm ngầm mỉa mai tướng quân thô lỗ vô lễ, tướng quân cũng không nổi giận. Nếu là ngày thường, e rằng ngay giữa đại điện đã rút kiếm rồi.”

“Điện hạ, tướng quân đối với người, dường như cũng không lạnh nhạt như lời đồn.”

Ta mệt mỏi “ừ” một tiếng, phất tay bảo Ánh Nguyệt lui xuống.

Sau khi tắm rửa xong, ta sai hạ nhân tu sửa lại Tùng Trúc viện.

Thế nhưng.

Luôn có kẻ muốn phá hỏng tâm trạng tốt của ta.

Ta vừa gọi người bày lại một chiếc bàn đá mới, đã thấy Thiên Ngưng trong bộ tử y chạy về phía này.

Thấy ta, nàng ta khựng lại, rồi che giấu tia độc ác nơi đáy mắt, dịu dàng hành lễ:

“Thiếp vốn đến tìm vương gia, không ngờ công chúa tỷ tỷ cũng ở đây. Trước kia tướng quân đêm nào cũng nghỉ tại Tương Nhã viện của thiếp, mấy ngày nay khiến thiếp thật có chút lực bất tòng tâm. May mà tối qua có công chúa tỷ tỷ ở đây, thật làm phiền tỷ tỷ rồi.”

Ta khẽ nhíu mày.

Ánh Nguyệt bước lên một bước, vung tay tát mạnh một cái vào mặt Thiên Ngưng.

“Láo xược! Văn Diên Trưởng công chúa là trưởng tỷ cùng mẫu với đương kim bệ hạ. Ngươi là thứ gì, cũng xứng xưng tỷ muội với điện hạ?!”

Thiên Ngưng hét lên một tiếng, ngã nhào xuống đất.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên:

“Có chuyện gì?”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh.

Lục Vân Tranh mặc triều phục, chậm rãi bước tới.

Nam nhân huyền y, tóc đen như mực, ngọc quan sáng lạnh. Mày kiếm xếch vào thái dương, mắt phượng không giận mà uy, khí thế bức người.

Vừa nhìn thấy hắn, trên mặt Thiên Ngưng lập tức rơi lệ như mưa.

“Tướng quân…” nàng ta nghẹn ngào,

“Không trách công chúa điện hạ, là thiếp không biết trời cao đất dày, vượt quá bổn phận…”

Nam nhân cúi mắt nhìn nàng.

Trong ánh nhìn chờ đợi của tất cả mọi người, giọng hắn trầm mà nhạt:

“Ừ, ngươi quả thực không biết trời cao đất dày.”

“Người đâu.”

Hắn giơ tay, phân phó thuộc hạ:

“Rút hết hạ nhân bên cạnh Thiên Ngưng cô nương. Sai người đem toàn bộ đồ đạc của nàng chuyển đến Đông Ly viện. Đừng để làm phiền công chúa thanh tĩnh.”

Thiên Ngưng sững sờ, không dám tin.

Thuộc hạ có lẽ đã quen với sự sủng ái trước kia của Lục Vân Tranh dành cho nàng ta, cũng ngây người một lúc lâu mới hoàn hồn làm theo.

PS: Chúc các nàng 8/3 rực rỡ, chúc các nàng không chỉ hôm nay mà 365 ngày đều xinh đẹp, hạnh phúc và bình an💋💋🌷🌷

Chương 7Chuyện tại đại điện cầu phúc đã trôi qua tròn nửa tháng.Hoàng đệ phái người tra xét nghiêm ngặt, nhưng vẫn không...
07/03/2026

Chương 7

Chuyện tại đại điện cầu phúc đã trôi qua tròn nửa tháng.

Hoàng đệ phái người tra xét nghiêm ngặt, nhưng vẫn không thu được tin tức gì.

Trong nửa tháng ấy.

Ta ở tại công chúa phủ, chưa từng gặp lại Lục Vân Tranh.

Tướng quân phủ không còn truyền ra tin hắn trụy lạc tửu sắc, công chúa phủ cũng không còn bẩm báo việc hắn đứng chờ trước cổng nữa.

Chỉ nghe nói—

Lục Vân Tranh thay đổi hẳn tác phong thường ngày, chuyên tâm ở quân doanh huấn luyện binh sĩ.

Thiên Ngưng có mấy lần chạy tới quân doanh.

Thậm chí còn bị đuổi ra ngoài.

Một đêm nọ.

Ta nhận được mật thư của ám vệ, vừa sai Ánh Nguyệt chuẩn bị giấy bút định hồi âm.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào.

Ta nhíu mày:

“Chuyện gì vậy?”

Tư thừa công chúa phủ vào bẩm báo: tiểu nha hoàn Tử Tô của tướng quân phủ xông vào, liều mạng đòi gặp ta.

Lời còn chưa dứt.

Bên ngoài đã vang lên tiếng khóc thảm thiết của Tử Tô:

“Điện hạ! Cầu điện hạ gặp tướng quân một lần! Cầu điện hạ đến gặp tướng quân đi!”

Tim ta thắt lại, buông bút mực, bước ra ngoài, nhìn thấy Tử Tô quỳ sụp dưới đất.

“Lục Vân Tranh làm sao?”

Tử Tô nước mắt giàn giụa, trán còn dập đến chảy máu, nghẹn ngào:

“Tướng quân… tướng quân người…”

Ta lập tức sai người chuẩn bị ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất trở về tướng quân phủ.

Vào phủ, ta thẳng tiến Tùng Trúc viện.

Trong viện vốn trồng đầy tùng trúc, giờ đây đa phần đã bị chém ngang thân, đất bùn lẫn lá trúc vương vãi khắp nơi, chỗ gãy đầy vết kiếm sắc lạnh.

Ta chưa kịp hoàn hồn—

“Choang!”

Một vò rượu vỡ nát dưới chân ta, cùng lúc đó tiếng kiếm xé gió vang lên.

Sắc bén. Mạnh mẽ.

Như cuốn theo cuồng phong bão tố.

Dưới ánh trăng.

Nam nhân mặc hắc y thường phục, cả người nồng mùi rượu. Trường kiếm trong tay như cầu vồng, như bạch xà đang thè lưỡi, xé gió rít vang. Khi thì nhẹ nhàng như én, điểm kiếm mà bay; khi thì nhanh như chớp, lá rụng tơi bời.

Từng đạo ngân quang lóe lên, khí thế nuốt trọn sơn hà.

Ta đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát.

Hắn dường như cũng phát hiện ra ta.

“Vút—”

Mũi kiếm chợt dừng ngay trước mặt ta.

Tim ta khẽ giật, nhưng không hề né tránh.

Trường kiếm thẳng tắp chạm nơi cổ họng.

Ta nhìn vào đôi mắt đen như màn đêm của Lục Vân Tranh.

Trong đó như có vực sâu, muốn nuốt chửng ta.

Đêm tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lá rơi lả tả trên đỉnh đầu ta.

Ánh Nguyệt định tiến lên.

Ta dùng ánh mắt ra hiệu lui xuống.

Trong sân viện im phăng phắc.

Giữa trời đất dường như chỉ còn hai người chúng ta, âm thầm đối diện.

Rất lâu sau.

“Cạch” một tiếng, thanh ngân tuyết kiếm rơi khỏi tay hắn.

Lục Vân Tranh khóa chặt ánh nhìn vào ta, sải bước tới.

Đôi tay rắn chắc nắm lấy eo ta, không tốn chút sức lực nào đã đặt ta lên bàn đá bên cạnh.

Dưới ánh trăng.

Hắn phủ xuống, che khuất ánh sáng, đáy mắt đỏ ngầu, áp lực nặng nề, cường thế đến mức không cho người ta cự tuyệt.

Mùi rượu ập tới.

Ta bắt đầu nhận ra, người trước mặt rất nguy hiểm.

Vừa định giãy ra.

Hắn mạnh mẽ giữ lấy cằm ta.

“Ngươi trốn cái gì?”

“Ta…”

【Vì sao phải trốn? Có phải vì ta không phải Thẩm Hoài Chi.】

【Thẩm Hoài Chi rốt cuộc có điểm gì tốt, đáng để nàng ngày đêm nhớ nhung!】

【Vì sao khi nàng gặp nguy hiểm, người xuất hiện trước tiên không phải ta!】

【Nửa tháng này nàng ra vào phủ hắn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!】

Ta: “?”

Dưới ánh trăng, ta nhìn rõ vô số cảm xúc lóe lên nơi đáy mắt hắn: chất vấn, không hiểu, đau đớn, giằng xé, nhẫn nhịn, tuyệt vọng…

Cuối cùng.

Tất cả sắc đỏ chỉ hóa thành một giọt lệ, trượt khỏi khóe mắt.

Cả đời này, ta chưa từng thấy Lục Vân Tranh rơi lệ.

Dù khi Lục lão tướng quân qua đời, dù muội muội hắn khó sinh mà mất, dù trên chiến trường mình đầy thương tích, ta cũng chưa từng thấy hắn khóc.

Vậy mà trước mặt ta, nước mắt hắn rơi xuống.

Giọt lệ ấy.

Tựa như một bàn tay vô hình bóp nghẹt tim ta, chua xót đến căng đầy.

Ta đưa tay, nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt lạnh lùng của hắn.

Hắn nhìn ta không chớp mắt.

Đón ánh mắt sâu thẳm ấy, ta khẽ đặt môi mình lên khóe môi hắn.

Trong khoảnh khắc ấy.

Nam nhân tựa con sư tử nổi giận, bỗng chốc được vuốt thuận bộ lông.

Hắn siết lấy gáy ta, đoạt lại thế chủ động, nụ hôn mãnh liệt như muốn nuốt trọn.

Hơi thở ta gấp gáp, tim run lên.

Cuối cùng, hắn bỗng bế bổng ta lên.

Sải bước về phía giường trong Tùng Trúc viện.

Chương 6Lục Vân Tranh bỏ đi rồi.Là bị tức giận mà bỏ đi.Khi đi, hắn nghiến răng nghiến lợi để lại một câu:“Công chúa nhớ...
06/03/2026

Chương 6

Lục Vân Tranh bỏ đi rồi.

Là bị tức giận mà bỏ đi.

Khi đi, hắn nghiến răng nghiến lợi để lại một câu:

“Công chúa nhớ phải chú ý thân thể, chớ quá lao lực, kẻo làm hại sức khỏe!”

Hắn đem lời ta từng nói, trả lại cho ta.

So với hai chữ “dâm loạn” mà ngoài phố phường đồn đãi, câu này thậm chí còn tính là dịu dàng.

Mãi đến nửa tháng sau, trong lễ cầu phúc, ta mới lại gặp Lục Vân Tranh.

Khi ấy hắn mặc lễ phục long trọng, mũ miện rực rỡ, khiến bao tiểu thư danh môn đỏ mặt thẹn thùng.

Sau khi dâng hương bái tế, ta theo sau hoàng đế đệ đệ bước xuống đài cao.

Đúng lúc trời xanh quang đãng—

Một tiếng xé gió của mũi tên bất ngờ lao thẳng về phía này.

Ta nheo mắt, lập tức kéo tay tiểu hoàng đế tránh sang một bên.

Mũi tên cắm vào lư hương cầu phúc, tro hương tung tóe khắp nơi.

Văn võ bá quan trong điện đều kinh hãi!

Lục Vân Tranh hoàn hồn, lập tức cùng thống lĩnh cấm vệ quân rút kiếm:

“Bảo vệ bệ hạ!”

Một tên thích khách áo đen từ trên không lao xuống, nhắm thẳng yết hầu tiểu hoàng đế.

Hiện trường nhanh chóng hỗn loạn.

Tiếng binh khí va chạm hòa thành khúc nhạc máu chảy thành sông.

Những thích khách này rõ ràng là tử sĩ được chuẩn bị kỹ lưỡng, thân pháp khó đối phó gấp trăm lần kẻ thường.

Ta đưa tiểu hoàng đế trốn sau cột đá giữa điện Thái Cực, định tìm cơ hội thoát ra.

Nhưng chưa kịp thở phào—

Một tia hàn quang lóe lên.

Một tên thích khách áo đen chẳng biết từ lúc nào đã đứng chắn trước mặt ta và tiểu hoàng đế, lưỡi kiếm trong tay đâm thẳng về phía ta—

Trong đầu ta thoáng chốc trống rỗng.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Một bàn tay trắng trẻo, thon dài bất ngờ siết chặt lấy thanh kiếm ấy.

Ta trừng mắt nhìn.

Thì ra, chẳng biết từ khi nào, Thẩm Hoài Chi đã đứng chắn trước mặt ta.

Mặc cho thích khách dồn hết sức, lưỡi kiếm cũng không tiến thêm được nửa phân.

Máu tươi nhỏ xuống, tiếng xương cốt gãy vang lên, sắc mặt Thẩm Hoài Chi càng thêm tái nhợt.

Ta không biết lấy đâu ra sức, tung một cước đá văng thích khách.

Thẩm Hoài Chi buông tay, thân thể yếu ớt lập tức mất hết lực, ngã xuống.
Ta vội vàng đỡ lấy hắn.

Thế giới bỗng trở nên tĩnh lặng.

Tiếng chém giết, tiếng binh khí va chạm, tiếng gào thét cầu xin… tất cả như biến thành phông nền xa xăm.

Trong tầm mắt.

Chỉ thấy Lục Vân Tranh sau khi gọn gàng cắt đứt cổ họng một tên thích khách, liền hoảng hốt lao về phía này.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Thân hình cao lớn, thẳng tắp của hắn sững lại tại chỗ, đứng bất động hồi lâu.

Dưới ánh nắng gay gắt.

Cảnh tượng lại càng thêm tịch liêu.

Address

Hanoi
Thai Binh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Yên Vũ Như Mộng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Yên Vũ Như Mộng:

Shortcuts

Share