07/03/2026
Chương 7
Chuyện tại đại điện cầu phúc đã trôi qua tròn nửa tháng.
Hoàng đệ phái người tra xét nghiêm ngặt, nhưng vẫn không thu được tin tức gì.
Trong nửa tháng ấy.
Ta ở tại công chúa phủ, chưa từng gặp lại Lục Vân Tranh.
Tướng quân phủ không còn truyền ra tin hắn trụy lạc tửu sắc, công chúa phủ cũng không còn bẩm báo việc hắn đứng chờ trước cổng nữa.
Chỉ nghe nói—
Lục Vân Tranh thay đổi hẳn tác phong thường ngày, chuyên tâm ở quân doanh huấn luyện binh sĩ.
Thiên Ngưng có mấy lần chạy tới quân doanh.
Thậm chí còn bị đuổi ra ngoài.
Một đêm nọ.
Ta nhận được mật thư của ám vệ, vừa sai Ánh Nguyệt chuẩn bị giấy bút định hồi âm.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào.
Ta nhíu mày:
“Chuyện gì vậy?”
Tư thừa công chúa phủ vào bẩm báo: tiểu nha hoàn Tử Tô của tướng quân phủ xông vào, liều mạng đòi gặp ta.
Lời còn chưa dứt.
Bên ngoài đã vang lên tiếng khóc thảm thiết của Tử Tô:
“Điện hạ! Cầu điện hạ gặp tướng quân một lần! Cầu điện hạ đến gặp tướng quân đi!”
Tim ta thắt lại, buông bút mực, bước ra ngoài, nhìn thấy Tử Tô quỳ sụp dưới đất.
“Lục Vân Tranh làm sao?”
Tử Tô nước mắt giàn giụa, trán còn dập đến chảy máu, nghẹn ngào:
“Tướng quân… tướng quân người…”
Ta lập tức sai người chuẩn bị ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất trở về tướng quân phủ.
Vào phủ, ta thẳng tiến Tùng Trúc viện.
Trong viện vốn trồng đầy tùng trúc, giờ đây đa phần đã bị chém ngang thân, đất bùn lẫn lá trúc vương vãi khắp nơi, chỗ gãy đầy vết kiếm sắc lạnh.
Ta chưa kịp hoàn hồn—
“Choang!”
Một vò rượu vỡ nát dưới chân ta, cùng lúc đó tiếng kiếm xé gió vang lên.
Sắc bén. Mạnh mẽ.
Như cuốn theo cuồng phong bão tố.
Dưới ánh trăng.
Nam nhân mặc hắc y thường phục, cả người nồng mùi rượu. Trường kiếm trong tay như cầu vồng, như bạch xà đang thè lưỡi, xé gió rít vang. Khi thì nhẹ nhàng như én, điểm kiếm mà bay; khi thì nhanh như chớp, lá rụng tơi bời.
Từng đạo ngân quang lóe lên, khí thế nuốt trọn sơn hà.
Ta đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát.
Hắn dường như cũng phát hiện ra ta.
“Vút—”
Mũi kiếm chợt dừng ngay trước mặt ta.
Tim ta khẽ giật, nhưng không hề né tránh.
Trường kiếm thẳng tắp chạm nơi cổ họng.
Ta nhìn vào đôi mắt đen như màn đêm của Lục Vân Tranh.
Trong đó như có vực sâu, muốn nuốt chửng ta.
Đêm tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lá rơi lả tả trên đỉnh đầu ta.
Ánh Nguyệt định tiến lên.
Ta dùng ánh mắt ra hiệu lui xuống.
Trong sân viện im phăng phắc.
Giữa trời đất dường như chỉ còn hai người chúng ta, âm thầm đối diện.
Rất lâu sau.
“Cạch” một tiếng, thanh ngân tuyết kiếm rơi khỏi tay hắn.
Lục Vân Tranh khóa chặt ánh nhìn vào ta, sải bước tới.
Đôi tay rắn chắc nắm lấy eo ta, không tốn chút sức lực nào đã đặt ta lên bàn đá bên cạnh.
Dưới ánh trăng.
Hắn phủ xuống, che khuất ánh sáng, đáy mắt đỏ ngầu, áp lực nặng nề, cường thế đến mức không cho người ta cự tuyệt.
Mùi rượu ập tới.
Ta bắt đầu nhận ra, người trước mặt rất nguy hiểm.
Vừa định giãy ra.
Hắn mạnh mẽ giữ lấy cằm ta.
“Ngươi trốn cái gì?”
“Ta…”
【Vì sao phải trốn? Có phải vì ta không phải Thẩm Hoài Chi.】
【Thẩm Hoài Chi rốt cuộc có điểm gì tốt, đáng để nàng ngày đêm nhớ nhung!】
【Vì sao khi nàng gặp nguy hiểm, người xuất hiện trước tiên không phải ta!】
【Nửa tháng này nàng ra vào phủ hắn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!】
Ta: “?”
Dưới ánh trăng, ta nhìn rõ vô số cảm xúc lóe lên nơi đáy mắt hắn: chất vấn, không hiểu, đau đớn, giằng xé, nhẫn nhịn, tuyệt vọng…
Cuối cùng.
Tất cả sắc đỏ chỉ hóa thành một giọt lệ, trượt khỏi khóe mắt.
Cả đời này, ta chưa từng thấy Lục Vân Tranh rơi lệ.
Dù khi Lục lão tướng quân qua đời, dù muội muội hắn khó sinh mà mất, dù trên chiến trường mình đầy thương tích, ta cũng chưa từng thấy hắn khóc.
Vậy mà trước mặt ta, nước mắt hắn rơi xuống.
Giọt lệ ấy.
Tựa như một bàn tay vô hình bóp nghẹt tim ta, chua xót đến căng đầy.
Ta đưa tay, nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt lạnh lùng của hắn.
Hắn nhìn ta không chớp mắt.
Đón ánh mắt sâu thẳm ấy, ta khẽ đặt môi mình lên khóe môi hắn.
Trong khoảnh khắc ấy.
Nam nhân tựa con sư tử nổi giận, bỗng chốc được vuốt thuận bộ lông.
Hắn siết lấy gáy ta, đoạt lại thế chủ động, nụ hôn mãnh liệt như muốn nuốt trọn.
Hơi thở ta gấp gáp, tim run lên.
Cuối cùng, hắn bỗng bế bổng ta lên.
Sải bước về phía giường trong Tùng Trúc viện.