08/03/2021
Có nhiều thứ bạn quan tâm nhưng con bạn là thứ đáng quan tâm nhất!
Bạn đã bao giờ có cảm giác ngẩn ngơ đứng trước một quyển sách mà bạn biết là con sẽ rất thích nhưng đắt quá, mua sách rồi chẳng còn đủ tiền mua đồ ăn. Bạn đã bao giờ có cảm giác tiếc nuối khi đi qua những cổng trường mà bạn biết người ta sẽ chăm sóc em bé rất tốt nhưng bạn chẳng có đủ tiền đóng học phí cho con theo học? Bạn đã bao giờ rất muốn, rất muốn đem con đi đến một nơi nào đó và nằm khểnh ra ngắm nhìn trời xanh, tận hưởng an lành nhưng hoặc không có đủ tiền hoặc chẳng có thời gian? Mình cũng đã từng có tất cả những nỗi ước ao và khát thèm trên, khi Nam còn nhỏ.
Khi ấy, cuộc sống khó khăn bộn bề. Mình chấp nhận ở nhà và đồng nghĩa là cắt đi rất nhiều khoản chi tiêu. Một mình bố Nam xoay xở với gánh nặng cơm áo gạo tiền. Nhưng bù vào đó mình tận hưởng những thời khắc êm đềm, ngồi vẽ cho con những bức tranh nhỏ, xếp giấy, đọc sách, trốn tìm, ngắm trăng, hát ê a. Mình có thể biến công viên thành lớp học, biến góc bếp thành phòng thí nghiệm cho con. Mình lên mạng tìm kiếm cách làm rối tay, cách làm đất nặn. Ngày nào hai mẹ con cũng lấm bê bết trong bột màu, cát, sỏi. Ngày nào trước khi đi ngủ cũng háo hức bàn về kế hoạch “du hành” cho ngày mai, khi tỉnh dậy với mặt trời và sương sớm.
Mình nhấp từng ngụm cuộc sống trong một cái ly pha lê tuyệt đẹp, thưởng thức từng giọt thơm ngon và quyến rũ. Tất nhiên sẽ có lúc đắng cay. Tất nhiên có lúc khốn khổ vì thiếu thốn. Tất nhiên có những lúc đau lòng vì ai đó buông câu hờ hững: Tưởng giỏi giang gì, hóa ra chỉ ở nhà chăm con.
Nhưng sau đắng cay hậu vị vẫn ngọt đằm.
Vì nếu không sống một cách tận hiến như thế, đánh đổi như thế, với một người rất thiếu chỉn chu, rất kém trong việc lên kế hoạch, mình sẽ không thể có những khoảng thời gian trọn vẹn bên con. Mình không nghĩ cứ phải hy sinh sự nghiệp mới làm mẹ tốt. Nhưng vì mình dở nên mình phải chọn lựa thứ mà mình ít dở hơn. Hôm nay tự nhiên đọc được câu này: Có nhiều thứ bạn quan tâm nhưng con bạn là thứ đáng quan tâm nhất! thấy thấm thía quá. Nên mình viết lại như để nói với những bà mẹ đang đối mặt với khó khăn, thử thách trong quá trình đồng hành với con, rằng, hãy tin vào điều mà bạn đang làm vì con và chắc chắn, con sẽ không “phản bội” với sự quan tâm của bạn.
Bạn cũng không cần phải đặt ra một đích đến nào lớn lao. An nhiên chỉ thực sự đến khi không mong cầu tương lai hay thực tại phải theo một ý tưởng nào đó, cho dù là ý tưởng có vẻ đẹp đẽ thánh thiện nhất. Cứ học hỏi, thực hành, dành thời gian, chịu khó quan sát, trung thực với các giới hạn của chính mình. Rồi đến lúc bạn sẽ thấy dù chúng ta- những người lớn đã qua bao điều tội lỗi và thảm hại vẫn có thể nhận được tình yêu thanh khiết, trong trẻo từ đứa con của mình.
Đó chẳng phải là điều cứu rỗi kì diệu mà bạn đã có trong đời này hay sao?
-----------------------------------
Nguồn: Phan Hồ Điệp