Shop Mẹ & Bé

Shop Mẹ & Bé Tin tức, truyền thông truyền thông

Happy New Year
17/02/2026

Happy New Year

GIỮ LẠI PHẨM GIÁ CHO NGƯỜI KHÁC BẰNG CÁCH NÀO?Tôi nói dối ông chủ tôi mỗi ngày.Tôi năm nay 72 tuổi. Tôi là một chức sắc ...
29/11/2025

GIỮ LẠI PHẨM GIÁ CHO NGƯỜI KHÁC BẰNG CÁCH NÀO?

Tôi nói dối ông chủ tôi mỗi ngày.
Tôi năm nay 72 tuổi. Tôi là một chức sắc trong nhà thờ, đóng thuế đàng hoàng, chưa bao giờ bị phạt nguội lần nào. Nhưng suốt chín năm nay, tôi đang thực hiện một kiểu "lừa đảo" ngay dưới mũi của ban quản lý tiệm đồ cũ "Cơ Hội Thứ Hai" này.

Nếu họ biết được, họ sẽ đuổi việc tôi ngay lập tức, chẳng kịp cho tôi cởi cái tạp dề ra. Nhưng tôi kệ. Bởi vì trong một xã hội cứ thích tước đoạt đi lòng tự trọng của người khác, tôi đã tìm ra cách để trả lại nó cho họ.

Công việc của tôi đơn giản lắm: Phân loại đồ quyên góp. Tôi dán nhãn giá cho quần jeans, mấy cái áo khoác mùa đông nặng trịch, mấy đôi giày bảo hộ còn dùng tốt.
Hầu hết khách hàng chẳng thèm nhìn tôi. Đối với họ, tôi chỉ là một phần của cảnh vật: Một ông già lụ khụ, mắt đeo kính, tay bị đau khớp, cứ cắm cúi định giá mấy món đồ có mùi băng phiến và mùi ký ức của người lạ.

Nhưng cái việc vô hình này lại có cái lợi của nó. Nó cho phép tôi nhìn thấy hết mọi thứ.

Tôi thấy mấy bà mẹ đơn thân cứ so đi so lại giá đôi giày đi học của con với tiền mua thức ăn. Tôi thấy mấy chú cựu chiến binh cứ nhìn chằm chằm vào bộ vest họ cần để đi phỏng vấn, nhìn vào cái ví tiền rồi lặng lẽ quay lưng đi.

Và tôi nhớ nhất là thằng bé đó.

Lúc đó là giữa tháng Mười Một, ở cái thị trấn rỉ sét, lạnh lẽo của chúng tôi. Gió lùa qua phố sắc như dao cắt. Thằng bé bước vào với cái áo nỉ mỏng dính, đến nỗi nhìn rõ cái áo thun bên trong. Nó chắc chưa tới mười bốn tuổi. Gầy gò, run cầm cập, với cái nhìn vô hồn mà những đứa trẻ hay mang khi chúng bị xã hội bỏ rơi quá nhiều lần.

Nó đi thẳng đến khu áo khoác. Nó tìm thấy một chiếc áo parka xanh hải quân, rất ấm, hàng hiệu, gần như mới. Giá là 25 đô la. Nghe thì bèo, nhưng đối với nó là cả một gia tài.

Tôi lén nhìn. Nó chạm vào ống tay áo, như muốn cảm nhận hơi ấm mà chiếc áo hứa hẹn. Nó nhìn cái nhãn giá. Vai nó xụ xuống khoảng chục phân. Nó không rên rỉ, không than thở. Nó chỉ cẩn thận treo chiếc áo lên lại và đi thẳng ra cửa.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi không thể đơn giản là cho không nó. Tôi học được rằng, việc bố thí có thể mang lại vị đắng cho những người đang cố gắng sống sót. Nếu bạn đưa tiền bố thí, họ cảm thấy mình nhỏ bé. Họ cảm thấy mình như một trường hợp cần giúp đỡ xã hội.

Thế là tôi cầm chiếc áo, đi ra quầy tính tiền để chặn nó lại.

- "Ê, nhóc," tôi gọi.

Nó đứng khựng lại, sẵn sàng chạy trốn.
- "Con không có ăn cắp gì hết!"

- "Tao biết," tôi càu nhàu, đóng vai ông già khó tính. - "Nhưng tao đang có rắc rối. Cái áo này hả? Nó bị lỗi. Cái khóa kéo dưới cùng nó bị kẹt. Mà theo quy định của cửa hàng, đồ bị lỗi thì không thể bán quá ba đô la. Mày có ba đô la không?"

Nó nhìn tôi, bối rối.
- "Nhãn ghi hai mươi lăm mà."

- "Nhãn ghi sai đấy," tôi nói dối, giật phắt cái nhãn đi.

- "Tao là người quản lý kho. Tao nói nó ba đô la. Mày lấy không hay để tao quăng nó đi?"

Nó do dự, dò xét gương mặt tôi xem có bẫy gì không. Rồi nó lục túi, lôi ra ba tờ tiền nhăn nhúm.

- "Dạ, có," nó thì thầm. "Con lấy."

Nó mặc chiếc áo vào ngay lập tức. Kéo khóa lên tận cổ — khóa vẫn hoạt động trơn tru, dĩ nhiên rồi — và nó thẳng lưng lên. Nó không còn trông như một thằng bé co ro vì lạnh nữa. Nó trông như một thanh niên vừa mới làm một phi vụ hời. Nó trông có vẻ được che chở.

- "Cảm ơn ông," nó nói.

- "Quy định cửa hàng thôi," tôi lầm bầm, quay lưng đi để nó không thấy mắt tôi hơi ướt.

Mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Nhiều năm qua, cái "quy định cửa hàng" đó đã trở thành vũ khí bí mật của tôi.

Khi bà Miller, một góa phụ sống bằng đồng lương hưu ít ỏi, cần một cái máy nướng bánh mì mới nhưng chỉ có 5 đô la trong túi, thì cái máy 20 đô la bỗng nhiên bị dán nhãn là "Dây điện bị hở".

Khi một ông bố trẻ cần đôi giày bảo hộ để bắt đầu công việc xây dựng đầu tiên, tôi tự động "Giảm giá đặc biệt sáng thứ Ba".

Tôi tự nhớ trong đầu. Tôi tự bỏ tiền túi bù vào nếu tiền mặt bị hụt, hoặc tôi khai báo những món đồ đó là "Không bán được/đã tiêu hủy" trong hệ thống. Tôi sợ bị bắt lắm chứ.

Thế rồi một buổi chiều, một người phụ nữ đeo khăn choàng cashmere đã bắt quả tang tôi. Cô ta thấy tôi bán một chiếc xe đẩy em bé gần như mới cho một cô gái trẻ đang sợ hãi với giá 10 đô la.

Khi cô gái đi khỏi, người phụ nữ đó bước đến. Tôi chuẩn bị tinh thần bị mắng té tát hoặc bị dọa gọi quản lý.

Thế nhưng, cô ta lại đặt một tờ 100 đô la gấp gọn lên quầy.

- "Cho mấy cái... sai sót kiểm kê của ông," cô ta nháy mắt.

Và chuyện này bắt đầu lan ra. Một cách kín đáo. Những khách quen bắt đầu hiểu. Họ không bao giờ nói một lời. Họ mua một món đồ lặt vặt giá 5 đô la, đưa tôi tờ hai mươi, rồi nói: "Giữ lại tiền thối cho lần sau... hệ thống gặp trục trặc nhé."

Chúng tôi đã xây dựng nên một nền kinh tế bí mật chỉ dựa trên phẩm giá. Chúng tôi không bố thí; chúng tôi đang cân bằng lại cơ hội.

Thứ Ba tuần trước, tiếng chuông trên cửa kêu leng keng.

Một người đàn ông bước vào. Cao lớn, vai rộng, mặc bộ đồng phục nhân viên cấp cứu chỉnh tề. Anh ta đi đứng tự tin, nhưng không phải để mua sắm.

Anh đi thẳng đến quầy của tôi.

- "Ông là Arthur," anh ta khẳng định.

Tôi chỉnh lại kính.
- "Đúng là tôi."

Anh ta cười, và đột nhiên, tôi thấy lại hình ảnh cậu bé mười bốn tuổi gầy gò trong chiếc áo nỉ xám mỏng manh ngày nào.

- "Ông bán cho tôi cái áo parka xanh hải quân cách đây mười năm," anh ta nói. - "Ông bảo cái khóa kéo nó bị hỏng."

Tôi cảm thấy má mình nóng ran.
- "Tôi xử lý nhiều áo khoác lắm, cậu bé."

- "Khóa kéo không hề hỏng đâu, Arthur."
Anh ta cúi xuống, giọng nghẹn lại vì xúc động.
- "Tôi biết ông nói dối. Ngay cả lúc đó tôi cũng biết. Nhưng ông đã không bắt tôi phải đi xin xỏ. Ông để tôi được mua nó. Ông để tôi là một khách hàng, chứ không phải một kẻ ăn xin. Tôi bước ra khỏi đây với cảm giác như một người đàn ông."

Anh ta rút ra một phong bì từ túi áo.

- "Giờ tôi là nhân viên cấp cứu. Tôi cứu người. Nhưng tôi không nghĩ tôi đã sống sót qua mùa Đông năm đó nếu không có chiếc áo khoác đó. Hoặc nếu không biết rằng có người thực sự quan tâm đến mình."

Anh ta đặt phong bì lên quầy.

- "Trong đây có 500 đô la," anh ta nói. "Ông dùng nó đi. Tôi biết cái 'quy định cửa hàng' của ông tốn kém lắm."

Tôi run rẩy cố gắng trả lại.
- "Tôi không thể..."

- "Cái này không phải cho ông," anh ta nói dứt khoát. "Nó dành cho đứa trẻ run rẩy tiếp theo bước vào đây. Hãy đảm bảo rằng khóa kéo của nó cũng bị hỏng, nhé."

Rồi anh ta quay lưng bước đi, đầu ngẩng cao, hòa vào ánh nắng mùa Thu.

Tôi đã 72 tuổi. Lưng tôi đau, chân tôi sưng vù sau một ngày dài. Nhưng tôi có công việc tuyệt vời nhất trên đời.

Chúng ta đang sống trong một đất nước nói rằng giá trị của bạn phụ thuộc vào số tiền trong tài khoản. Người ta bảo nhau phải tự lực cánh sinh, ngay cả khi họ không có gì.

Nhưng tôi đã học được một điều trong cái cửa hàng bụi bặm cũ kỹ này: Phẩm giá quan trọng hơn việc bố thí.

Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.

Nếu bạn có thể giúp đỡ ai đó mà vẫn giữ được lòng tự trọng của họ — nếu bạn có thể giúp họ mà không làm họ cảm thấy nhỏ bé — bạn không chỉ nuôi dưỡng thân thể họ, bạn còn đang cứu rỗi cả tâm hồn họ nữa.

Vì vậy, tôi sẽ tiếp tục nói dối. Tôi sẽ tiếp tục lách luật. Tôi sẽ tiếp tục bịa ra những quy định không hề tồn tại.

Bởi vì cái mác giá chẳng có ý nghĩa gì. Điều quan trọng là người mặc nó.

St

16/10/2025

NẾU BẠN CÓ NHỮNG DẤU HIỆU NÀY — CHÚC MỪNG, BẠN ĐANG TRÊN HÀNH TRÌNH CẢI MỆNH!

1. BẠN KHÔNG CÒN MUỐN HƠN THUA VỚI ĐỜI
Không còn muốn chứng minh mình đúng, không còn cần ai phải công nhận.
Bạn hiểu rằng — tranh cãi không làm tâm an, chỉ khiến năng lượng hao tổn.
Người hiểu mình thì không cần nói nhiều, người không hiểu, giải thích cũng vô ích.
Thay vì phản ứng, bạn chọn quan sát. Thay vì nổi giận, bạn chọn mỉm cười.
Bình yên thật sự bắt đầu khi bạn biết buông cái “tôi” nhỏ bé, để thấy tâm mình rộng lớn.

2. BẠN QUAY VỀ CHĂM SÓC CHÍNH MÌNH
Bạn không còn cố gắng thay đổi người khác, vì bạn hiểu — ai cũng có con đường, nghiệp quả, và bài học riêng.
Mỗi người là một bông hoa trong khu vườn nhân sinh, nở theo thời tiết của riêng họ.
Bạn chọn cách sống đúng tần số của mình, trân trọng năng lượng của bản thân.
Không tìm cách “điều khiển” người khác, mà học cách tự điều khiển chính mình.

3. BẠN HIỂU RA MỌI MỐI DUYÊN ĐỀU CÓ LÝ DO CỦA NÓ
Ai đến – dạy ta một điều.
Ai đi – dạy ta một điều khác.
Bạn không níu giữ, cũng không oán trách.
Vì bạn biết, có người đến là để cùng đi một đoạn, chứ không phải đi trọn kiếp.
Người thuộc về ta, dù đi xa mấy, rồi cũng sẽ tìm đường trở lại.
Còn người không thuộc về ta, giữ thế nào cũng vẫn sẽ rời đi.

4. BẠN KHÔNG CÒN MUỐN GIẢI THÍCH VỚI NGƯỜI KHÔNG MUỐN HIỂU
Sự im lặng của bạn không còn là yếu đuối, mà là một loại trí tuệ.
Bạn biết khi nào nên nói, và khi nào nên mỉm cười lặng thinh.
Không cần bào chữa, không cần chứng minh.
Tâm càng lặng, trí càng sáng.
Người sâu sắc không phải là người nói nhiều, mà là người biết lắng nghe cả trong im lặng.

5. BẠN THẤY TÂM MÌNH NGÀY MỘT BÌNH AN HƠN
Những chuyện từng khiến bạn loạn động, giờ không còn làm bạn tổn thương.
Bạn biết cách đứng giữa giông bão mà lòng vẫn bình yên.
Không chạy trốn nỗi đau, mà quan sát nó để hiểu.
Bạn biết ơn cả những điều khiến bạn rơi nước mắt, vì chúng giúp bạn trưởng thành hơn.
Không còn bị cảm xúc dắt đi — bạn trở thành người lái con thuyền tâm mình.

6. BẠN KHÔNG SO SÁNH VÀ KHÔNG PHÁN XÉT
Bạn hiểu rằng:

“Cây tùng không cần so với hoa sen – mỗi loài có một mùa nở riêng.”
Bạn không còn nói xấu người khác, kể cả trong suy nghĩ.
Vì bạn nhận ra — khi tâm trong, thế giới cũng trong.
Khi tâm nhiễm, vạn vật đều đục.
Người thực sự trưởng thành không hơn thua, mà tự rèn mình trong lặng lẽ.

7. BẠN HỌC CÁCH THA THỨ – KHÔNG PHẢI CHO NGƯỜI KHÁC, MÀ CHO CHÍNH MÌNH
Bạn không còn thấy mình là nạn nhân của bất cứ ai hay điều gì.
Mọi sự đến với bạn đều là kết quả của một bài học cần trải qua.
Tha thứ không phải là quên, mà là giải thoát bản thân khỏi sự oán hận.
Bởi khi tâm nhẹ, nghiệp cũng nhẹ.
Bạn hiểu: tha thứ là một dạng từ bi — mà từ bi, chính là gốc rễ của an lạc.

8. BẠN BẮT ĐẦU BIẾT YÊU LẤY MÌNH
Bạn chăm sóc cơ thể, nuôi dưỡng tâm hồn.
Không buông thả, cũng không ép buộc.
Bạn học cách ở một mình mà không thấy cô đơn.
Vì bạn biết, người bạn đời đáng tin cậy nhất – chính là bản thân mình.
Bạn tạo trong tim một góc nhỏ yên tĩnh — để khi đời mỏi, còn có nơi để quay về.

KHI NHỮNG DẤU HIỆU ẤY XUẤT HIỆN — ĐÓ KHÔNG PHẢI MAY MẮN.
Đó là khi linh hồn bạn đang thức tỉnh.
Bạn không còn chạy theo thế giới bên ngoài, mà bắt đầu hành trình CẢI MỆNH TỪ BÊN TRONG.
Bởi vì CẢI MỆNH không phải là đổi số,
mà là đổi tâm.
Tâm đổi — mệnh liền đổi.
Tâm an — vạn sự an.

(Sưu tầm)

11/08/2025

12 Quy luật của Nghiệp (12 Laws of Karma).

Đời người không chỉ tuân theo logic của vật chất, mà còn vận hành theo những quy luật sâu hơn: quy luật của nhân quả, của năng lượng, của lựa chọn và phản hồi. Những điều dưới đây là 12 nguyên lý mình thường tự nhắc lại mỗi khi cần nhìn rõ hơn mối liên hệ giữa hành động và kết quả.

1. The Great Law: Quy luật lớn nhất
Chúng ta gieo điều gì thì sẽ gặt điều đó. Dù không phải ngay lập tức, nhưng mọi hành vi và suy nghĩ đều tạo ra kết quả. Sự tử tế, trung thực hay độc hại đều quay lại theo cách riêng của nó.

2. The Law of Responsibility: Quy luật trách nhiệm
Cuộc sống hiện tại phản ánh những gì chúng ta từng lựa chọn, chấp nhận hoặc bỏ qua. Không ai chịu trách nhiệm thay cho cuộc đời của chính mình.

3. The Law of Giving and Hospitality: Quy luật cho đi và hiếu khách
Chúng ta thực sự tin vào điều gì thì sẽ sống theo điều đó. Nếu tin vào lòng tốt, cách đối xử với người khác phải thể hiện điều đó. Không phải lời nói, mà là hành vi mới cho thấy rõ con người thật.

4. The Law of Creation: Quy luật sáng tạo
Chúng ta không chỉ đang sống trong cuộc đời này, mà còn đang tạo ra nó mỗi ngày. Mỗi suy nghĩ, lựa chọn và hành động đều góp phần định hình nên thực tại. Bạn có khả năng sáng tạo nên cuộc sống của chính mình, dù đang ý thức hay không.

5. The Law of Connection: Quy luật kết nối
Mỗi việc chúng ta làm đều có ý nghĩa, dù là rất nhỏ. Quá khứ, hiện tại và tương lai không tách rời nhau. Những gì chúng ta đang sống hôm nay có liên hệ trực tiếp tới những lựa chọn đã từng đưa ra. Và những gì chúng ta làm hôm nay cũng đang âm thầm định hình ngày mai. Không có khoảnh khắc nào là hoàn toàn độc lập.

6. The Law of Significance and Inspiration: Quy luật ý nghĩa và cảm hứng
Không có việc gì là quá nhỏ nếu nó được làm bằng cả tấm lòng. Mỗi hành động tử tế đều để lại dấu vết. Cách chúng ta sống có thể tạo cảm hứng cho người khác, ngay cả khi ta không biết.

7. The Law of Humility: Quy luật khiêm nhường
Chúng ta không thể thay đổi điều gì nếu cứ cho rằng lỗi luôn nằm ở người khác. Khiêm nhường là dám nhìn thẳng vào chính mình, thay vì đổ lỗi. Chỉ khi buông cái tôi xuống, ta mới thật sự bắt đầu thay đổi được điều gì đó.

8. The Law of Focus: Quy luật tập trung
Nếu cứ để ý nghĩ tiêu cực chi phối, thì điều tích cực không có chỗ để tồn tại. Tâm trí chỉ có thể tập trung vào một kiểu năng lượng tại một thời điểm.

9. The Law of Patience and Reward: Quy luật kiên nhẫn và phần thưởng
Những giá trị thực sự không đến nhanh. Cái gì dễ có thường cũng dễ mất. Những gì sâu sắc thì luôn cần thời gian và sự kiên định.

10. The Law of Change: Quy luật thay đổi
Nếu không học được bài học, hoàn cảnh sẽ cứ lặp lại. Những kiểu người, kiểu tình huống cũ sẽ quay trở lại bằng hình thức khác. Thay đổi thật sự chỉ bắt đầu khi chúng ta thay đổi cách nhìn nhận và cách phản ứng. Mọi thay đổi bắt đầu từ hành động.

11. The Law of Growth: Quy luật phát triển
Chúng ta không thể kiểm soát hoàn cảnh, nhưng có thể thay đổi cách mình sống trong đó. Khi bên trong thay đổi, cách ta nhìn mọi thứ cũng khác đi. Mọi sự phát triển thật sự đều bắt đầu từ chính mình.

12. The Law of Here and Now: Quy luật của hiện tại
Càng bám vào quá khứ, càng khó sống trọn vẹn với hiện tại. Mỗi khi tâm trí bị kéo về điều đã qua, năng lượng sống bị rút khỏi nơi bạn đang đứng. Chỉ khi buông bỏ cái cũ thì chúng ta mới thật sự có mặt ở đây.

Hiểu về 12 quy luật này giúp cho chúng ta có thể nhận ra vì sao mọi thứ diễn ra như chúng vẫn đang diễn ra. Khi hiểu rõ cơ chế bên dưới hành vi, chúng ta sẽ thôi trách móc và bắt đầu có những chọn khác đi.

Từ đó chúng ta bớt hoang mang trước những điều lặp lại, bớt kháng cự với thực tại, và bắt đầu thay đổi từ chỗ mình thực sự có thể thay đổi: là chính mình.

21/05/2025

GIÁO DỤC MỸ: HỌ DẠY BÀI HỌC CÔ BÉ LỌ LEM NHƯ THẾ NÀY

Giờ học Văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài "Chuyện cô bé Lọ Lem".

Trước tiên, thầy gọi một học sinh lên kể chuyện cô bé Lọ Lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện Cô Bé Lọ Lem?

Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác.

Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy. (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ lên phấn khích.)

Thầy đặt câu hỏi mới: Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế? HS: Vì…vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.

Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ!

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?

HS: Không ạ!

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.

Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?

HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cản trở Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ!

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ Lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ.

Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này trong số các em có ai muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô Bé Lọ Lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh vỗ tay reo hò hoan hô.
……
( Sưu tầm )



17/02/2025

Khi một con sói nhận thấy nó sắp thua trong một trận chiến với một con sói khác, và nó hiểu rằng mình không có cơ hội thắng, nó sẽ có một quyết định bất ngờ: nó chìa tĩnh mạch cổ của nó về phía đối thủ để đầu hàng, như thể muốn nói: "Tôi thua rồi, chúng ta hãy dừng chuyện này lại." Nhưng trong chính khoảnh khắc đó, một điều đáng kinh ngạc sẽ xảy ra.

Con sói thắng cuộc, thay vì tung ra đòn quyết định, sẽ dừng lại. Một thế lực cổ xưa đã ngăn nó lại - một luật bất thành văn và mang tính bản năng. Một thứ đã in hằn trong bộ mã di truyền của nó, hoặc có lẽ còn hơn thế, đã thì thầm với nó rằng sự sinh tồn của giống loài còn quan trọng hơn sự hả hê của việc loại bỏ đối thủ.

Thật là một cơ chế tuyệt vời của tự nhiên: kẻ đầu hàng không phải là kẻ hèn, kẻ ngưng ra tay không phải kẻ vị tha. Chỉ là một sự cân bằng hoàn hảo. Không có ai thắng hay ai thua. Cả hai con sói đường ai nấy đi, và vòng tuần hoàn của cuộc sống tiếp tục diễn ra.

Đó là thứ chúng ta gọi là: SỰ KHIÊM NHƯỜNG.

(Nguồn: Nena Catalán)
-----
When a wolf realizes it is losing a fight against another and understands there is no chance of victory, it makes an unexpected decision: it peacefully offers its jugular to the opponent, as if saying, "I have lost, let's end this." But at that very moment, something astonishing happens.

The victorious wolf, instead of delivering the final blow, freezes. An ancient force holds it back—a silent, instinctive law. Something embedded in its DNA, or perhaps beyond it, whispers that the survival of the species is more important than the satisfaction of eliminating its rival.

What a magnificent natural mechanism: no cowardice in the one who surrenders, no mercy in the one who stops. Just a perfect balance. There is no winner or loser. Both wolves walk away, and the cycle of life continues.

This is what we call: HUMILITY.

(Credits: Nena Catalán)
Khánh Ngọc dịch

Lương thiện khó hơn thông minh, chớ để cái xấu của người khác ảnh hưởng đến bản thân!Hãy nhớ rằng:1. Nghĩ quá ít có thể ...
21/01/2025

Lương thiện khó hơn thông minh, chớ để cái xấu của người khác ảnh hưởng đến bản thân!

Hãy nhớ rằng:

1. Nghĩ quá ít có thể đánh mất sự tôn nghiêm trong cách làm người. Nghĩ quá nhiều có thể đánh mất niềm vui trong cuộc sống – Vấn đề nằm ở thái độ sống.

2. Kiếm tiền là một nghệ thuật, tiêu tiền cũng là một nghệ thuật. Có thể kiếm nhiều tiền hay không phải dựa vào trí tuệ, có biết tiêu tiền hay không phải nhìn vào phẩm chất đạo đức của con người – Vấn đề nằm ở đạo lý sống.

3. Đối xử tốt với bản thân một chút, cuộc đời này không quá dài; đối tốt với người xung quanh một chút, kiếp sau có thể sẽ không có cơ duyên gặp lại – Đó là tình yêu thương.

4. Biết đứng lên từ đau thương, biết nâng lên, đặt xuống, có thể mở lòng, đánh giá sự việc chuẩn xác, trong mất mát vẫn giữ được sự an nhiên, nhìn thấu cuộc sống, bước đi khoan thai, sống cuộc đời tự tại – Đó là phong cách của người quân tử.

Ở đời, muốn là một người thông minh đã khó, làm người lương thiện còn khó hơn rất nhiều lần. Ngẫm kỹ, điều này thật chẳng sai.

Bởi lẽ nếu như thông minh là một dạng thiên phú thì ngược lại, lương thiện thuộc về sự lựa chọn và đã là lựa chọn thì mỗi người lại có những cách khác nhau.

Đừng để cái xấu của người khác làm ảnh hưởng đến tâm lý của bản thân khi làm việc, hành sự. Cũng không nên để những điều chưa như ý ngoài đời ảnh hưởng đến hạnh phúc, hoan lạc của cả đời người.

Vì lương thiện nên biết đủ, vì lương thiện mà biết tha thứ, không so đo tranh giành, không ganh đua ân oán từ đó mà nội tâm thanh tịnh, an hòa. Người có nội tâm thiện lương, tĩnh lặng sẽ sáng suốt, có thể thực thi bất kể sự việc gì bằng cả tấm lòng mình mà không bị được mất hay danh tiếng ràng buộc, ức chế.

Người ta nói lương thiện là một loại trí huệ. Người thông minh chưa hẳn đã lương thiện, nhưng người lương thiện chắc chắn là người thông minh nhất.

Hãy nghĩ đến mặt tích cực, tâm tình của chúng ta sẽ từ đó mà cảm nhận được niềm vui cuộc sống bằng cái tâm lương thiện.
ST

NHỮNG LỜI KHUYÊN VÀNG CHO CUỘC SỐNG Tác giả: Hombre Mentalidad- Bạn sẽ luôn gặp vấn đề trong cuộc sống. Hãy học cách tận...
08/01/2025

NHỮNG LỜI KHUYÊN VÀNG CHO CUỘC SỐNG

Tác giả: Hombre Mentalidad

- Bạn sẽ luôn gặp vấn đề trong cuộc sống. Hãy học cách tận hưởng cuộc sống trong khi giải quyết chúng.

- Con người không quyết định tương lai của mình; họ quyết định thói quen của mình, và thói quen của họ quyết định tương lai của họ.

- Trong cuộc sống, bạn chỉ có thể kiểm soát hai điều: sự nỗ lực và thái độ của mình.

- Đừng hỏi làm thế nào để bắt đầu. Hãy bắt đầu, sau đó hỏi làm thế nào để cải thiện.

- Hạnh phúc liên quan ít với thú vui mà liên quan nhiều với mục đích.

- Cuộc sống khó khăn hơn khi bạn mong đợi nhiều từ thế giới và mong đợi ít từ chính mình.

- Cuộc sống dễ dàng hơn khi bạn mong đợi nhiều từ bản thân và ít từ thế giới. "Tiêu chuẩn cao, kỳ vọng thấp."

- Một nửa vấn đề của bạn chỉ là do tâm trí quen biến những chuyện nhỏ thành to.

- Đừng tìm kiếm bí quyết khi tất cả những gì bạn cần chỉ là sự lặp lại bền bỉ.

- Đừng để bản thân bị kiểm soát bởi ba điều: người khác, tiền bạc hoặc những trải nghiệm trong quá khứ.

- Trong mỗi thử thách hay thậm chí bi kịch đều ấn chứa cơ hội. Và nếu bạn rèn luyện bản thân để tìm kiếm cơ hội, bạn có thể kiểm soát tình huống và thậm chí biến nó thành điều tích cực. Hoặc, nếu nó không thể trở thành điều tốt đẹp, ít nhất một điều tốt đẹp nào đó vẫn có thể xuất hiện từ nó.

- Hãy biết ơn mỗi ngày, bởi vì ngay cả khi bạn nghĩ rằng mình không có lý do để biết ơn, thì một "ngày bình thường" của bạn lại là giấc mơ của người khác.

Gần tết làm bức tranh treo cho có không khí
21/12/2024

Gần tết làm bức tranh treo cho có không khí

Bạn thử buồn xem!!!
28/10/2024

Bạn thử buồn xem!!!

TRUNG THỰC LÀ MỘT TRONG NHỮNG GIÁ TRỊ CAO NHẤT CỦA LÒNG TỰ TRỌNG MÀ MỘT CON NGƯỜI CÓ THỂ CÓ.————Một kỹ sư Algeria bước v...
31/07/2024

TRUNG THỰC LÀ MỘT TRONG NHỮNG GIÁ TRỊ CAO NHẤT CỦA LÒNG TỰ TRỌNG MÀ MỘT CON NGƯỜI CÓ THỂ CÓ.
————
Một kỹ sư Algeria bước vào một ga tàu điện ngầm ở Paris, thủ đô của Pháp.

Ở đó, anh ấy nhận thấy rằng, trong số rất nhiều cổng lối đi thông thường và bình thường, có một cổng có lối đi miễn phí.

Sau đó, anh ấy hỏi người bán vé tại sao lối đi này được miễn phí và cũng không có nhân viên bảo vệ ở đó.

Người phụ nữ bán vé giải thích với anh ta rằng lối đi này dành cho những người có thể vì bất kỳ lý do gì đó, không có tiền để trả tiền vé cho mình.

Là một người rất hoài nghi, đã quen với cung cách của người Algeria, nên anh đưa ra một câu hỏi đầy nghi vấn:

-“Nếu người đó có tiền, nhưng vẫn không muốn mua vé thì sao?”

Cô nhân viên nhìn xuống với đôi mắt xanh và nở một nụ cười trong sáng đến lạ lùng. Cô trả lời:

-“Nhưng tại sao họ phải làm như vậy...?”

Lúng túng không thể trả lời được , người kỹ sư ngập ngừng trả tiền vé và rời đi. Theo sau là một đám đông người cũng lần lượt đến trả tiền vé.

❤️ Lối đi miễn phí vẫn trống trải, không thấy có ai ở đó!

.....Trung thực là một trong những giá trị cao nhất của lòng TỰ TRỌNG mà một người có thể có.

-“Tại sao chúng ta lại phải lựa chọn làm một người sống không trung thực? Đó chẳng phải cũng là vì không may lâm vào một hoàn cảnh đáng thương quá hay sao? Lòng tự trọng là không tiền bạc nào có thể mua được....chỉ trong những hoàn cảnh cạn kiệt về tiền bạc hoặc sa đoạ về đạo đức thì người ta mới phải chọn “lối đi miễn phí.”

Lòng tự trọng và sự trung thực chính là thước đo của một nền giáo dục... Thiếu nó thì không còn gì để nói.

Muốn xã hội văn minh và phát triển thì việc nuôi dưỡng lòng tự trọng và sự trung thực phải trở thành thói quen của mỗi người, thế hệ đi trước phải trau dồi giá trị này và truyền nó cho con cháu đời sau mới là yêu thương con cháu chân thực.

Thế giới của bạn thay đổi khi bạn thay đổi.

Chúng ta đừng tưởng thưởng cho những hành vi gian lận, xấu tồi tệ, tham nhũng....

Hãy biến sự trung thực và thiện chí thành một thói quen....

Nguồn: La Vie est Belle.-

Address

Thai Binh

Telephone

+84963983368

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Shop Mẹ & Bé posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Shop Mẹ & Bé:

Shortcuts

Share

Category